Triệu Trinh còn nhiều lần âm thầm xác nhận sự tồn tại đồng thời của hai người.
Đột nhiên Tần Minh phủ nhận khiến bọn họ không quen lắm.
Đã không phải là Triệu Chính Ngôn vậy thì Triệu Tụng Lễ không thể nào can thiệp được.
Lý Thuấn cau mày, nói: “Giờ cậu lại muốn giao dịch gì nữa? Tôi có thể đấu tiếp với Tống Nghĩa Tinh.
Cậu đến cũng không có khả năng để lên sàn, Hoàng phải các người thua chắc, cậu dựa vào đâu mà muốn lật long?"
Tần Minh nhếch mép, nói: “Tất nhiên là có cách, cũng có cả điều kiện.”
Sự xuất hiện đột ngột của Tần Minh đã phá vỡ tình thế bế tắc.
Triệu Trinh và những người khác nghĩ rằng anh là Triệu Chính Ngôn, kết quả anh vừa bước lên đã phủ nhận.
Lý Thuần thắc mắc: "Chuyện này không hợp lý.
Hoàng Thăng Cửu, các ông viết trên danh sách là Triệu Chính Ngôn, tại sao lại thay đổi người?"
Hoàng Thăng Cửu đáp: "Đó là do chúng tôi nhầm.
Sao nào? Nhà họ Lý các cậu sợ rồi à? Không dám khiêu chiến? Tần Minh cũng là người của phe Hoàng phái chúng tôi, không được sao?"
Lý Thuấn lập tức bị phép khích tướng nho nhỏ nhỏ này đánh lừa, anh ta hầm hừ: "Được, có chiêu gì cứ tung ra đi để tôi tiếp lấy"
Tần Minh nháy mắt nhìn về phía mấy người phụ nữ đang lo lắng cho mình, tỏ vẻ các cô cứ yên tâm.
Hoàng Thăng Cửu cũng đến và hỏi: “Cậu có nắm chắc không?"
Tần Minh đáp: "Tôi nói cái gì hẳn ông cũng chưa chắc cảm thấy tôi làm được.
Nhưng nếu tình thế đã là không thể tránh khỏi, tại sao không để cho tôi thử?"
Tổng Nghĩa Tinh buông hai tay xuống, nói: "Chú Cửu, mọi người đều là người của Hoàng phái.
Đối mặt với nhà họ Lý hùng hổ doạ người, hai người nên tin tưởng lẫn nhau.
Cậu có cách gì, cứ nói ra đi"
Tần Minh trả lời: "Được, chỉ cần mọi người tin tưởng tôi."
Tần Minh tiến lên một bước, nói: "Các vị, tôi tin là mấy ngày trước mọi người đều đã nghe nói về chuyện miếu Quảng.
Vừa hay khi ấy tôi cũng ở đó."
Vừa nói xong, người nhà họ Triệu đã trở nên im lặng.
Theo lẽ thường thì Tần Minh bây giờ có quan hệ thông gia với nhà họ Triệu, nhưng cách cư xử của anh ta hoàn toàn không giống thông gia.
Điều này khiến Triệu Trinh rất không hài lòng.
Tần Minh nói tiếp: "Tôi chỉ muốn nói rằng ngày đó lúc Trương Toàn Chân rời khỏi, tôi đã phái người theo dõi ông ta nên biết rõ tung tích của ông ta.
Ngay khi câu nói này vừa dứt, tất cả mọi người đều ồ lên.
Điều này có nghĩa là gì? Tần Minh chủ động phản bội Trương Toàn Chân sao?
Một giây tiếp theo, Tần Minh lại