Trăng đã lên cao, gió đêm nhè nhẹ, bóng người thấp thoáng trong Hấp Thiết cốc, chính là Đường Chấn Anh và các nhân vật lãnh tụ của các phái mang theo động đồ đến trong đêm tối.
Thần Thủ Tiên Chỉ Hà Khải Thiên nhìn bản đồ xác định vị trí, mỉm cười nói với Đường Chấn Anh :
- Tấm đồ này linh hay không linh, lần này mới biết...
Nói rồi cầm vạn năng thần kim, nghiêng mình về phía trước, đưa hữu thủ vỗ lên vách động, quả nhiên động môn hiện ra. Đường Chấn Anh hai tay giữ bản đồ, thấy cảnh tượng ấy thì rất vui mừng, nói với Hà Khải Thiên :
- Tấm bản đồ này là thật.
Hà Khải Thiên không đáp, chỉ gật gật đầu, vén trường bào bước vào trong động.
Đường Chấn Anh định đi theo, nhưng nghe thấy một loạt tiếng động, trong nháy mắt, Hà Khải Thiên đã phong tỏa bảy cơ quan, rồi hướng về phía ngoài động nhắc nhở cảnh giác :
- Người phía sau phải cẩn thận, trong động này toàn bộ các cơ quan đang hoạt động...
Đường Chấn Kiệt tuổi nhỏ nhất lại hay coi thường nguy hiểm, không đợi Hà Khải Thiên nói hết, đã tung mình xông vào động.
- Đệ đệ...
- Thiếu hiệp, không nên tùy tiện!
Ngoài động, trong động trước sau phát ra tiếng hô sợ hãi, nhưng Đường Chấn Kiệt xông vào quá nhanh và mạnh, không thu được thế... vượt qua Hà Khải Thiên đã qua hai trượng. Chỉ có Hà Khải Thiên lo sợ, tay chân rụng rời, muốn cứu mà không thể.
Vút, vút, hai bóng người nhanh như điện, kề vai tiến vào trong động, không đợi cho Đường Chấn Kiệt chạm đất, đã nhấc được chàng lên, kéo lùi về phía cửa động. Thì ra hai người nọ chính là Lăng Ba Nhất Yến và Hoa Tường Tường.
- Hú vía! Hú vía!
Hà Khải Thiên chưa dứt lời thì nghe thấy một hồi chuông ngân lên từ ngoài vào trong hồi lâu mới dứt, Đường Chấn Kiệt hỏi :
- Phải chăng có quỷ?
Hà Khải Thiên tiếp lời đáp :
- Đúng là có quỷ!
Tang Bác Cổ đã kịp vào động, hỏi :
- Quỷ ở đâu?
Hà Khải Thiên mỉm cười nói :
- Vừa rồi các cơ quan đang hoạt động, nhưng khi thiếu hiệp xông vào đã tự động ngưng tất cả, đúng là một việc kỳ quái.
Tang Bác Cổ có chút nghi hoặc nên kéo Hà Khải Thiên cùng đi vào trong. Quả nhiên không gặp trở ngại gì. Bèn quay người nói với Đường Chấn Kiệt :
- Thực không ngờ tiểu oa nhi mi lại là Văn Thố Tinh tái thế, có thể gặp hung hóa cát, gặp khó khăn thành thuận lợi.
Đường Tử Vi vốn ít lời, nhưng cũng nói xen vào :
- Con quỷ này nhất định là quỷ cái...
Lăng Ba Nhất Yến lập tức tiếp lời :
- Con quỷ cái ấy phải lòng Kiệt đệ đệ của bọn ta rồi.
- Cẩn thận nghe, bị quỷ mê muội không phải là chuyện đùa...
- Các thư thư thôi đi...
Đường Chấn Kiệt đỏ mặt lên, đi về phía trước.
Mọi người kế tiếp vào động, trên một đoạn đường dài chẳng hề bị ngăn cản gì.
Trong lòng mỗi người đều thấy kỳ lạ nhưng chẳng ai đoán ra nguyên nhân tại sao.
“Bình!” một tiếng, trước mặt hiện ra một cái cửa tròn, lúc đó vọng lại một loạt tiếng hò hét và tiếng binh khí va chạm nhau.
Tang Bác Cổ là người đầu tiên đi vào, tiếp theo chỉ trong nháy mắt mọi người đã xông qua cái cửa tròn vào trong thạch thất. Trong động đầy bóng kiếm ánh đao, chưởng phong ù ù, hiển hiện một cảnh hỗn chiến kịch liệt. Đó là Tam bảo, Tam môn, Nhị động, Địa Sát bang, Âm Sơn phái, từ lúc Tang Bác Cổ, Hà Khải Thiên đi rồi, đã giao chiến đến lần thứ ba.
Nghe mấy tiếng gọi, lập tức cuộc hỗn chiến dừng lại, Âm Sơn đầu đà, Thái Cực Cuồng Sấu, Tam đại bảo chủ, Tam đại môn chủ và hai Đại động chủ thấy quần hào từ đâu kéo đến, thì kinh ngạc vô cùng.
Bỗng nhiên một giọng cười lạnh lẽo vang lên :
- Biết người biết mặt không biết tâm, vẽ hổ vẽ da khó vẽ xương. Ta cứ tưởng Hà huynh đi đâu, không ngờ, huynh mở đường tiên phong cho người lạ.
Người vừa nói chính là Mai Chưởng Tản Nhân Lã Chí Viễn.
Hà Khải Thiên ung dung mỉm cười, đáp :
- Lã huynh nói sai rồi, chỉ dựa mình ta cũng không vào được, ta chỉ theo mọi người mà vào.
- Theo người nào?
- Theo oan gia của Lã huynh đấy!
Đường Chấn Anh, Đường Chấn Kiệt, Đường Tử Vi, Lăng Ba Nhất Yến, Bạch Thu Hồng lập tức tiến lên xếp thành chữ nhất, khí thế bừng bừng, mặt lạnh lùng đầy sát khí.
Thoạt đầu, Mai Chưởng Tản Nhân giật mình, sau bình tĩnh lại, trầm giọng nói :
- Có phải là Long nhi, Giao nhi không? Còn chưa mau tới đây?
Bạch Thu Hồng định xuất thủ, Đường Chấn Kiệt liếc mắt ra hiệu với Bạch Thu Hồng một cái, hai người lao đến trước mặt Lã Chí Viễn, chẳng nói chẳng rằng, xuất chưởng đánh tới.
Lã Chí Viễn là người độc hiểm, không cho phép ai động đến mình, đã thấy rõ sự thật. Nay thấy Nhị tiểu xuất thủ, trong lòng bực bội vô cùng, sát cơ bốc lên, trầm giọng quát :
- Các ngươi muốn chết!
Hữu thủ vung lên, thế nhanh như điện, chưởng lực tựa nghiêng song giốc bể. Chưởng thế vừa xuất, kình phong đã tới, tiềm lực rất lớn, khiến Nhị tiểu tâm thần rối loạn, rút lui cũng không kịp, xem ra mất mạng như chơi.
Đang khi ngàn cân treo đầu sợi tóc, đột nhiên có một đạo bạch quang đầy hàn khí quét thẳng đến Lã Chí Viễn, nhanh đến nỗi không thể diễn tả được. Lã Chí Viễn cảm thấy kiếm khí mạnh mẽ, mắt hoa lên, đành phải thu lại chưởng thế, thoái lui mấy bước.
Một bóng người lướt tới, rồi hạ xuống, tay nắm Luyện Thạch Bổ Thiên kiếm, sát khí bức người, chính là Lăng Ba Nhất Yến Bạch Thu Lăng. Tiếp theo sau là một bóng trắng, Hoa Tường Tường bay đến kịp tóm lấy Nhị tiểu lùi về một trượng.
Thân pháp của nhị nữ rất nhanh, khiến mọi người khâm phục. Nhất là kiếm pháp của Lăng Ba Nhất Yến cao siêu, chiêu thức độc hiểm.
- A, là Lăng Ba Nhất Yến!
- Giết đệ tử của bổn bang chính là thị.
- Chính là con nữ sát tinh!
- Tiểu yêu nữ này rất nguy hiểm!
Địa Sát bang Đông, Tây, Nam, Bắc, Trung Ngũ lộ bang chủ đều sợ hãi thốt lên.
Thái Cực Cuồng Sấu Nghiêm Thiên Uy và Lăng Ba Nhất Yến lần đầu gặp nhau, nhưng Thái Cực nghe thấy vị nữ sát tinh này, chính là người ba năm trước đây đã trong một lúc mà chém mười tám đệ tử của Địa Sát bang tại lầu Nhạc Dương, đến nay vẫn chưa đền tội. Lão giận dữ gầm lên :
- Ba năm trước tại lầu Nhạc Dương, người đã giết chết mười tám đệ tử của bổn bang chính là ngươi phải không?
- Phải, là lão bà bà của ngươi đây!
Thái Cực Cuồng Sấu tiến lên một bước, lại hỏi tiếp :
- Mấy ngày trước, trên tiểu thảo nguyên lại sát hại bao nhiêu đệ tử của bổn bang, phải chăng cũng chính là ngươi?
- Không sai chút nào!
Cùng lúc đó, Chưởng môn Âm Sơn phái là Thiền Cực đầu đà hỏi sư đệ Thiền Nghi :
- Bốn đồ nhi của sư đệ cũng bị chết trong tay nữ tặc này ư?
- Đúng là bị thị giết!
Thiền Cực đầu đà nghe thấy vậy, vô cùng phẫn nộ, định xuất thủ thì nghe thấy Thái Cực Cuồng Sấu cười lạnh một trận, nói :
- Đúng là không tìm lại gặp. Hôm nay Lăng Ba Nhất Yến ngươi gặp phải bổn Bang chủ, dù ngươi có mọc ba đầu sáu tay thì cũng khó tránh khỏi...
Nói rồi liền vẫy tay gọi Ngũ lộ bang chủ, nói :
- Trước tiên, hãy bắt nữ tặc đó cho ta!
Trại Diêm La Cam Cừu, Độc Giác Long Thái Dũng, Cự Vô Bá Hồng Thao, Thiểm Điện Thủ Kim Ngao lập tức tung ra Sách Mệnh quỷ trảo nhất tề tấn công. Lăng Ba Nhất Yến từ khi trúng “Âm Phong chưởng”, mất nửa tháng nằm trên giường bệnh, từ lâu đã tức giận. Thấy vậy, bèn hô một tiếng, vung kiếm định ứng chiến, chợt có hai bóng người lướt qua, đó là Đường Chấn Anh và Đường Tử Vi đến trợ chiến.
- Anh đệ, Vi muội tránh ra...
Lăng Ba Nhất Yến chưa nói dứt, Ngũ lộ bang chủ đã ào tới công kích. Lăng Ba Nhất Yến không muốn người khác trợ chiến, nên lắc người tràn sang một bên.
- Chạy đi đâu?
Ngũ lộ bang chủ như mãnh hổ hạ sơn, vặn người truy kích theo.
Lăng Ba Nhất Yến đã chuẩn bị tư thế, đột nhiên quay người theo thế “Hồi Đầu Vọng Nguyệt” xuất chiêu “Vạn Lý Phi Sương Giang Hồ Sầu”, thế như con cá kính giỡn song, chỉ nghe phong thanh rít lên rợn người.
- Hỏng rồi!
Ngũ lộ bang chủ kinh hãi hô lên một tiếng, lập tức lùi lại, mười chiếc Sách Mệnh Quỷ Trào toàn bộ bị cắt đứt, không một cái nào thoát.
Lăng Ba Nhất Yến một kiếm đoạt thượng phong, định thừa thắng truy kích thì bị Đường Chấn Anh giữ lại, nói :
- Lăng thư thư hãy khoan, nên giết Lã Chí Viễn trước, báo thù rửa hận cần hơn.
Nói rồi liền xông đến sát gần Lã Chí Viễn.
- Để thư lấy mạng hắn.
Lăng Ba Nhất Yến định xông tới.
- Khoan!
Một đạo kim quang lóe lên, thì ra Như Ý trượng với chiêu “Lan Giang Kiếp Châu” quét ngay người của Lăng Ba Nhất Yến.
Lăng Ba Nhất Yến tâm thức linh mẫn, vội dùng thức “Nhược Liễu Nghinh Phong” tránh được một trượng. Vừa trông, chính là Tổng bang chủ Địa Sát bang, Thái Cực Cuồng Sấu Nghiêm Thiên Uy, nàng nghiến răng, nói :
- Ngươi muốn chết!
Kiếm lập tức sử chiêu “Bạt Thảo Tầm Xà”.
- Kẻ chết có lẽ không phải là ta, mà là ngươi.
Nghiêm Thiên Uy vung Kim Quang Như Ý trượng tung ra hai chiêu “Kim Kê Tích Vũ” và “Hoành Tảo Thiên Quân”.
Lại nói về Đường Chấn Anh, khí thế hùng dũng, bước đi mạnh mẽ, cách Lã Chí Viễn năm bước thì dừng lại, hai mắt sáng rực, xạ ra luồng thần quang lạnh lẽo. Lã Chí Viễn không khỏi khiếp hãi, hỏi :
- Ngươi có phải là Nga Mi đệ tử Đường Chấn Anh, lần trước bị bắt trong Tùng Trúc trang của ta không?
- Xem ra ngươi nhớ rất rõ ràng!
- Ngươi định thay mặt sư môn để báo thù phải không?
Đường Chấn Anh bực tức, nghiến răng đáp :
- Ngoài mối thù của các đồng môn, còn có mối thù của hai nhà Đường, Bạch ta!
Lã Chí Viễn nghe thấy vậy thì giật mình, thần sắc thay đổi, đưa mắt quan sát Đường Chấn Anh một lượt, trầm giọng hỏi :
- Ngươi có quan hệ thế nào với họ Đường?
- Là trưởng tử, cũng chính là đứa bé đã bị ngươi đẩy rơi xuống vực mười bảy năm về trước.
Đường Tử Vi cũng vừa kịp đến, tiếp lời :
- Còn bổn cô nương đây chính là đứa bé thứ hai bị ngươi đẩy xuống vực.
Lời vừa nói ra, Mai Chưởng Tản Nhân Lã Chí Viễn liền giật mình. Đường Chấn Anh cười lạnh, nói :
- Ngươi có nằm mơ cũng không nghĩ ra, hôm nay, mười bảy năm sau, huynh đệ thư muội bọn ta muốn ngươi phải trả nợ máu để an ủi linh hồn các tiền nhân của chúng ta.
- Ha ha ha... ha ha ha...
Mai Chưởng Tản Nhân Lã Chí Viễn cười một trận, nói :
- Mười bảy năm trước không giết các ngươi, để huynh muội các ngươi sống đến ngày hôm nay, nhưng giờ đây gặp lão phu thì đừng hòng sống sót.
Đường Chấn Anh nghe vậy rất phẫn nộ, song chưởng hợp nhất, nói :
- Mời!
Tiếp đó vẫy tay áo, rùng vai xuất chưởng, chưởng hóa “Vạn Trảo Phật Đăng”, chụp thẳng xuống đầu đối phương.
Lã Chí Viễn sử chiêu “Ma Vân Phất Thiên”, vừa công vừa thủ, nhất chiêu lưỡng dụng, thừa thế đánh thẳng vào huyệt mạch ở hai cổ tay của Đường Chấn Anh. Chiêu “Vạn Trảo Phật Đăng” của Đường Chấn Anh vẫn là phối hợp hư chiêu và thực chiêu, không đợi chưởng thế của Lã Chí Viễn đánh tới, lập tức xoay tay nhanh, song thủ vừa tách ra, đánh vào Huyền Cơ, Kỳ Môn hai huyệt sinh tử của Lã Chí Viễn.
Sự biến chiêu trong khi công kích của Đường Chấn Anh tuy rất tuyệt diệu, nhưng Lã Chí Viễn là lão giang hồ cự phách, khẽ hừ một tiếng, xuất chiêu “Bạch Hạc Lượn Sí” đánh thẳng vào hai cổ tay đối phương.
Đường Chấn Anh đang định rút tay về thì đã nghe Lã Chí Viễn quát :
- Oa nhi, nộp mạng đi!
Một chưởng đã đánh vào ngực, xuất chiêu rất nhanh làm cho đối phương khó tránh.
Đường Chấn Anh né tránh không kịp, vội ngưng khí ở vai phải, nghiến răng chịu một chưởng.
Chỉ nghe thấy “bình” một tiếng, Đường Chấn Anh vẫn đứng vững, tựa như chẳng có việc gì.
Lã Chí Viễn mất bình tĩnh, liền đánh tiếp một chưởng, miệng quát lên :
- Hãy tiếp đòn này!
Chưởng này đã dùng đến bảy thành công lực, mạnh hơn chưởng trước rất nhiều.
Đường Chấn Anh hồ đồ tiếp một chưởng. “Bình!” Chưởng phong cuộn lên một trận gió mạnh, “hự” một tiếng, Đường Chấn Anh đã bị đánh lùi ra ngoài một trượng.
Hầu như cùng lúc đó, Đường Tử Vi, Đường Chấn Kiệt, Bạch Thu Hồng và Hư Vân, Hư Tiêu, Hư Lôi, Tang Bác Cổ đã kịp xông đến, lập tức công kích bức Mai Chưởng Tản Nhân lùi mấy bước.
Đường Chấn Anh lùi xa hơn một trượng, Hoa Tường Tường đến kịp thời, vội đỡ Đường Chấn Anh lại, hỏi :
- Anh đệ, đệ bị thương phải không?
Nàng nhíu mày đầy vẻ lo lắng, biểu lộ vẻ quan tâm thân thiết vô cùng. Đường Chấn Anh ngầm vận khí, thấy các yếu huyệt toàn thân vẫn lưu thông, nên thấy yên tâm, lắc đầu nói :
- Tường thư yên tâm!
Nói xong liền co người nhún chân lại xông tới trước, đồng thời quát :
- Lã Chí Viễn, hôm nay không phân thây ngươi thành trăm mảnh, ta thề quyết không thôi.
Lã Chí Viễn giật mình hoảng hốt, tự nhủ thầm: “Ta đã dùng bảy phần công lực mà tên oa nhi này chẳng hề chi, xem ra hắn cũng lợi hại thật!”.
Ngay đến Tang Bác Cổ cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc, nghĩ rằng mới gặp nhau không đầy nửa tháng, công lực của tiểu tử này đã tăng tiến đến như vậy.
Họ làm sao mà biết được Đường Chấn Anh đã nhận được Huyền Môn Vô Tướng thần công của Càn Khôn Nhất Mẫu, cho nên yếu huyệt huyền quan khắp mình đã tích tụ một luồng huyền môn cương khí. Chỉ cần gặp lực sẽ phản chấn, tự phát huy tác dụng, nếu ngoại lực càng lớn thì lực phản chấn càng mạnh, đây là một môn tuyệt học mà võ lâm không truyền, nhưng Đường Chấn Anh tự mình cũng không rõ.
Lúc này Nga Mi tam tăng đã bao vây Lã Chí Viễn vào giữa. Hư Vân hòa thượng chắp tay trước ngực, niệm Phật hiệu rồi nói :
- Các hạ và gia sư đã có ước hẹn ba năm, đến tiết đoan ngọ sang năm mới hết kỳ ước hẹn, sao nay chỉ còn mấy tháng lại không tuân theo tín ước, ám sát mười tám đệ tử của phái Nga Mi ta? Đó là đạo lý gì?
Mai Chưởng Tản Nhân ngạo mạn nói :
- Lão phu đã báo trước, trước khi giết sư phụ ngươi thì ta phải giết một trăm Nga Mi đệ tử, lẽ nào ngươi đã quên rồi?
Hư Vân hòa thượng nghe Lã Chí Viễn nói một cách kiêu ngạo, lông mày giật giật, trầm giọng nói :
- Oan có đầu, nợ có chủ. Kẻ sát nhân phải đền mạng, kẻ thiếu nợ phải trả tiền. Hôm nay bần tăng theo lý lẽ, muốn thay ười tám oan hồn bản tự mà báo thù rửa hận, để cho họ được ngậm cười nơi chín suối.
Nói rồi liền phất tay áo định xuất thủ.
Hư Vân, Hư Lôi đồng thời cũng xuất thủ, chuẩn bị cùng sư huynh phối hợp.
- Sư huynh, hãy khoan!
Đường Chấn Anh kịp giữ đại sư huynh Hư Vân lại, rồi nói :
- Lã Chí Viễn và tiểu đệ có mối thù không đội trời chung, đệ phải tự tay trừng trị hắn, có như vậy thì đệ mới hả giận!
Nói rồi định tiến lên.
Hư Vân giữ chàng lại, nói :
- Huynh phụng mệnh sư phụ, thay mặt Chưởng môn, nghĩ tới mười tám vị đồng môn, không những có lỗi với anh linh người chết, mà lại càng phụ lòng ân sư. Hôm nay gặp tên cầm đầu hung ác, nếu huynh không tự mình ra tay tiêu diệt cừu địch thì không còn mặt mũi nào gặp lại ân sư...
Đang lúc sư huynh đệ hai người giằng co, đột nhiên có một bóng người công đến Lã Chí Viễn, thì ra là Tử Vi cô nương, nàng tay nắm thần địch, sử chiêu “Thần Tiễn Xuyên Dương”.
Lã Chí Viễn thấy Tử Vi rút thần địch ra, đó là Thất Khổng thần địch của sư muội Mai Phụng Quyên mà lão mơ ước cả đời người. Đang lúc Lã Chí Viễn phân tâm, một đạo tử quang lóe sáng, thần địch đã điểm tới ngực. Lã Chí Viễn vội xoay mình bước nhanh, Đường Tử Vi cũng không chịu buông tha, sử tiếp ba chiêu “Đơn Phong Triều Dương”, “Linh Xà Cửu Khúc” và “Tê Ngưu Vọng Nguyệt”, chỉ thấy địch ảnh loang loáng, phong thanh rít lên rợn người.
Lã Chí Viễn thấy Tử Vi dùng độc thủ thì cả giận, quay người tránh ba chiêu, tiếp đó tay áo lúc cuộn lúc bay, sử chiêu “Tật Đàn Tỳ Bà”. “Bình” một tiếng, quét vào đầu nhọn của thần địch. Đường Tử Vi lập tức bị bức thoái lui bảy bước.
Cùng lúc đó, hai người thân hình tráng kiện, mỗi người cầm một đôi Kim Mai Hạc Chưởng, chạy thẳng đến trước mặt và sau lưng Lã Chí Viễn đánh tới.
Lã Chí Viễn vừa trông đã biết là Lã Mộng Long và Lã Mộng Giao, liền né tránh sang một bên, cố ý nói :
- Long nhi, Giao nhi, ta nuôi huynh đệ ngươi trưởng thành, tại sao lại bội bạc trở mặt vô tình?
- Ta là Đường Chấn Kiệt!
- Ta là Bạch Thu Hồng!
- Ngươi giết phụ thân ta, vất bỏ đại ca ta, lại còn bức tử mẫu thân ta, lăng nhục thư thư ta. Thù hận đó còn sâu hơn biển, có lột xác, phân thây giống cầm thú như ngươi ra trăm mảnh, đốt thành tro bụi thì cũng khó mà tiêu hết mối hận của Đường, Bạch nhị gia.
Mai Chưởng Tản Nhân có chỗ không rõ ràng, minh bạch, bèn hỏi :
- Thư thư của ngươi là ai?
- Là Lăng Ba Nhất Yến.
Lúc này Lã Chí Viễn mới hiểu rõ, chỉ hận là tự mình hồ đồ, nuôi ong tay áo, để đến hôm nay tự lấy lửa đốt mình, lại hỏi :
- Ngươi nói bức tử mẫu thân ngươi, lẽ nào nhị vị mẫu thân của bọn ngươi đều chết cả?
Bạch Thu Hồng nghiến răng đáp :
- Mẫu thân và di mẫu ta đã song song tuẫn tiết mà chết. Hôm nay chúng ta thề quyết bắt sống ngươi để mổ bụng, phanh thây, để tế vong linh người.
- Hai đệ tử của ta đâu rồi?
Đường Chấn Kiệt nói :
- Đã đi gặp Diêm Vương báo tin rồi!
- Còn Tùng Trúc trang?
Bạch Thu Hồng cười lạnh một tiếng, nói :
- Đã hóa thành tro bụi, chẳng còn một viên ngói.
Mai Chưởng Tản Nhân nghe thấy đệ tử bị giết, trang viện bị đốt, nhị vị phu nhân đã song song vong mạng, rất phẫn nộ, than vãn thảm thiết khiến người thấy lạ kỳ.
Hư Vân, Hư Tiêu, Hư Lôi, Đường Chấn Anh, Đường Chấn Kiệt, Đường Tử Vi, Bạch Thu Hồng đều đã chờ sẵn, không hẹn mà cùng tiến lên một bước.
Một tiếng gầm lớn vang lên, Lã Chí Viễn lộ đầy sát khí, râu bạc dựng lên, lửa phẫn nộ bốc cao, hầm hầm nói :
- Hôm nay lão phu sẽ cho các ngươi mỗi tên một chưởng, kết thúc tính mạng tất cả bọn ngươi, nhưng không biết ai chịu chết trước?
Đường Chấn Anh lửa hận ngút trời, nghe thế bèn bước tới.
- Sư đệ hãy khoan!
Hư Vân hòa thượng giữa Đường Chấn Anh lại, nói :
- Hãy để huynh tiếp hắn trước.
Lời nói chưa dứt, đã nghe thấy tiếng sắt thép va chạm nhau, lập tức vạn đóa hoa lửa bắn ra tứ phía.
Kim Quang Như Ý trượng và Luyện Thạch Bổ Thiên kiếm đã va chạm vào nhau, Thái Cực Cuồng Sấu và Lăng Ba Nhất Yến cùng hợp vào rồi tách ra. Lăng Ba Nhất Yến nhảy ra vòng ngoài, thấy bảo kiếm không hề hư hỏng, liền liếc nhìn một lượt, thấy Lã Chí Viễn đang bực tức, sát khí đằng đằng. Lăng Ba Nhất Yến lo lắng cho các đệ muội không phải là đối thủ của Lã Chí Viễn nên bỏ lại Thái Cực Cuồng Sấu, xông thẳng đến Lã Chí Viễn.
- Chạy đi đâu?
Lời vừa dứt, người đã đến, chính trong lúc Lăng Ba Nhất Yến xoay người thì Địa Sát bang Đông, Tây, Nam, Bắc, Trung Ngũ lộ bang chủ cùng công kích tới lần nữa.
- Các ngươi tự tìm cái chết!
Lăng Ba Nhất Yến quát lên, trong lúc giương vai vung tay, chỉ nghe tiếng rú thảm thiết vang lên. Ngũ lộ bang chủ nhất tề ngã lăn, lập tức khí tuyệt mạng vong.
- Ồ, Thần Bí Đoạt Hồn chưởng...
- Tuyệt học bí truyền của Càn Khôn Nhất Mẫu...
Trăm nghe không bằng một thấy, thấy rồi quả chẳng phải tầm thường.
Trong thạch thất nổi lên một trận náo động, ai nấy ghé tai to nhỏ rùng mình, sợ hãi.
Bất luận chính tà, phàm là người trong cuộc, đều có suy nghĩ riêng.
Nữ sát tinh sau khi đánh chết năm người, không thèm ngó nhìn, tung mình tựa yến bay vờn sóng, công một kiếm “Vu Sơn Đoạn Vân”, bổ thẳng xuống đầu Lã Chí Viễn. Từ khi phát chưởng cho đến khi xuất kiếm, động tác của nữ sát tinh xảy ra liền một mạch như tia chớp, khiến cho Tam tăng, Tứ tiểu đang vây chung quanh Lã Chí Viễn cũng không nhìn được rõ ràng.
Mai Chưởng Tản Nhân Lã Chí Viễn biết rõ Lăng Ba Nhất Yến thân thủ phi phàm, thủ pháp “Đả Huyệt Xuyên Mạch Đoạt Mệnh châm” là võ lâm độc bộ, phòng cũng khó phòng, tránh cũng khó tránh. Hắn không dám chậm trễ, thừa lúc nàng đang ở trên không, quát lên một tiếng, xuống tấn vung chưởng, sức lực vô cùng mạnh mẽ, thế như sóng xô bờ đá, nhanh như chớp giật, chỉ nghe thấy một tiếng “bình” rất lớn, đá vỡ rơi như mưa, đất động núi nghiêng.
Lăng Ba Nhất Yến thi triển khinh công thượng thừa “Phi Yến Vân Hạc Thập Thất Phiên”, đã hạ xuống đứng trên đống đá vụn.
- Xem kiếm!
Một tiếng hô kiêu hãnh vang lên, nàng công liền ba kiếm, nhằm yết hầu, đâm tim, đánh bụng dưới, cắt hai chân đánh thẳng đến Lã Chí Viễn. Lã Chí Viễn bước tránh, quay người sử thức “Thuận Thủy Du Ngư”, thoát khỏi màn kiếm ảnh, vung tay áo sử chiêu “Điêu Long Bái Vĩ” quét thẳng vào Lăng Ba Nhất Yến.
Lăng Ba Nhất Yến sử chiêu “Xích Đao Trảm Giao”, vừa hóa giải thế công, thì nghe thấy một tiếng kêu lớn, kim quang lóe sáng ngời, Thái Cực Cuồng Sấu Nghiêm Thiên Uy sử trượng xuất chiêu “Lão Tăng Chàm Chung” đánh thẳng vào lưng Lăng Ba Nhất Yến.
Nữ sát tinh vung một kiếm “Nghinh Phong Thủ Thế” chém vào đầu trượng, “keng” một tiếng, tiếp liền một chiêu “Thuận Thủy Thôi Châu” cắt thẳng cổ tay cầm trượng.
Hầu như cùng lúc đó, Lã Chí Viễn giơ tay phóng ra một chưởng “Bá Vương Khấu Quan” đánh thẳng xuống vai trái của Lăng Ba Nhất Yến.
Đường Chấn Anh giật mình, vội tung mình tiến lên, hữu thủ xuất chiêu “Kim Cương Đoạn Kiếm” nhằm cắt nhanh vào cánh tay phải của Lã Chí Viễn.
Lã Chí Viễn hừ một tiếng, khẽ co tay đoạn duỗi ra, điểm trúng huyệt Huyền Cơ của Đường Chấn Anh. Trong lúc Lã Chí Viễn dùng ngón tay của bàn tay phải điểm huyệt Huyền Cơ của Đường Chấn Anh, bỗng cảm thấy có một tiềm lực dội lại, lão sợ hãi kêu lên :
- Ban Nhược bế huyệt!
Đường Chấn Anh lùi ra sau năm bước, nhưng vẫn đứng vững không ngã, nghe thấy tiếng hô sợ hãi của đối phương cũng hơi thấy lạ. Đột nhiên, “vút” một bóng người lướt qua trước mặt, chàng cảm thấy lạ, vội sờ đến động đồ Phi Phi cổ động thì thấy đã bị cướp đi.
Bỗng nhiên một trận cười nhẹ nhõm làm xao xuyến lòng người vang lên. Đường Chấn Anh đưa mắt nhìn, thấy một thiếu nữ đứng xa hơn một trượng đang giở động đồ ra xem, tỏ ra rất đắc ý. Đường Chấn Anh trầm giọng hỏi :
- Cô nương là ai mà dám cướp động đồ của ta? Mau mau trả lại!
- Ca ca, nàng là Tiêu Hồn động chủ Ngọc Diện Yêu Hồ Kim Tiểu Lan...
Đường Chấn Kiệt chưa nói hết đã lao người đến, giơ Kim Mai Hạc Chưởng định khều lấy động đồ.
Ngọc Diện Yêu Hồ Kim Tiểu Lan vặn hông quay mình tránh, điềm nhiên cười một tiếng, nói :
- A, té ra là đệ, lần trước bàn tay của đệ thật hỏng quá!
Nói rồi liền cười không dứt.
Đường Chấn Kiệt nghe Kim Tiểu Lan nhắc đến việc trong động, đột nhiên mặt đỏ lên, nổi giận nói :
- Ai cho ngươi nói như vậy? Mau mau trả động đồ cho ta.
Chàng giơ Mai chưởng dấn thân công đến.
- Oan gia!
Kim Tiểu Lan kêu một tiếng kiêu ngạo, phất nhẹ ống tay áo hóa giải Mai chưởng, lấy hai ngón tay véo má bên trái của Đường Chấn Kiệt, sức không mạnh cũng không nhẹ.
Tang Bác Cổ trông thấy liền vỗ tay cười nói :
- Đẹp thật!
Đường Chấn Anh thấy đệ đệ còn lâu mới là đối thủ của người ta, nên định tiến lên trợ chiến, nhưng nghe thấy tiếng hô :
- Tiểu tử họ Đường kia, tiếp chiêu!
Lã Chí Viễn vung tả thủ, sử chiêu “Tiếu Chỉ Thiên Nam”, điểm thẳng vào giữa mi mắt Đường Chấn Anh.
Đường Chấn Anh thấy Hoa Tường Tường đang đứng ngây ở một bên, nên một mặt tiếp chiêu, một mặt gọi :
- Tường thư, mau đi chiếu cố Kiệt đệ đệ.
Hoa Tường Tường vốn đang ngơ ngác bởi trận hỗn chiến đó, không biết rõ ràng ai là thù, ai là bằng hữu, cho nên rơi vào cảnh mơ hồ. Nay nghe thấy có người gọi vội bừng tỉnh, chạy đến chỗ Đường Chấn Kiệt.
Cùng lúc đó, Bạch Thu Hồng, Đường Tử Vi cũng cùng đến.
Ngọc Diện Yêu Hồ Kim Tiểu Lan phất ống tay áo, một luồng gió thơm phả vào mặt, bốn vị phấn y thiếu nữ lập tức vây lại.
Hoa Tường Tường thân pháp khác thường, nhấc bổng Đường Chấn Kiệt lên, chẳng nói chẳng rằng, nhảy ra vòng ngoài. Đường Chấn Kiệt bực bội, giậm chân nói :
- Tường thư làm cái gì vậy?
- Ca ca của đệ bảo ta chiếu cố cho đệ mà!
Đường Chấn Kiệt vội nói :
- Hơ, bảo thư ra tay cướp lại động đồ, chứ không phải bảo thư đi chăm sóc cho đệ là xong.
- Vậy đệ nói cho ta rõ, rốt cuộc phải giết người nào?
Đường Chấn Kiệt lấy tay chỉ, nói :
- Bốn phấn y thiếu nữ đang động thủ với Hồng ca ca, Vi thư thư, và một nữ nhân đứng bên cạnh, đều giết tất cả.
Trong lúc hai người đang nói với nhau, Phong Lưu động chủ Ôn Nhu Lãng Tử Lam Nhất Ba thấy Hoa Tường Tường xinh đẹp như tiên nên tim đập mạnh, khẽ nói nhỏ mấy câu, lập tức bốn tên đệ tử của hắn xông đến.
Hoa Tường Tường vội nói :
- Biết rồi, đệ đứng sang một bên!
Hoa Tường Tường đẩy Đường Chấn Kiệt ra, vặn mình đến ứng tiếp bốn gã hoa y nam tử, vừa quay vừa chuyển, chỉ nghe thấy một tiếng hô thê thảm, một người đã bị Tường Tường xé làm hai.
Ba gã hoa phục nhân còn lại trông thấy vậy thì kinh hồn, không kịp hoàn thủ, Hoa Tường Tường một tay nắm lấy nửa tử thi, thế nhanh như điện, quét đến.
“Bốp, bốp” hai tiếng, hai gã đã bị quét ngã, còn lại một định chạy, Hoa Tường Tường bay lên đá một cái trúng vào ngực, ngực hắn lập tức bị toác ra, một tên nữa bị diệt.
Hoa Tường Tường ra tay nhanh, chiêu thức rất độc, làm ọi người trong cuộc đều nhíu mày trố mắt, chẳng ai biết rõ lai lịch của nàng.
- Xem chưởng!
Đột nhiên, một tiềm lực thế nhanh như điện, đánh vào ngực Hoa Tường Tường.
- Tường thư chú ý!
Đường Chấn Kiệt vội nhắc cảnh giác!
Hoa Tường Tường điềm nhiên cười, không hoang mang, không vội vã, cũng không ra tay hoàn kích, chỉ giơ cánh tay dựng thẳng như đao, ứng tiếp luồng khí mạnh mẽ của đối phương, một bổ một cắt rất mạnh làm cho luồng khí của đối phương tách vỡ làm hai, tách ra trái phải hai bên, tiếp theo nàng tung mình đến sát người vừa xuất chưởng, quát :
- Ngươi là ai?
- Phong Lưu động chủ Lam Nhất Ba là ta! Hãy tiếp một chưởng xem sao!
Chưởng xuất theo lời, đã công tới lần nữa.
Hoa Tường Tường quát lên, cũng giống như trước, phân khai chưởng thế rồi tiến lên, giơ tay chộp lấy Lam Nhất Ba.
Chợt nghe tiếng của Lăng Ba Nhất Yến từ phía bên kia vọng sang :
- Tiếp chiêu!
Tay vung một kiếm “Tảo Tinh Lạc Nguyệt”, Thái Cực Cuồng Sấu Nghiêm Thiên Uy chống giữ không nổi, vội lùi về mấy bước.
Nữ sát tinh lo cho sự an nguy của Đường Chấn Anh, liền tung người đến bên chàng, nói :
- Anh đệ tránh ra!
Kiếm xuất theo lời, một chiêu “Thất Xảo Nữ Nhẫn Châm”, đâm thẳng xuống đầu Lã Chí Viễn. Lã Chí Viễn bước sang ngang một bước, định xuất chiêu hoàn kích, nhưng nghe thấy tiếng gọi của Ngọc Diện Yêu Hồ Kim Tiểu Lan :
- Tản Nhân hãy khoan, ta có lời muốn nói với lão.
Lã Chí Viễn vội nhảy đến bên cạnh Kim Tiểu Lan, hỏi :
- Cô nương có gì muốn nói với Lã mỗ?
Ngọc Diện Yêu Hồ Kim Tiểu Lan hơi gật đầu với Lã Chí Viễn rồi nói :
- Lam động chủ lại đây! Không nên giao đấu nữa.
Ôn Nhu Lãng Tử Lam Nhất Ba và bốn phấn y thiếu nữ cũng triệt chiêu thu thế, lần lượt lùi lại.
Thế là một trận hỗn chiến đã ngừng, mọi người mới thở phào.
Ngọc Diện Yêu Hồ Kim Tiểu Lan đưa mắt quét nhìn một lượt những người chung quanh, rồi mới hỏi Lã Chí Viễn :
- Cừu nhân của các hạ ở đây, các nhân vật lãnh tụ của các phái cũng đều đang tập trung ở đây, không biết đối với cuộc thế hiện tại, các hạ có cách nhìn thế nào?
Lã Chí Viễn cười ha hả, đáp :
- Mấy tên vãn sinh hậu bối, Lã mỗ không để tâm đến chúng. Còn các quần hào tại đây, ta với họ chẳng có ân oán gì. Cuộc thế trước mắt ta không có gì là bất lợi.
Ngọc Diện Yêu Hồ nghe vậy bèn nhún vai, nói :
- Nhìn bề ngoài, các hạ nói thì không sai. Nhưng ta muốn hỏi lão một câu, các hạ có còn ý định lấy các món bảo vật trong cổ động là Võ Lâm Nghệ Nghiệp Quy Tông và Thiếu Dương thần công bí lục hay không?
Lã Chí Viễn vuốt chòm râu, rồi lại cười ha hả, nói :
- Nếu không vì Võ Lâm Nghệ Nghiệp Quy Tông, Lã mỗ đã chẳng vào Phi Phi cổ động.
Ngọc Diện Yêu Hồ lập tức tiếp lời :
- Thế thì không xong rồi!
Liền rút động đồ ra, rồi nói tiếp :
- Nhưng không có động đồ thì khó đạt được nguyện vọng. Nếu các hạ muốn lấy Võ Lâm Nghệ Nghiệp Quy Tông mà chỉ dựa vào sức lực một mình để mang ra khỏi động thì có lẽ không thể được.
Lã Chí Viễn đã biết được ý đồ của Kim Tiểu Lan, nhưng vờ không hiểu, hỏi :
- Ý của cô nương là...
- Bắt tay hợp tác, cùng dốc công sức.
Mai Chưởng Tản Nhân không ngăn được cười, nói :
- Cô nương nói hợp tác, chi bằng nói thẳng ra là muốn ta thay cô nương trông giữ động đồ thì đúng hơn.
Ngọc Diện Yêu Hồ cũng cười, đáp :
- Hợp tác cũng được, trông giữ động đồ cũng được, chúng ta nói như thế là đã quyết định rồi.
Tiếp đó lại quay về phía Thái Cực Cuồng Sấu, hỏi :
- Ý Nghiêm bang chủ thế nào?
Thái Cực Cuồng Sấu Nghiêm Thiên Uy buồn phiền khác thường, nói :
- Ta phải giết Lăng Ba Nhất Yến trước tiên, thay những người chết của bổn bang mà báo thù rửa hận. Đồng thời ta cũng muốn lấy được bảo vật trong động, có vậy mới không phụ chuyến đi này.
Ngọc Diện Yêu Hồ gật đầu tán thành, lại quay về phía Tam đại môn phái, Tam đại bảo chủ, và Âm Sơn song đà, nói :
- Bây giờ đến phiên chư vị tỏ rõ thái độ.
Tam đại môn chủ lập tức nói :
- Chúng ta ở Tiểu Long khê đã giao ước trước, đương nhiên là hợp tác đến cùng.
Nói rồi nhất tề bước lại gần bọn Ngọc Diện Yêu Hồ.
Liệt Nhật, Hắc Nguyệt, Ngân Tinh Tam đại bảo chủ cũng theo đó, nói :
- Chỉ cần lợi ích công bằng, bình đẳng, Tam đại bảo chủ chúng ta đương nhiên nguyện ý liên minh.
Ngọc Diện Yêu Hồ chớp chớp mắt, lại quay về phía Âm Sơn song đà hỏi :
- Còn hai vị muốn khoanh tay bàng quan, làm ngư ông đắc lợi phải không?
Âm Sơn song đà tính tình quỷ quyệt gian dối, âm hiểm vô cùng, chỉ mong đôi bên thiệt hại rồi mới lộ mặt ra tay, ngồi thu lợi. Nhưng nay thấy Kim Tiểu Lan làm như vậy, toàn bộ sự toan tính của họ đều bị đổ vỡ, trong lòng thấy không thỏa mãn. Song, cân nhắc cuộc thế trước mắt thì hợp tác là hơn, do đó nhị tăng cũng bước lên phía trước.
Lúc này nhóm người của Đường Chấn Anh đã tới, nếu Tang Bác Cổ không khuyên nhủ họ, có lẽ họ đã ra tay từ lâu.
Lăng Ba Nhất Yến trong lòng tức giận, chẳng nói chẳng rằng, nàng tung người chạy đi, cười lạnh rồi nói :
- Ngọc Diện Yêu Hồ, ngươi đừng mượn gió bẻ măng, đừng nói mấy người đó, dù là ngươi có mười vạn thiên binh cũng không giữ nổi cái đầu ngươi. Ta phải thanh toán Lã Chí Viễn trước, báo được đại thù xong, sẽ lấy động đồ, giết ngươi để rửa hận việc ngươi đã lăng nhục đệ muội của ta.
Nói rồi liền chĩa bảo kiếm về phía Lã Chí Viễn, quát :
- Đồ súc sinh, ngươi không mau mau nhận tội chịu chết đi, lại còn đợi đến bao giờ?
Lã Chí Viễn không đáp, Tổng bang chủ Địa Sát bang Thái Cực Cuồng Sấu Nghiêm Thiên Uy quát một tiếng :
- Sát nhân phải thường mạng. Lăng Ba Nhất Yến, mau mau đền mạng cho Ngũ lộ bang chủ của ta.
Nói rồi vung Kim Quang Như Ý trượng xông ra trước.
Ngọc Diện Yêu Hồ Kim Tiểu Lan vừa rồi thấy tài nghệ của Lăng Ba Nhất Yến, lại có võ lâm độc bộ thần mật Đoạt Hồn chưởng, nghĩ bụng nếu không trừ được, mọi việc sẽ khó khăn khôn lường.
Kim Tiểu Lan lo Thái Cực Cuồng Sấu một mình đấu không lại Lăng Ba Nhất Yến, nên nói với Âm Sơn song đà :
- Vừa rồi nghe thấy nhị vị nói riêng với nhau là bốn đệ tử của chư vị đã bị Lăng Ba Nhất Yến sát hại thì phải?
Âm Sơn song đà gật gật đầu, Ngọc Diện Yêu Hồ vội tiếp :
- Nếu vậy, “Âm Phong chưởng” uy chấn giang hồ của quý phái nay sao không giương uy?
Nhị tăng nghe thấy ả nói vậy, chửi thầm một tiếng, đúng là một con hồ ly điêu ngoa xảo trá, nhưng trước mặt mọi người phải im lặng. Thiền Nghi nhìn sư huynh ngầm ra hiệu, rồi theo sau Thái Cực Cuồng Sấu.
- Đứng lại!
Lăng Ba Nhất Yến tay rung nhẹ, kiếm khí hừng hực phát ra đến mấy thước làm người ta hoa cả mắt, lạnh cả người. Nàng lấy tay chỉ Thái Cực Cuồng Sấu, Thiền Nghi đầu đà, nói :
- Hai ngươi dám tiến lên một bước nữa thì ta sẽ lấy mạng ngay. Nói rồi tay cầm sẵn Đả Huyệt Xuyên Mạch Đoạt Mệnh châm, đồng thời quay về phía Lã Chí Viễn khiêu chiến :
- Đồ súc sinh, ngươi rúc đầu vào vai, trì hoãn không dám ra trận, còn nói làm gì đến tên hiệu Tản Nhân nữa?
Thiền Nghi đầu đà lòng dạ rất độc ác. Trước khi tùng xuất đã hành công đầy đủ, đã tích thế “Âm Phong chưởng” chỉ chờ ra tay. Nhân lúc Lăng Ba Nhất Yến khiêu chiến với Lã Chí Viễn, thấy cơ hội đã tới liền lặng lẽ tung ra “Âm Phong chưởng”.
Đường Chấn Kiệt thấy đầu đà giơ tay xuất chưởng, đang lúc không biết làm thế nào, thì một bóng nhân ảnh lao bổ tới đầu đà, thì ra đó chính là Hoa Tường Tường.
Đường Chấn Kiệt vội gọi lớn để cảnh giác :
- “Âm Phong chưởng” đó, Tường thư chú ý!
Chưởng thế của Thiền Nghi đầu đà đã gặp chưởng phong của Hoa Tường Tường, không chủ động lập tức phân khai sang trái sang phải.
Nói thì chậm, nhưng sự việc xảy ra rất nhanh. Hoa Tường Tường đã nhanh chóng làm tan “Âm Phong chưởng”. Thiền Nghi trở tay không kịp, bị trúng một chưởng rú lên thảm thiết, đầu óc của Thiền Nghi đã vỡ nát, thân hình gầy gò bắn ra xa hơn ba trượng. Thiền Nghi đầu đà không phải là loại người bình thường, là một đại ma đầu của võ lâm, nhưng hôm nay chưa giao đấu hết một hiệp đã bị Hoa Tường Tường dùng một chưởng đánh chết, làm ọi người có mặt đều vô cùng kinh ngạc và dao động.
Chưởng môn phái Thiếu Lâm là Phật Nguyên đại sư chắp tay nói nhỏ :
- Thân thủ của nữ thí chủ này thật đặc biệt, vượt hẳn quy tắc thông thường của võ lâm. “Âm Phong chưởng” chẳng công hiệu một chút nào với nàng.
Chưởng môn phái Võ Đang là Nhất Huyền đạo trưởng tiếp lời :
- Trường giang sóng sau dồn sóng trước, lớp người mới thay lớp người cũ. Thật là hậu sinh khả úy!
Không riêng hai đại Chưởng môn tán dương mà Võ Lâm Vạn Sự Thông Tang Bác Cổ cũng cảm thấy đặc biệt. Lão thấy Hoa Tường Tường từ lúc rướn người, đánh tan “Âm Phong chưởng”, ra tay giết Thiền Nghi... không những nhanh như điện, chỉ chớp mắt là xong, lại còn biểu diễn một môn võ công đặc biệt, không ai hay biết. Lão tự nhủ thầm: “Ta đã từng ứng chiến một trận với Hàn Nham Quái Mẫu, nhưng chưa thấy bà ta có thân thủ như vậy. Thế mà nữ nhi Hoa Tường Tường của bà ta có môn võ công khác thường, lẽ nào do người khác truyền dạy?”.
Mọi người đã tận mắt nhìn thấy sự cao thâm của Hoa Tường Tường. Lại nói Thiền Cực đầu đà thấy sư đệ bị giết thì tức giận vô cùng, bèn niệm một tiếng Phật hiệu rồi xông ra.
Cùng lúc đó, Mai Chưởng Tản Nhân Lã Chí Viễn bị Lăng Ba Nhất Yến chửi ất mặt, hừ một tiếng, tung người nhảy ra nói :
- Ngươi ăn nói không khiêm tốn, trong vòng ba chiêu, lão phu đảm bảo ngươi phải nát bét như bùn.
Lăng Ba Nhất Yến trong lòng đã thống hận lắm, gân mặt giật giật mấy cái, từ xanh biến thành hồng, nói :
- Không cần nhiều lời, mau lấy Kim Mai Hạc Chưởng ra, ta đã đợi lâu sốt cả ruột.
- Nha đầu ngông cuồng, hãy tiếp trước một trượng của ta thử xem.
Thái Cực Cuồng Sấu nói xong, Kim Quang Như Ý trượng như quái mãng giao long, một chiêu “Bảo Đái Triền Yêu” công thẳng đến Lăng Ba Nhất Yến. Một tiếng “keng” vang lên, Như Ý trượng đã bị bật ra, người đến chính là Đường Chấn Anh tay nắm Nhật Nguyệt song luân, mặt đầy tự tin, vẻ mặt lành lùng tràn đầy sát khí.
Một ánh sáng tím lóe lên, Thất Khổng thần địch phát ra một âm thanh tuyệt vời.
Đường Tử Vi cũng đồng thời nhảy xuống bên cạnh Hoa Tường Tường, nói :
- Tiểu muội và Tường thư thư cùng liên thủ, đấu với ác tăng.
Hoa Tường Tường nhướng mi mắt, hờ hững cười :
- Giết mấy kẻ này chẳng là cái gì ghê gớm, tên hòa thượng kia cứ để ta ra tay. Muội hãy lại giúp ca ca của muội đi.
Nàng đối mặt với một đại ma đầu mà không hề bận tâm, ung dung như không thấy ai trước mặt. Hai bóng người lướt qua. Đường Chấn Kiệt tung Kim Mai Hạc Chưởng, trong chớp mắt đã đứng kề vai với Đường Chấn Anh. Bạch Thu Hồng cũng đã đứng bên cạnh thư thư Lăng Ba Nhất Yến.
Nhưng Lăng Ba Nhất Yến, Đường Chấn Anh, Hoa Tường Tường vẫn độc lập ứng chiến. Do đó, Đường Tử Vi, Đường Chấn Kiệt, và Bạch Thu Hồng chỉ đành lùi lại mấy bước, đứng sát vào một góc, sẵn sàng trợ chiến. Mai Chưởng Tản Nhân, Thái Cực Cuồng Sấu, Thiền Cực đầu đà thế đã sẵn sàng, từng bước tiến lên.
Lăng Ba Nhất Yến, Đường Chấn Anh, Hoa Tường Tường đợi thời cơ ra tay.
Mai Chưởng Tản Nhân Lã Chí Viễn ra trận lần này rất khác thường, một mặt che mình, một mặt phong bế đại huyệt Huyền Quan, chuẩn bị đối phó với “Đả Huyệt Xuyên Mạch Đoạt Mệnh châm”. Lão ta chuẩn bị sau khi kết liễu Lăng Ba Nhất Yến, sẽ dùng thủ pháp nhanh giải quyết toàn bộ mấy huynh đệ họ Đường, cắt cỏ nhổ rễ, vĩnh viễn không để nảy mầm.
