Nhưng mà, Đồng Kỳ Anh nghĩ càng nhiều hơn chính là cô thật lòng hy vọng có thể tìm được một nửa kia thật sự yêu thương mình. ”
A lô, xin chào." Sau khi điện thoại được kết nối, trong loa điện thoại truyền tới giọng nói làm Đông Kỳ Anh ngơ ngẩn. Giọng nói này, sao lại nghe quen như vậy. "Chào, chào anh! Tôi tên là Đồng Kỳ Anh là đối tượng xem mắt của anh, chắc hẳn anh đã biết rồi nhỉ.
Xin hỏi, chiều này anh có rảnh không?" " Ừm, tôi rảnh”
"Vậy chúng ta sẽ hẹn nhau lúc hai giờ chiêu nay, gặp tại nhà hàng đặc sản chỗ rẽ của dải phân cách trông hoa giữa hai làn đường nhé!" " Được." " Ừm, đã quấy rầy anh rồi! Buổi chiều gặp!" "Em thích hoa hồng phấn sao?" Đến lúc Đồng Kỳ Anh đang chuẩn bị cúp điện thoại, đối phương lại đột nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi. Đồng Kỳ Anh ngẩn ra một lúc, một lát sau mới trả lời: "Ừ, đúng vậy " Được, vậy chiều nay tôi sẽ mang hoa hông phấn đến gặp em”
"Vâng, vậy thì không gặp không về." Tim của Đồng Kỳ Anh đập thình thịch một chút, vội vội vàng vàng cúp điện thoại. Cô chắc chắn một lân nữa, giọng nói này vô cùng quen thuộc đối với cô. Giọng nói của đối phương, rất giống với giọng nói của Phó Quân Bác. Nhưng mà Nặc Kỳ Anh lại cảm thấy là do bản thân cô quá nhạy cảm mà thôi, chỉ cần suy nghĩ một chút là thấy không có khả năng rồi. Chỗ này cách thành phố Nhuận Canh xa như vậy, chắc chắn sẽ không biết đến một cô nàng ở thành phố Hải Vân là cô. Nhưng Nặc Kỳ Anh lại có một cảm giác gì đó mà vẫn không giải thích được... Một buổi chiều mùa xuân, ánh nắng tươi sáng, trong không khí tràn ngập mùi hoa cỏ thơm ngát. Chuyến xe buýt một trăm linh ba đi lại như con thoi dưới những bóng cây xanh hắt lên từng vệt sáng tối, Đông Kỳ Anh lười biếng ngồi ở dựa vào cửa kiếng xe bên cạnh chỗ ngôi, ánh mặt trời chiếu lên khuôn mặt trứng ngỗng trắng nõn của cô bé một lớp ánh sáng nhàn nhạt, mái tóc xoăn gợn sóng lớn dài đến ngang lưng khẽ lắc lư theo đoạn đường nhấp nhô của chiếc xe. "Một, hai, ba, bốn, năm,....
mười sáu,