Tần Minh vô cùng tốt, chỉ có điều anh ấy yêu Hải Đường.
Bạch Ngọc Thuần đã ăn cơm xong, cô ăn không thừa một hạt cơm.
Nhìn Tần Minh đi vứt rác mà trái tim cô càng loạn nhịp, cô thấy cô đã thích người đàn ông này mất rồi.
Nhưng cô biết cô không được phép trở thành kẻ thứ ba.
Cô biết rõ người Tần Minh thích là ai.
Đó là Nhiếp Hải Đường, sinh viên năm hai Học viện Kinh doanh.
Cô đã từng nhìn thấy cô gái xinh đẹp dịu dàng lại phóng khoáng đó từ xa.
Cô gái đó là công chúa bao người vây quanh, không cùng tầng mây với một cô gái nghèo khó cô đây.
Bạch Ngọc Thuần cảm thấy mình không thể thắng được Nhiếp Hải Đường.
Tần Minh đã vứt rác và quay lại, hỏi: "Em thế nào rồi? Đã bình tĩnh chưa?"
Bạch Ngọc Thuần gật đầu ngại ngùng, nói: "Em không Sao rồi, cảm ơn anh Tần Minh, anh lại cứu em nữa"
Tần Minh cười ha ha: "Chuyện nhỏ ấy mà, chúng ta là bạn bè, đã là bạn bè cần phải giúp đỡ nhau.
Lần sau người em không thích tỏ tình với am, em cứ từ chối thẳng thừng sẽ đỡ rất nhiều chuyện"
Bạch Ngọc Thuần lại lo lắng: "Vương Thành Hổ đỏ có hơi ngang ngược, phong cách hành xử cũng rất độc ác.
Anh ta đã từng vào đồn vì đánh nhau năm ngoái, mặc dù sau khi được thả có đỡ hơn nhưng không ai trong trường dám chọc vào anh ta.
Em sợ anh ta trả thù anh"
Tần Minh vừa nghe bỗng nhớ, hình như anh đã từng nghe kể về Vương Thành Hổ này.
Hồi trước, thời mà anh nhận việc giao đồ ăn đã từng đến phòng ký túc của anh ta, nhìn thấy anh ta bắt nạt bạn ở trong ký túc.
Tần Minh lúc đó sợ lắm, hội anh ta dữ dẫn ghê gớm, anh chạy luôn không dám đòi tiền.
Sau chuyện đó, chỉ cần là đơn giao đến phòng của Vương Thành Hổ là anh không nhận.
Tần Minh gọi cho A Long: "Ở đó thế nào rồi A Long?"
A Long trả lời: "Đã tan cuộc rồi, nhưng cậu chủ à, cỏ vẻ như cái người bị bánh xe làm bị thương rất tức giận, đang nhờ vả các mối quan hệ để tìm bảng được cậu chủ.
Theo tôi thấy cần phải dạy một chút cậu ta mới biết điều"
Tần Minh nghĩ ngợi, nói: "Đánh nhau trong trường không tốt, tôi không muốn làm ba mẹ xấu hổ.
Thế này đi, anh chọn vài người thông minh âm thầm bảo vệ Bạch Ngọc Thuần.
Đế nhìn xem Vương Thành Hổ định trả đòn thế nào đã"
Tần Minh đi về chỗ cũ, nói: "Em yên tâm được, chuyện Vương Thành Hổ không cần em lo, anh có đội mũ bảo hiếm không biết anh là ai đâu.
Hơn nữa, anh sẽ phản hồi chuyện này với thầy cô, anh ta có mạnh đến đâu cũng sẽ có thầy cô trong trường quản thúc.
Không nghe lời một lần nữa cũng có thể báo cảnh sát"
Bạch Ngọc Thuần gật đầu, cô biết cả cô và anh đều là gia đình bình thường, không có nhiều mối quan hệ để dựa dẫm, chỉ biết trông chờ vào sự công bằng của xã hội.
Thế nhưng Tần Minh có chuyện giấu.
Quả thật có thể trông cậy vào sự công bằng của xã hội nhưng trông lâu lãm.
Chính nghĩa sẽ đến muộn, sẽ luôn có người phạm tội rồi mới có chế tài.
Anh không cho phép chuyện đó diễn ra ở Bạch Ngọc Thuần của mình.
Bởi vì anh là người thừa kế giàu nhất thế giới, anh có năng lực đó.
Tần Minh lại lấy ra một chùm chìa khoá, anh nói: "Đây là chìa khoá phòng 202 ở tiếu khu Lục Đảo cạnh làng đại học anh thuê.
Hiện giờ chủ nhà vẫn đang sửa chữa nhưng đã dọn xong phòng ngủ, khử xong formaldehyde.
Em bảo mẹ em ở tạm tối đi"
"Dạ?"
Bạch Ngọc Thuần nhìn chìa khoá, cô lại cảm động.
Tần Minh tốt với cô quá, tốt như người thân vậy.
Cô cảm thấy không có gì để trả được ngoài việc lấy thân báo đáp.
Nhưng cô biết Tần Minh có người anh thích rồi.
Tần Minh nhét chìa khoá, nói: "Cầm đi đừng từ chối.
Nhưng anh có một yêu cầu chỉ cho em và mẹ em ở.
Nếu anh trai và chị dâu em mặt dày chuyển vào, em có thể gọi bảo vệ đuổi"
Tần Minh không cho cô từ chối: "Em đi làm việc của em đi, anh cũng phải đến thư viện đây"
Bạch Ngọc Thuần muốn từ chối cũng không được.
Chìa khoá nắm trong tay, cô cũng giấu giếm tình cảm trong lòng.
Tần Minh lái xe đạp điện tuỳ tiện quăng ở bãi đỗ xe cạnh trường.
Bị người của Vương Thành Hổ phát hiện chiếc xe này sẽ phiền lắm nên anh bỏ nó luôn.
Tần Minh đã cởi áo khoác xanh da trời đi đến thư viện.
Tại Trần Mục Linh nên anh vẫn nằm trong danh sách đen của thư viện.
Có điều anh vào trong bằng thẻ của Triệu Lập Ngưu nên không ai quan tâm anh.
Ting ting, điện thoại rung chuông.
Tần Minh ngạc nhiên khi thấy tin nhắn gửi từ Nhiếp Hải Đường.
Thật ra Tần Minh rất muốn liên lạc với Nhiếp Hải Đường nhưng nghĩ đến chuyện cô ấy mới bị bắt cóc, tự nhiên tối qua mình lại chạy mất làm anh hơi chột dạ.
Một chốc chưa nghĩ ra được câu giải thích ổn thoả, anh lại sợ nói thật sẽ càng oan uống hơn nên rất rối.
"Nếu có một ngày em bị người em không thích ép cưới, anh sẽ xông thẳng vào trong vòng vây đưa em đi trong tình hình hỗn loạn chứ?"Tần Minh xem nội dung tin nhắn, nghiêng đầu, nhắn vậy là sao? Tần Minh trả lời: "Anh không chỉ đưa em đi mà còn đánh cái tên ép cưới em đánh no đòn.
"
Nhiếp Hải Đường đang cầm điện thoại cười ngốc nghếch trong sân cầu lông.
"Khu!
Hì hì, dẻo miệng"
Trương Tình Tình rất khó hiểu trước bạn thân buồn bã