Thịnh Hạ

Thịnh Hạ Trình Lương


trước sau

Chiều hôm đó, Trình Lương đều ở trong phòng phẫu thuật.

Mà bệnh nhân Thịnh Hạ vừa được tiếp nhận phải khám trước phẫu thuật cả một buổi chiều cũng không nhàn rỗi, nhiều lần đến khu bệnh nhân ngoại trú, hàng loạt xếp hàng để xét nghiệm máu, siêu âm, chụp cộng hưởng từ MRI, quay đi quay lại đến tận năm giờ mới hết, Thịnh Hạ đã dần thích ứng trên đường đến căng tin bệnh viện giải quyết bữa tối.

Nhờ sự giáo dục của bố mẹ, cô lớn lên dễ dàng thích nghi với môi trường mới, đến bất kỳ nơi nào sẽ luôn là người đầu tiên tìm hiểu lối vào lối ra, nơi nghỉ ngơi, nơi ăn uống và nhà vệ sinh, sau đó là con người.

Sau bữa tối, cô đã hỏi thăm được giờ mở cửa của nhà ăn bệnh viện, món mặn món chay, có rất nhiều người xếp hàng chờ hương vị của món xào, cô tự tay chia sẻ thông tin này cho Đường Thái Tây.

"Hiện tại cậu không cần tới, bên này tớ không làm phẫu thuật được. Chờ bác sĩ xác nhận thời gian phẫu thuật với tớ đã rồi lại xin nghỉ." Sau khi ăn tối, Thịnh Hạ bước ra khỏi nhà ăn, cúi đầu gửi WeChat.

Đường Thái Tây gửi lại: Cậu bị sao?

Câu trả lời của Thịnh Hạ rất ngắn gọn: Tớ bị sốt nhẹ.

Đường Thái Tây:...

Thịnh Hạ người này thường ngày sức khỏe tốt nhưng một khi sốt nhẹ sẽ tái đi tái lại nhiều ngày.

Người sốt không thể phẫu thuật, điều này hai người đều biết.

Nói đến thân thể, không thể theo kế hoạch của Thịnh Hạ làm chính xác đến từng giờ, cái này Thịnh Hạ cũng rõ ràng.

Cô buồn bực khi kế hoạch bị thay đổi.

Thịnh Hạ hơi nhíu mày, đặt điện thoại di động xuống, ngẩng đầu lên thấy sảnh bệnh viện đông nghẹt bệnh nhân xuống tầng vì đến giờ ăn cơm, người nhà bệnh nhân đến nhận cơm, cửa thang máy chật cứng người, mùi khét lẹt của các loại suất ăn đóng thùng.

Tiếng ồn khó chịu đến mức trông giống như khi hai người họ tự mình xuống bếp nấu ăn.

Thịnh Hạ không chút do dự xoay người vòng qua đi vào cửa phụ của đại sảnh bệnh nhân nội trú.

Lợi thế của việc là người biết tất cả các lối ra vào của tòa nhà là trong đầu Thịnh Hạ luôn có một sơ đồ bố trí tòa nhà. Vào buổi chiều, khi những người khác đang xếp hàng chờ siêu âm, cô lấy điện thoại di động đi xung quanh, vì vậy cô nhanh chóng biết được rằng tòa nhà điều trị nội trú của bệnh viện có một thang máy cũ kỹ ở lối vào của tòa nhà, không phải thang máy dành cho nhân viên nên không tính là thang máy chuyên dụng chỉ dành cho nhân viên.

Chỉ là nơi này rất hẻo lánh, phải đi vòng ra phía sau khu nhà nội trú nơi bệnh viện lưu trữ tạm thời rác thải y tế, qua đống rác thải xây dựng do tòa nhà cải tạo để lại mới có thể nhìn thấy lối vào tòa nhà.

Từ lối nhỏ vào tòa nhà quay vào trong, có một cửa thang máy cũ kỹ và loang lổ.

Thang máy cũ dừng lại ở tầng 21, tốc độ thang máy bệnh viện luôn rất chậm, sau nửa ngày ấn nút lên mới thấy thang máy chuyển động, con số hiển thị lung tung phía trên đã trở thành 20.

Trong khi chờ thang máy Thịnh Hạ đeo tai nghe định xem mười phút còn lại của bộ phim tài liệu ngày hôm qua, nhưng chưa kịp mở video thì điện thoại đã bị một bóng đen che mất.

Thịnh Hạ nghiêng đầu thấy bác sĩ Trình Lương đang cầm túi bước vào cổng tòa nhà.

Sắc mặt anh không được tốt lắm, mí mắt rũ xuống như buồn ngủ, dường như không ngờ thang máy trước mặt này lại có người, nhìn thấy Thịnh Hạ, anh sững người.

"Bác sĩ Trình." Thịnh Hạ chào.

"Xin chào." Trình Lương cũng lên tiếng chào.

Sau đó không khí im ắng.

Dựa trên phép lịch sự Thịnh Hạ không biết xấu hổ tiếp tục nhấp vào bộ phim tài liệu, nghiêng đầu đeo tai nghe nhìn chiếc thang máy cũ đang trượt xuống với tốc độ rùa bò, lúc này chỉ mới lên đến tầng 18.

Trình Lương đã trải qua một ngày phẫu thuật, bây giờ đầu óc choáng váng, chỉ muốn tìm một chỗ nằm xuống, không muốn nói chuyện với bệnh nhân nên cũng nghiêng đầu nhìn các con số trên thang máy cũ kỹ.

Góc khuất nửa sáng nửa tối, không nói chuyện cũng không phát ra tiếng động hai người đồng thời nghe được bên cạnh truyền đến tiếng bước chân, bởi vì đang yên lặng nên cuộc trò chuyện trở nên rõ ràng một cách lạ thường.

Hai người kia hiển nhiên không ngờ phía sau thang máy nhân viên vệ sinh lại có người, ngữ khí không hề hạ thấp, đơn giản là giọng điệu đang tán gẫu.

Lúc đầu Thịnh Hạ thấy không sao cả.

Nghe giọng nói hai người nói chuyện phiếm cũng là bác sĩ, vừa ăn cơm tối tìm một chỗ yên tĩnh hút thuốc, nội dung tán gẫu cũng là vấn đề lịch sắp xếp phòng phẫu thuật, Thịnh Hạ không hoàn toàn hiểu rõ tiếng lóng các bác sĩ phòng phẫu thuật nói chuyện với nhau nên vẫn rất tập trung vào con số trên thang máy.

Thang máy cũ nát cả buổi mới xuống được bốn tầng, bây giờ nó đã dừng lại ở tầng 16.

Trình Lương nhướng mi, nhìn thoáng qua không có chút biểu cảm.

Sau đó, Thịnh Hạ nghe thấy tên Trình Lương từ miệng hai người kia.

"Đơn xin đổi người hướng dẫn với chủ nhiệm Lâm thế nào rồi?" Bác sĩ A hỏi: "Đi theo Trình Lương làm cấp dưới, sau này sẽ khó phát triển lắm."

....

Thịnh Hạ buồn chán ngẩng đầu nhìn thang máy cứng đờ.

Bệnh viện này lớn thế!

Tại sao có thể trùng hợp như vậy!!!

Bác sĩ B không trả lời, chỉ khẽ thở dài.

"Mặc dù Trình Lương là học trò ruột của chủ nhiệm Lâm, nhưng quả thật là..." Bác sĩ A có lẽ đang hình dung từ, suy nghĩ nửa ngày mới thốt ra một câu, "Không đáng tin cậy."

...

Thịnh Hạ cảm thấy rằng cô đã hóa đá.

Chủ nhân của tin đồn không đáng tin cậy là học trò ruột của chủ nhiệm Lâm Trình Lương lúc này đang đứng sau lưng cô, cô không dám nhúc nhích chút nào.

"Thực ra, anh ấy dạy khá tốt, không giấu diếm, sẵn sàng dạy tay nghề cho người mới." Bác sĩ B nói rất nhiều, đến đoạn nhưng, "Nhưng chỉ là... không dụng tâm."

"Nếu không dụng tâm sẽ gây chết người đấy." Bác sĩ A bật cười, "Bình thường thì cười vui vẻ gọi anh em, khi thực sự xảy ra chuyện thì sẽ đứt dây, lần này lấy cớ gì?"

"Dữ liệu lâm sàng hỗ trợ không đủ, khó triển khai ở tuyến cơ sở." Bác sĩ B nói lý do này ít nhiều có chút nghiến răng nghiến lợi.

Đề tài chuyển khoa vừa rồi, sinh viên các khoa khác hầu như đều xác định được, còn nhiều người không tin tưởng và đáng tin cậy hơn anh ta nhưng anh ta lại là người duy nhất bị mắc kẹt.

"Cậu nói..." Bác sĩ B do dự một hồi, hạ giòn, "Có phải do chúng ta đi báo với bên y tế rằng anh ấy dạy học có vấn đề, bị anh ấy biết được nên mới..."

"Cậu cũng biết bác
sĩ thực tập đó tính nhát gan, chắc chắn sẽ không đi báo, phương pháp loại trừ cũng có thể chỉ vào tôi..."

Thịnh Hạ:...

Lúc này, cô thực sự ước mình bị điếc.

Nhưng chiếc thang máy tồi tàn này chỉ mới xuống đến tầng 7.

Khó trách là không ai dùng...

"Tôi không nghĩ vậy." Bác sĩ A cũng dừng một chút, "Anh ấy từ trước đến nay luôn việc như vậy, bình thường lúc làm việc không nhìn ra, nhưng thật sự đến lúc mấu chốt thì thậm chí đến chuyện của mình cũng không để tâm. Cậu xem chuyện tuyển chọn bác sĩ xuất sắc lần này, chủ nhiệm Lâm cũng đích thân thúc giục anh ấy gửi email, kết quả may không xảy ra vấn đề."

"Anh ấy à..." Bác sĩ A ước chừng đang nhìn xa xăm, bởi vì giọng điệu mang theo u sầu, "Chúng ta không thể so sánh được."

"Chúng ta đến đây làm việc, dù sao cũng phải nghĩ về tương lai, nghĩ đến đường thoát."

"Anh ấy cái kia, gọi là trải nghiệm cuộc sống..."

Một tiếng ding.

Thịnh Hạ oán thầm một lúc lâu cuối cùng thang máy cũng lên đến tầng 1, nó còn vui mừng nói với mọi người rằng nó đã đến nơi an toàn.

Âm thanh lớn đến mức hai người bên kia chắc chắn có thể nghe rõ miễn là họ không có vấn đề về tai.

Lại một lần nữa yên tĩnh.

Thịnh Hạ lúng túng từ đầu đến đuôi từng sợi tóc bắt đầu dựng đứng.

Cửa thang máy mở ra, Thịnh Hạ cứng ngắc đi vào trước, không dám quay đầu lại, cũng không dám suy đoán tâm trạng của hai bác sĩ đang oán hận tán gẫu kia.

Nhân vật chính trong cuộc nói chuyện phiếm chính là bác sĩ Trình Lương cũng đi theo, ấn tầng 18, tầng phòng bệnh của cô, cũng là tầng văn phòng làm việc của Trình Lương.

Hai người bên kia lối vào cầu thang không còn phát ra tiếng động nữa.

Cửa thang máy đóng lại.

Mọi thứ trở lại bình lặng.

Thịnh Hạ hạ quyết tâm nhịn không được phát ra âm thanh, cô vẫn đang đeo tai nghe nên từ đầu đến cuối đều giả vờ như không nghe thấy.

Mặc dù rất là gượng ép.

Cô nhớ rằng trước khi họ chào hỏi, Trình Lương hẳn là đã thấy cô không bật âm thanh của điện thoại.

Những người làm bác sĩ rất thông minh.

Thịnh Hạ vô cùng xấu hổ than thở trong lòng khi thang máy từ từ lên tầng 3.

Chỉ vài phút trò chuyện đã tóm gọn hầu hết câu chuyện phiếm của bác sĩ Trình, thậm chí còn nhiều hơn cả bệnh nhân cùng phòng của cô là dì Lưu.

Thang máy từ từ lên đến tầng 8.

Thịnh Hạ nghĩ rằng bác sĩ Trình chắc cũng khó xử. Bởi vì anh đã đứng bất động trước mặt cô từ lúc vào thang máy đến giờ, bóng lưng anh cứng đờ.

"Cây bút đó của cô..." Trình Lương cuối cùng cũng lên tiếng khi thang máy lên đến tầng mười hai, "Cô mua nó ở đâu?"

Thịnh Hạ giật mình.

"Là cây bút ký màu đen đó." Trình Lương quay đầu lại, "Sáng bóng."

Thịnh Hạ: "...Taobao."

"Ồ." Trình Lương gật đầu, rất lễ phép, "Cảm ơn."

Thịnh Hạ: "...Không có gì."

Hai giây sau, Trình Lương: "...Cửa hàng Taobao nào?"

Thịnh Hạ: "...Anh hùng, phiên bản giới hạn được mua tại cửa hàng hàng đầu, vào tháng tới Taobao có hoạt động nhận ba trăm tặng mười lăm."

Trình Lương: "..."

Thịnh Hạ: "...Không có gì."

Lại một lần nữa yên tĩnh.

Nhưng may là đã đến tầng 16, thang máy dừng lại, từ bên ngoài một người dì quét dọn đẩy một chiếc xe đẩy dọn dẹp vào, chiếc thang máy nhỏ liền chật chội.

Hai tầng còn lại cuối cùng cũng không còn khó xử như vậy nữa, Thịnh Hạ hiển nhiên cảm thấy vai Trình Lương hơi buông lỏng, ngón chân dán chặt vào sàn nhà của cô cũng buông lỏng một chút.

"Cậu nói..." Ra khỏi thang máy, thấy Trình Lương không quay đầu lại mà đi, Thịnh Hạ để tránh cho lần thứ hai xấu hổ đi ngược lại một vòng, vừa đi vừa lấy điện thoại ra gửi WeChat cho Đường Thái Tây, "Tặng bút ký cho bác sĩ khi ra viện có phải hối lộ không, đồ rẻ chắc cũng không sao đúng không?"

Đường Thái Tây gửi lại:?

Thịnh Hạ: Tớ vừa trải qua mười phút ngột ngạt nhất trong cuộc đời.

Đường Thái Tây: Vì thế mà cậu định tặng cho anh bác sĩ đó một cây bút ký? Cổ vũ bác sĩ đẹp trai của cậu debut thành công à?

Thịnh Hạ:....Nếu cậu nhàn rỗi có thể giúp tớ nhận chuyển phát nhanh.

Đường Thái Tây: Hay là tối nay tớ đến ngủ cùng cậu, dù sao ở nhà một mình cũng không có gì để làm.

Thịnh Hạ: Bệnh nhân cùng phòng tớ là kiểu người mà cậu sợ nhất đấy.

Đường Thái Tây:... Một bà cô trung niên đầy tâm huyết nghe sáu phương nhìn tứ hướng?

Thịnh Hạ: Đúng vậy.

Đường Thái Tây:...Được rồi, tạm biệt.

Thịnh Hạ đặt điện thoại xuống, cùng người bạn thân nhất chọc cười cuối cùng đã khiến sự xấu hổ cuối cùng của cô biến mất, dù sao bước ra khỏi thang máy này, họ đều là những người trưởng thành và lý trí.

Loại mất trí nhớ.

***

Nhưng Thịnh Hạ không ngờ rằng phòng bệnh của cô lúc này rất nhộn nhịp, có hai y tá đứng ở cửa và một vòng người xung quanh.

Trong phòng, dì Lưu, người nhiệt tình với cô khi cô nhập viện buổi trưa, dường như cả buổi chiều không gặp như già đi mười mấy tuổi, mặt mũi sạm đen, ngồi trên giường kéo tay một người đàn ông.

"Ông lấy hết đi thì tôi sống thế nào?" Giọng bà có vẻ mệt mỏi, gắt gao kéo áo khoác của người đàn ông.

"Cô ở bên ngoài chờ đã." Y tá ở cửa ngăn Thịnh Hạ lại, thấp giọng nói: "Lát nữa bảo vệ sẽ tới."

[vui lòng không re-up đi nơi khác]

[đăng duy nhất tại wattpad & wordpress aristocraticboy]

Truyện convert hay : Nghịch Thiên Chí Tôn

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện