Cố Thiệu Huy bĩu môi, cảm thấy còn có chút chưa thỏa mãn.
“Cố Thiệu Dũng, anh cúp điện thoại cũng quá nhanh rồi, tôi còn có rất nhiều lời trong lòng còn chưa nói với anh đâu, được rồi, trước tiên cho anh cơ hội hai ngày để giảm xóc.”
Cố Thiệu Huy ý tứ sâu xa nói.
Ba người Lý Phàm đều buồn cười, cảm thấy Cố Thiệu Huy như là Lão ngoan đồng, báo thù nhất định phải làm ngay, không chịu để qua đêm.
Cả nhà nói chuyện phiếm một lúc, sau khi Vương Cẩn Mai trở về, Lý Phàm đi vào phòng bếp bắt đầu nấu cơm.
Vui vẻ hòa thuận cơm nước xong xuôi, Lý Phàm cùng người nhà xem TV một lát thì chuông điện thoại di động liền vang lên.
Nhìn thấy là điện thoại của Khang Văn Hân gọi đến, Lý Phàm chào Cố Họa Y, sau đó rời nhà.
Trần Hiểu Đồng cũng vội vã theo Lý Phàm rời đi.
Nhìn bóng lưng hai người rời đi, Vương Cẩn Mai có chút oán trách nói: “Họa Y, mẹ thấy Trần Hiểu Đồng kia có vẻ không đúng lắm, sao cả ngày cứ đi theo Lý Phàm thế?”
“Lý Phàm đi dạy Khang Văn Hân tập lái xe, mang Trần Hiểu Đồng ra ngoài là muốn tác hợp cho cô ấy và Khang Văn Hân, mẹ, mẹ cũng đừng lo nhiều như vậy.”
Cố Họa Y giải thích.
“Sao mẹ có thể không quan tâm, phòng căn biệt thự kia phải mang tên con, ngộ nhỡ về sau Lý Phàm ra ngoài hái hoa ngắt cỏ, con cứ đá Lý Phàm ra khỏi nhà.”
Vương Cẩn Mai lúng búng nói.
“Lý Phàm sẽ không lăng nhăng đâu, mẹ đừng nói lung tung.”
Cố Họa Y nghiêm mặt, lập tức ngắt lời.
…
Lý Phàm và Trần Hiểu Đồng lên xe Khang Văn Hân, Khang Văn Hân lái xe thẳng đến sàn đấm bốc.
“Sư phụ, đêm nay chính là trận chung kết, tôi vừa điều tra một chút, đối thủ của cậu là Camfil, trước đó đã mấy lần liên tục giành chức quán quân, anh ta chính là cường giả vô địch cuộc thi boxing ngầm quốc tế “
“Hả? Lợi hại như vậy ư?”
Trần Hiểu Đồng kinh ngạc kêu lên một tiếng, trong lòng thoáng lo lắng cho Lý Phàm.
“Là rất lợi hại, tôi đã tra tư liệu, về cơ bản trước mặt anh ta, đối thủ của anh ta chưa từng chống nổi mười chiêu, quan trọng nhất là, tỉ lệ tử vong của đối thủ anh ta là trăm phần trăm, có thể nói là cỗ máy giết người.”
Khang Văn Hân nói một lượt tư liệu tra được cho Lý Phàm, Lý Phàm lại tỏ ra không chú ý lắm, Trần Hiểu Đồng bên cạnh căng thẳng nắm lấy cánh tay Lý Phàm.
“Nhìn có vẻ rất kinh khủng, anh Lý Phàm, anh có nắm chắc hay không? Nếu không nắm chắc thì chúng ta đừng đi nữa, dù sao cũng không nói nhất định phải đi.”
Lý Phàm hờ hững nở nụ cười: “Sao có thể không đi chứ? Còn phải trông cậy vào tiền của bọn họ đưa đấy.”
“Này… Tiền có quan trọng như vậy sao? Hay là tôi sẽ đưa hết tiền tiết kiệm riêng của tôi cho anh, anh cũng không cần đi thi đấu nguy hiểm như thế.” Trần Hiểu Đồng lộ ra ánh mắt tôi muốn bao nuôi anh.
“Tiền riêng của cô thì cô cứ giữ lại để bản thân tiêu đi, tôi cũng không thiếu tiền.”
Lý Phàm lắc đầu, quả quyết cự tuyệt Trần Hiểu Đồng.
Trần Hiểu Đồng phụng phịu, cảm thấy Lý Phàm thật không cho mình cơ hội.
Mình chính là cô gái nhỏ xinh đẹp nhất, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, sao anh Lý Phàm lại không thích mình chứ.
Khang Văn Hân nén cười nói: “Sư phụ vừa ra tay đã tặng cho sư nương một công ty, Hiểu Đồng à, cô hãy suy nghĩ một chút xem chút tiền tiết kiệm này của cô có thể đủ làm gì? Cũng không đủ để sư phụ tặng quà cho sư nương.”
Sắc mặt Trần Hiểu Đồng lập tức trở nên tái mét, dữ trợn trừng Khang Văn Hân một chút, cảm thấy hết sức khó chịu.
Lần này Khang Văn Hân lái thẳng xe vào sàn đấm bốc.
Sau khi xuống xe Lý Phàm nói: “Khi vào, hai người hãy ngồi ở góc khuất nhất, chú ý đừng phát sinh xung đột với người ta, bằng không tôi chưa chắc tới kịp để giúp hai người.”
“Là tôi thì cứ yên tâm đi, chúng tôi chắc chắn sẽ