Thiết Lập Tính Cách Của Lốp Xe Dự Phòng Hỏng Rồi

Chương 12


trước sau


Editor: Diệp Hạ (dphh___)

Bên này, Tần Lý cúp máy xong liền ngẩn ngơ nhìn điện thoại.

Trên màn hình là một APP hỏi đáp, y ẩn danh đăng một câu hỏi: làm thế nào để xác định bạn lữ vẫn còn yêu mình.

Mọi người đề nghị tạm thời nên kéo giãn khoảng cách, hơn nữa tạo ra một chút khúc chiết nho nhỏ trong sinh hoạt, làm mới mẻ tình yêu của cả hai.

Kết hợp với tình huống thực tế, y quyết định thay đổi một thứ trước, đó là tiệc tối sắp đến.

Ngày ấy ở cửa hàng thiết kế C, hiếm khi Trình Mộc Quân mất khống chế, làm Tần Lý nhìn thấy chút chân thật mà hắn che giấu.

Trình Mộc Quân rất săn sóc, là bạn lữ hoàn mỹ trong lòng mọi người. Ban đầu ở bên nhau hai ba năm, y cảm thấy như vậy là rất tốt, đỡ phải lo, nhưng sau này lại cảm thấy không đúng.

Đây không phải hình thức ở chung của những cặp đôi bình thường, Tần Lý vẫn luôn muốn thay đổi, nhưng luôn bị thờ ơ. Trong lòng y sầu lo, rồi lại không biết làm thế nào cho phải.

Thẳng đến gần đây, Tần Lý mới nhìn được một ánh rạng đông chân thật, mặc dù quá trình làm cảm xúc của y dao động dữ dội, nhưng cũng có thể miễn cưỡng chịu đựng.

Y đứng trong phòng để quần áo một lát, do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn chọn tây trang màu xám bạc. Bộ Trình Mộc Quân chọn bị dơ, y đã kêu tiếp tân đưa sang một bộ khác có cùng kiểu dáng.

Tần Lý chuẩn bị xong thì xuống lầu, lúc đến lầu hai, tới gần cầu thang thì cửa phòng bỗng nhiên mở ra, Tống Cảnh Thần đi ra.

Y nhíu mày, lúc nhìn thấy Tần Lý, trên mặt lộ ra biểu tình cảm kích, "A, Tiểu Lý, có thể phiền cậu một việc không?"

Tần Lý dừng lại, hỏi: "Làm sao vậy?"

Tống Cảnh Thần lấy điện thoại ra, click mở một bài báo vừa được đăng trên một tài khoản công khai, nói: "Tôi vừa mới nhìn thấy, ở tiệc từ thiện tối nay có...... di vật của ba tôi."

Ngón tay y dừng trên một tấm ảnh.

Trong ảnh là một cái đồng hồ cổ, lúc trước nhà Tống Cảnh Thần xảy ra chuyện, mẹ y vì thiếu tiền nên đã bán hết đồ đáng giá trong nhà, đồng hồ cổ giá trị xa xỉ này là một trong số đó.


Tống Cảnh Thần hơi nôn nóng, ngẩng đầu nói: "Lần này tôi trở về có một phần nguyên nhân là muốn tìm về di vật của ba, bây giờ muốn tìm thiệp mời cũng không còn kịp rồi, cậu có thể đưa tôi đến đó không?"

Tần Lý chần chờ một lát, vẫn gật đầu: "Được."

Ba Tống Cảnh Thần đã từng trợ giúp y không ít lần, về tình về lý, y đều không thể cự tuyệt yêu cầu này của Tống Cảnh Thần.

***

Lúc Trình Mộc Quân cùng Du Thiếu Ninh ngồi xuống, người ngồi cùng bàn thậm chí là bàn kế bên đều đá ánh mắt nghi hoặc qua. Dù sao thì danh sách mỗi năm gần như là cố định, ngồi cùng bàn cũng đều là người quen.

Mấy năm qua, cộng sự của Tần Lý vẫn là Trình Mộc Quân, chưa bao giờ thay đổi, thế mà hôm nay lại đổi người, tự nhiên sẽ dẫn người ghé mắt.

Nhưng người tới đều là người có thể diện, không đến mức hỏi thẳng.

Trình Mộc Quân mỉm cười gật đầu chào hỏi với người quen, không có chỗ nào kỳ lạ.

Sau khi hàn huyên, hắn cúi đầu nhìn mục lục đấu giá hôm nay, trong lòng nghĩ lát nữa vẫn nên thương lượng với Tần Lý một chút, xác định đồ muốn mua trước, là bên hắn dùng danh nghĩa công ty hay là bên Tần Lý đấu giá riêng.