Thiền Cực đầu đà chuẩn bị sẵn sàng, cố gắng tập trung một chưởng cắt thi thể Hoa Tường Tường ra làm trăm mảnh, thay sư đệ báo thù rửa hận.
Thái Cực Cuồng Sấu nhíu mày, nháy mắt với Lã Chí Viễn, Thiền Cực tăng. Thế là ba người cùng quát lên :
- Tiếp chiêu!
- Nộp mạng!
- Xem chưởng!
Trong lúc nguy kịch đó, chợt nghe thấy một tiếng Phật hiệu vang lên, tiếp đó là một giọng nói :
- Thiện tai! Thiện tai! A di đà Phật! Anh nhi, Vi nhi, mau lùi lại. Sư phụ đã tới!
Tiếng nói trầm hùng làm cho song phương phải lập tức thu thế lùi lại.
Quần hào nhìn về phía âm thanh vừa phát ra, cũng không biết từ lúc nào, tại góc Đông nam đã nứt ra một khe, một vị hòa thượng và một vị lão ni đang bước vào. Họ chẳng phải ai khác, chính là Thiên Thủ song tôn, lừng danh võ lâm bấy lâu. Đi cùng với Song Tôn là hòa thượng Hư Chấn. Đường Chấn Anh, Đường Tử Vi và ba người Hư Vân liền hoan hô, tiến lên phía trước, nhất tề cúi đầu thi lễ.
Vô Tướng thiền sư và Tuyệt Trần thần ni phất nhẹ tay áo, nói :
- Miễn lễ!
Song Tôn đỡ các đệ tử đứng lên rồi chấp tay trước ngực, đáp lễ từng nhân vật long đầu của các phái.
Bỗng nghe thấy một trận cười, nói :
- Một tăng một ni các ngươi sao lúc này mới đến, làm Vạn Sự Thông ta đợi mãi!
Vô Tướng thiền sư vội bước tới vái Tang Bác Cổ một cái, rồi nói :
- Chư đệ tử được lão tiền bối phí sức chiếu cố, bần tăng Vô Tướng cảm kích vô tận.
Tuyệt Trần thần ni nói :
- Anh nhi, Vi nhi có làm cho lão tiền bối bực bội chăng?
Tang Bác Cổ lắc lắc đầu mấy cái, nói :
- Hai tiểu bảo bối của các vị, ta coi như đã lĩnh giáo đủ rồi, không khóc thì làm ầm ĩ, không tìm chết thì chạy đi mất. Nay hai vị đã tới, ta xin giao lại. Nếu không, ta thật chẳng có biện pháp nào nữa.
Lời nói ấy làm ọi người cùng cười to.
Tang Bác Cổ gọi Lăng Ba Nhất Yến, Hoa Tường Tường, Đường Chấn Kiệt, và Bạch Thu Hồng lại, ra lệnh thi lễ với võ lâm nhị thánh, vừa định thuật rõ đầu đuôi thì bỗng nghe thấy một trận cười cuồng dại ha ha ha... ha ha... âm vang bốn vách mãi không thôi.
Võ Lâm song tôn đưa mắt nhìn, thấy một lão nhân mặt mũi khôi ngô, tóc chải ngược, lông mi nhướng cao, rõ ràng là bị khích động khác thường. Chỉ cần chú ý nhìn rõ, sẽ nhận ran gay, chính là Mai Chưởng Tản Nhân Lã Chí Viễn. Tuy ba mươi năm không gặp, nhưng tiếng nói giọng cười vẫn như trước đây.
Trận cười cuồng dại của Lã Chí Viễn lẫn lộn nhiều thứ tình cảm, là hỷ, là hận, là bi, là phẫn...
Lão ta mượn tiếng cười đó để thổ lộ nỗi buồn trong ba mươi năm. Mang sự yêu ghét kết lại trong tâm mà bày tỏ ra, đem dục vọng suốt đời theo đuổi làm nóng lại, trào dậy mối hận như biển, mối tình như lửa, tựa như Hoàng Hà tuyệt khẩu, nam hải phiếm trào, đã bộc lộ ra khó mà kìm lại được.
Mọi người tại đương trường nghe tiếng cười đó mà cũng phải động lòng, thay đổi thần sắc, rõ ràng là đã bị trận cười đó cảm nhiễm.
Tiêu Hồn động chủ Ngọc Diện Yêu Hồ Kim Tiểu Lan thấy một tăng một ni vừa đến chính là Võ Lâm song tôn nổi danh thế gian, nên lòng dạ cũng lo lắng, tự nhủ thầm: “Động đồ đã ở trong tay, lúc này không rời nơi đây thì còn đợi đến lúc nào?”.
Lập tức nhìn Phong Lưu động chủ Ôn Nhu Lãng Tử Lam Nhất Ba nháy mắt ám hiệu, rồi xoay người chạy đến chỗ khe nứt của thạch thất.
Trong lúc hai người chưa có ai đi thì thấy bóng người ở chỗ khe nứt lướt một cái, tiếp đó thì nghe thấy một tiếng “bình”, khe nứt đã lấp kín lại. Lăng Ba Nhất Yến và Đường Tử Vi tuy không rõ là ai, nhưng thấy thân hình lung linh, tay áo phất phới thì rõ ràng là một nữ nhân, trong long thấy lạ.
Đường Tử Vi đến trước mặt tứ sư huynh Hư Chấn khẽ hỏi :
- Xin hỏi sư huynh, sư huynh và nhị vị lão nhân gia làm thế nào mà đến được đây?
Hư Chấn đáp :
- Chúng ta từ Hoàng Sơn tây lộ Tiểu Long khê lên núi, vừa lên tới nơi thì gặp một bóng đen dẫn chúng ta vào động này.
Đường Tử Vi định hỏi tiếp, lúc này tiếng cười vọng lại, Mai Chưởng Tản Nhân Lã Chí Viễn đột nhiên nhìn chằm chằm vào Tuyệt Trần thần ni, thở dài một cái, nói :
- Ba mươi năm không gặp, sư muội phong thái vẫn như xưa. Hôm nay gặp nhau trong động này thật là may mắn, mong sư muội hồi tâm chuyển ý, để ngu huynh được toại nguyện bình sinh.
Tuyệt Trần thần ni không ngờ sự việc đã qua ba mươi năm, mà long mong ước của hắn vẫn không chết, trong lòng thấy lạ, nhưng trước mặt mọi người, thần ni vẫn giả vờ như không có chuyện gì, phải cố kiềm chế, lớn tiếng nói :
- Phật môn đệ tử không nghe những lời phàm tục của tục nhân, các hạ đừng nói những lời hạ lưu làm ô uế tai ta. Lã Chí Viễn, ba mươi năm trước các hạ đã không còn là người của phái Nga Mi, ai là sư muội của các hạ? Thật chẳng có đạo lý nào lại như thế.
Lã Chí Viễn nghe thấy vậy, lại cười cuồng loạn một trận, rồi nói :
- Sư muội không nhận ra huynh, nhưng huynh lại nhận ra sư muội. Cách biệt ba mươi năm, nhưng hình ảnh của sư muội lúc nào cũng ở trong tâm ta.
- Câm miệng!
Tuyệt Trần thần ni đột nhiên quát lên, rồi nói :
- Nếu các hạ còn nói lung tung, bần ni sẽ cắt lưỡi trước, để ngăn chặn ác khẩu.
Lời nói của thần ni đối với Lã Chí Viễn như gió thoảng qua tai, hắn điềm nhiên nói :
- Sư muội và ta đã gặp lại nhau thì không nên xa nhau nữa, mau mau lại đây, còn đợi lúc nào...
Hắn nói xong thì bước lại chỗ