Cãi nhau thì cãi nhau, nhưng công việc vẫn phải làm, chỉ cần ngày nào còn ở trên vị trí này thì Trình Mộc Quân tự nhiên sẽ phải làm việc một cách tốt nhất.

"Trợ lý Trình, sao hôm nay Tần tổng lại không tới?"

Ngồi bên trái Trình Mộc Quân là Tiền đổng Vạn Di, cũng có chút giao tình với Trình Mộc Quân, liền thừa dịp chưa bắt đầu hỏi một câu, thỏa mãn lòng hiếu kỳ.

Trình Mộc Quân ngẩng đầu, thuận tay đẩy đẩy mắt kính, nói: "Ừm, Tần tổng có việc riêng."

Vừa dứt câu, Tiền tổng liền làm vẻ mặt kỳ quái nhìn phía sau hắn, ý tứ sâu xa, "À, việc riêng."

Trình Mộc Quân quay đầu lại, thấy Tần Lý đang tiến vào, cũng hiểu tại sao Tiền tổng lại làm biểu tình đó.

Tần Lý đương nhiên không phải đến một mình, mà còn có Tống Cảnh Thần đi theo. Người một bàn đều nhìn qua, thấy Tần Lý mang theo một gương mặt xa lạ xuất hiện, đều có chút tò mò.

Nhưng cũng chỉ thế mà thôi.

Mọi người đều là người có địa vị, dù tò mò chuyện của người khác nhưng cũng sẽ không nghị luận ngay trước mặt. Hơn nữa, Trình Mộc Quân và Tần Lý trong mắt người ngoài cũng chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới đơn thuần.

Trừ Tiền tổng.

Hắn là người biết quan hệ của Tần Lý và Trình Mộc Quân. Sau bữa tiệc rượu lần nọ, Tiền tổng trở về lấy điện thoại bị rơi, vừa lúc thấy Tần Lý uống say hôn môi Trình Mộc Quân.

Tiền tổng là người kín miệng, mấy năm nay cũng không truyền việc này ra ngoài.

Hắn nhìn Tần Lý ở bàn kế bên vài lần, lại nhìn Trình Mộc Quân vài lần, vẫn không thể áp chế lòng tò mò bản năng của con người, tiến đến bên tai Trình Mộc Quân thấp giọng hỏi: "Trợ lý Trình, cậu đây là...... chia tay với Tần tổng rồi?"

Khoé mắt Trình Mộc Quân liếc thấy Du Thiếu Ninh đang nhìn mình, không phủ nhận: "Ừm, cũng gần vậy."

Đáp án ba phải cái nào cũng được, lại cho Tần Lý đủ mặt mũi. Dù sao thì vẫn chưa chia tay mà đã có tai tiếng với người khác thì cũng không hay lắm.

Tiền tổng có được đáp án, không truy vấn nữa, nâng tay vỗ vỗ vai Trình Mộc Quân, an ủi, "Chia chia hợp hợp là chuyện bình thường, trợ lý Trình ưu tú như vậy mà, tôi có cháu trai mới trở về từ nước ngoài, thích đồng tính, mặt mũi cũng không tồi, nếu không ngày mai các cậu cùng ăn một bữa cơm đi?"

Ở thế giới này, hôn nhân đồng tính đã được hợp pháp, tuy rằng vẫn là thiểu số, nhưng đa số các gia đình đều đã được khai sáng, cũng không phản đối nữa.

Trình Mộc Quân: "Hệ thống, tôi có hơi động tâm rồi nè, không biết cháu trai hắn trông như thế nào nhỉ? Nhìn diện mạo của Tiền tổng thì chắc gen nhà hắn hẳn là không tồi."

Hệ thống vứt ra hai chữ: "Làm người."

Trình Mộc Quân rất chuyên nghiệp, chỉ tùy tiện nói đùa thôi. Biểu cảm cũng không đổi, việc công xử theo phép công mà ứng phó: "Cảm ơn Tiền tổng quan tâm, tạm thời tôi phải chuyên tâm dựng sự nghiệp."

"Đáng tiếc. Nếu không tôi đưa ảnh chụp cho cậu xem trước, cậu nhìn xem hợp có hợp mắt không......"

Tiền tổng đúng là rất thưởng thức Trình Mộc Quân, hắn nghĩ cháu trai mới tốt nghiệp trở về nếu có thể bắt được Trình Mộc Quân, có một trợ lý siêu giỏi như vậy, thì khẳng định là như hổ thêm cánh.

"Tình cảm riêng tư của trợ lý Trình không nhọc Tiền tổng lo lắng." Một thanh âm lạnh nhạt truyền đến từ phía sau hai người.


Trình Mộc Quân quay đầu lại, thấy Tần Lý.

Tiền tổng có hơi xấu hổ, đứng dậy bắt tay chào hỏi, "Ai nha, Tần tổng, đã lâu không gặp, ngày mai cùng ăn một bữa cơm chứ?"

Tần Lý ứng phó vài câu, lại nói với Trình Mộc Quân: "Theo kế hoạch cũ."

Nói xong, y lại nhìn về phía Du Thiếu Ninh, "Cậu đến làm gì?"

Du Thiếu Ninh đang chuẩn bị trả lời, vừa đối mắt với Tần Lý đã bị hoảng sợ, cảm thấy giây tiếp theo mình sẽ phải chịu một đấm, "...... A, này......"

Trình Mộc Quân thấy Du Thiếu Ninh hơi xấu hổ, theo thiết lập trợ lý hoàn mỹ tự nhiên thay mặt hắn trả lời, "Tần tổng, là tôi mời giám đốc Du đến đây để bổ sung vị trí."

Hợp tình hợp lý, không chê vào đâu được.

Nhưng Tần Lý lại không cảm thấy như vậy, y lạnh lùng nhìn Du Thiếu Ninh một cái, lại nhìn Trình Mộc Quân, "Chú ý điện thoại, đấu giá sắp bắt đầu, đừng phân tâm."

Nói xong lập tức xoay người đi, Trình Mộc Quân cũng không kịp hỏi nhiều thêm gì. Hắn nhìn bóng dáng Tần Lý, sau đó cúi đầu nhìn điện thoại.

Vài phút trước hắn đã gửi tin nhắn qua, hỏi Tần Lý lát nữa có theo kế hoạch cũ hay không, đối phương không đáp lại. Kết quả

mất công đi đến đây chỉ vì nói mấy câu này?

Thật là khó hiểu.

Quy trình của tiệc từ thiện cũng không khác gì những năm trước, để các công ty phát biểu, đọc diễn văn khai mạc buổi đấu giá và tiệc rượu chiêu đãi. Trình Mộc Quân thất thần, trong đầu câu được câu không mà trò chuyện với hệ thống.

Rất nhanh, buổi đấu giá đã qua hơn nửa.

Món đồ kế tiếp là một chiếc đồng hồ cơ cổ, kiểu dáng rất cổ điển, khởi điểm là hai trăm vạn. Trình Mộc Quân không có hứng thú với mấy thứ này, nhìn lướt qua thôi chứ cũng không để ý.

Bên kia Tống Cảnh Thần lại lâm vào quẫn bách, hoàn toàn không ngờ giá khởi điểm lại cao như vậy.

Y nhìn về phía Tần Lý, thấy đối phương cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại, dường như không hề chú ý đến món đồ kế tiếp là gì.

"Tiểu Lý, tôi thật không ngờ, lúc bán cái đồng hồ này đi cũng chỉ có mấy chục vạn, giờ giá khởi điểm cư nhiên lên đến hai trăm vạn."

Tần Lý ngẩng đầu, nhìn lướt qua chiếc đồng hồ trên bàn, sau đó mới nhận ra nó chính là di vật của ba Tống Cảnh Thần, "Gần đây cái đồng hồ này được thổi phồng rất nhiều, mang giá này cũng bình thường."

Trừ cái này ra thì không tỏ ý gì hết.

Tống Cảnh Thần chớp chớp mắt, thấy Tần Lý thật sự không có phản ứng, cắn cắn môi tiếp tục nói: "Tiểu Lý, tôi...... tiền trên người tôi không đủ, có thể mua giúp tôi trước hay không, sau này tôi sẽ trả tiền lại cho cậu."

Tần Lý không đồng ý ngay, "Chờ một lát."

Trình Mộc Quân ngồi ở bên kia đắm chìm vào nhân vật, thường nhìn lén Tần Lý và Tống Cảnh Thần đang thân mật bên kia.

Nhìn một cái rồi lộ ra biểu tình mất mát.

Điện thoại bỗng nhiên rung lên.

Trình Mộc Quân cầm lấy, thấy nội dung lập tức sửng sốt.

【Tần Lý: Tống Cảnh Thần vay tiền tôi, muốn khoảng ba triệu, có thể không?】

Không phải chứ? Tống Cảnh Thần vay tiền anh thì đi hỏi tôi làm gì? Trình Mộc Quân không thể hiểu được, trong đầu hỏi: "Hệ thống, cậu đưa kịch bản ra tôi xác nhận một chút."

Hệ thống: "Được rồi."

Nội dung trọng điểm viết rất rõ ràng:【Tần Lý vì muốn làm bạch nguyệt quang vui mà vung tiền như rác trong tiệc từ thiện, làm mọi người khiếp sợ, hơn nữa làm Trình Mộc Quân nhận ra mình cũng chỉ là thế thân đáng buồn......】

Trình Mộc Quân: "...... mặc kệ xem bao nhiêu lần thì tôi đều cảm thấy cái kịch bản này quá cẩu huyết ghê tởm."

Hệ thống: "A, không cẩu huyết thì sao có thể độ tình kiếp."

Trình Mộc Quân: "Vậy giờ Tần Lý nói muốn vay tiền là chuyện gì? Vung tiền như rác biến thành vay tiền, tôi nhìn lầm y rồi, keo kiệt như vậy không có theo đuổi được người ta đâu nha!"


Ở chung nhiều năm như vậy, đúng thật là Trình Mộc Quân chưa từng phát hiện ra vấn đề này, hắn chủ yếu phụ trách xử lý việc ăn, mặc, ở, đi lại, của Tần Lý, chi phí sinh hoạt của hai người đều tính cùng nhau, cũng không có nghi thức tặng quà gì cho nhau cả.

Hiện tại xem ra, vấn đề rất lớn.

Hệ thống cười lạnh: "A, không bằng hỏi trước đó cậu đã làm cái gì đi."

Trình Mộc Quân im lặng, lát sau mới nói, "Cậu nói xem vay tiền có tính là vung tiền như rác không, tôi thấy nó cũng giống vậy đó."

Hệ thống đã tự bế, "Cậu vui là được rồi, lỡ thất bại thì quay về liếm cẩu mấy năm nữa thôi chứ cũng không có gì."

"......"

"Trợ lý Trình, cậu làm sao vậy?"

Trình Mộc Quân ngẩng đầu, thấy Du Thiếu Ninh bên cạnh lo lắng nhìn qua: "Không sao."

Du Thiếu Ninh: "Tôi, vừa rồi tôi không cẩn thận nhìn điện thoại cậu, có phải Tần Lý nói muốn vay tiền cho Cảnh Thần không?"

Đương nhiên hắn không cho là Tần Lý nghiêm túc, chỉ cảm thấy có lẽ y không muốn Trình Mộc Quân đa tâm mới nói là vay tiền mà thôi. Trình Mộc Quân hẳn là cũng ý thức được, nên mới có thể làm biểu tình như vậy.

Hắn thấy Trình Mộc Quân buồn bực, theo bản năng nói: "Cậu đừng hiểu lầm chuyện này, sản phẩm đấu giá số 15 là...... di vật của ba Cảnh Thần, trước kia ba của cậu ấy đã giúp đỡ Tần Lý rất nhiều, nên mới có thể mượn Tần Lý số tiền lớn như vậy......"

Trình Mộc Quân bỗng nhiên cười cười, nói: "Anh đang an ủi tôi à?"

"A?"

"Anh không sợ tôi được an ủi rồi không muốn từ bỏ nữa sao?"

Du Thiếu Ninh choáng váng, dùng sức vỗ đầu mình, lâm vào hoài nghi.

Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của Du Thiếu Ninh, Trình Mộc Quân cảm thấy rất thú vị. Trừ cái này ra, hắn mặc kệ là vay tiền hay là như nào, món số 15 chắc chắn phải mua được, bằng không cốt truyện của Tần Lý và Tống Cảnh Thần sẽ không được tiến hành.

Kết quả giống nhau là được, quá trình không quan trọng. Nghĩ đến đây, Trình Mộc Quân cầm điện thoại trả lời lại mấy chữ.

"Anh đồng ý là được."

Mấy chữ ngắn ngủn mịt mờ, khá phù hợp với thiết lập ghen ghét lại tự ti của Trình Mộc Quân.

Tần Lý vẫn luôn nhìn về hướng Trình Mộc Quân, tâm tình rất kém. Trong mắt y, mình và Trình Mộc Quân là quan hệ bạn lữ, muốn lấy tiền ra ngoài thì tất nhiên phải hỏi đối phương.

Nhưng không ngờ khi Trình Mộc Quân nhìn thấy tin nhắn lại đi thảo luận với Du Thiếu Ninh một chút, sau đó mới trả lời.

Tần Lý không xem tin nhắn, nghĩ trong lòng, công ty chi nhánh Tây Bắc đang được thành lập, có lẽ nên suy xét việc điều Du Thiếu Ninh qua làm tổng giám đốc.

Làm bạn bè nhiều năm như vậy, trợ giúp sự nghiệp của đối phương là rất hợp tình hợp lý, người trẻ tuổi nên đến những nơi gian khổ để phấn đấu......

"Tiểu Lý, thế nào?" Tống Cảnh Thần mở miệng hỏi. Mắt thấy đấu giá sắp bắt đầu mà Tần Lý lại không tỏ vẻ gì, y không thể không mặt dày hỏi lại lần nữa.

Tần Lý phục hồi tinh thần, nhìn tin nhắn trả lời trên điện thoại, thuận miệng đáp: "Ừm, được."

Quyết định như vậy đi, công ty chi nhánh Tây Bắc.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện