Thịnh Hạ

Thịnh Hạ Trình Lương


trước sau

Ba ngày sau, cơn sốt nhẹ của Thịnh Hạ cũng không khỏi hẳn, vẫn tái phát nhiều lần, thời gian phẫu thuật bị Trình Lương lùi lại ba ngày.

Những ngày này, ngoại trừ ngày đầu tiên kiểm tra phòng chủ nhiệm Lâm tức giận về dạy dỗ lại thì những ngày khác đều trôi qua rất bình thường.

Chỉ có điều bệnh tình của dì Lưu ngày càng nghiêm trọng, mắt thường cũng có thể thấy sức khỏe càng ngày càng suy yếu, ban ngày ngủ nhiều hơn thức, bụng ngày một trướng, nghe y tá nói dì Lưu đã bắt đầu đi phân ra máu.

Bệnh tình trở nên tồi tệ đến mức mỗi sáng kiểm tra sức khỏe, vẻ mặt của chủ nhiệm Lâm càng ngày càng nghiêm trọng, số lần gọi dì Lưu một mình đến văn phòng nói chuyện càng thường xuyên hơn, mỗi lần dì Lưu trở về trên mặt đều mang theo vẻ do dự.

Nhưng cho dù như vậy, dì Lưu vẫn rất vui vẻ, ôm TV theo dõi phim truyền hình mới, mong ngóng tính ngày phim có đại kết cục, bà ấy nói phải tính toán, hy vọng khi đại kết cục bà có thể về nhà xem.

Sau khi chậm rãi xem xong phim, bà ấy có thể đi ngủ sớm và đến sáng tiếp tục mở cửa hàng ăn của mình.

Bà vừa nói vừa nở nụ cười, một nụ cười làm lu mờ đi vẻ bị bệnh của chính mình.

Mấy ngày nay bạn thân Đường Thái Tây sau khi tan làm đều đến, hai người sống cùng nhau đã lâu, một người về nhà cảm thấy vắng vẻ nên ngày nào cũng gói bữa tối đến ăn cùng Thịnh Hạ, khi dì Lưu tỉnh lại cả phòng bệnh đều rộn ràng tiếng cười.

Đường Thái Tây đã nhìn thấy Trình Lương một lần, ngày đó gặp Trình Lương lại là một ngày phẫu thuật khác, cả ngày đều đi phẫu thuật, lúc cái xác không hồn đi qua phòng bệnh thì vừa đúng lúc Thịnh Hạ và Đường Thái Tây nhìn thấy.

Đúng là trông anh rất đẹp trai.

Nhưng tinh hoa mục nát này thật sự không phải món ăn của Đường Thái Tây, Đường Thái Tây chỉ vội liếc mắt nhìn rồi bắt đầu buôn chuyện với bạn mình: "Khuôn mặt này làm bác sĩ quả thật quá lãng phí, làm biến thái thì tốt biết bao! Cũng không đúng, làm bác sĩ phẫu thuật nghe có vẻ đã biến thái rồi."

Thịnh Hạ không nói nên lời: "...Tên bác sĩ phẫu thuật trông rất thích hợp làm kẻ biến thái kia lại là bác sĩ mổ chính của người chị em cậu đấy, người sẽ đục mấy cái lỗ trên bụng tớ đây này."

Đường Thái Tây vỗ tay: "Vậy thì càng có cảm giác chứ sao!"

Thịnh Hạ: "...Cảm ơn cậu."

Dì Lưu đang nằm nửa người trên giường nhìn họ híp mắt cười cười, ngay cả khi bà đã quá yếu cũng không có cách nào ngồi thẳng.

***

Ngày đó là một buổi chập tối, sau giờ làm việc Đường Thái Tây giúp Thịnh Hạ thay quần áo, tình cờ đem theo mấy gói khoai tây chiên cùng đồ ăn vặt khác, mang một cái túi lớn đi vào phòng bệnh nhìn thấy một người đàn ông không nhiều tuổi hơn họ đang ngồi bên giường bệnh dì Lưu.

Không khí trong phòng ngột ngạt.

Thịnh Hạ cười hướng phía cô ấy vẫy tay, nhưng đáy mắt lại không mang ý cười.

Người đàn ông nhìn thấy người khác bước vào, không được tự nhiên di chuyển ghế.

Sắc mặt dì Lưu càng ngày càng nám đen, tròng trắng mắt vàng bất thường, nằm ở trên giường với cái bụng lớn, không có biểu cảm gì.

"Mẹ." Người đàn ông gọi một tiếng, "Con cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài đến tìm mẹ."

Dì Lưu nhìn đứa con trai duy nhất của mình.

"Bây giờ nhà ở khu học chính* là như thế, phải đặt chỗ từ lúc mới sinh, Tiểu Dĩnh vừa mới mang thai, bây giờ mua nhanh vẫn còn kịp, nếu không sau này cháu trai của mẹ sẽ phải đóng tiền bảo trợ nếu muốn học ở trường tốt."

"Con và Tiểu Dĩnh đồng lương ít ỏi như vậy, sinh con xong sẽ còn căng thẳng hơn, làm gì có tiền đóng phí bảo trợ? Thà rằng cắn răng bán nhà cũ mua nhà khu học còn hơn."

***Nhà ở khu học chính đề cập đến bất động sản ở các khu vực trường học khan hiếm. Những ngôi nhà ở khu học sinh tốt thường cao hơn 20% so với những ngôi nhà khác, mặc dù đắt tiền nhưng chúng thường thu hút sự chú ý của phụ huynh. Sự xuất hiện của các khu nhà ở khu trường học phản ánh những bất cập của hệ thống giáo dục hiện nay, chủ yếu thể hiện ở việc phân bổ không cân đối các nguồn lực giáo dục trong thành phố, dẫn đến một số trường tiểu học và trung học gọi là chất lượng "tốt", điều này cũng phản ánh sự không công bằng của giáo dục. Nói cách khác, không phải tất cả trẻ em trong giai đoạn giáo dục bắt buộc đều được hưởng quyền được giáo dục có chất lượng. (nguồn Baidu)

Dì Lưu vẫn không trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn con trai.

"Mẹ." Người đàn ông bị dì Lưu nhìn đến chột dạ, giọng nói nhỏ hơn một chút, "Cuộc phẫu thuật đó, phải hết hai ba mươi vạn, cũng không phải hoàn toàn có thể chữa khỏi..."

Dì Lưu rốt cuộc cũng mở miệng, giọng nói rất nhẹ nhàng: "Cho nên con bảo mẹ không phẫu thuật nữa, lấy tiền đó mua nhà sao?"

Người đàn ông vâng một tiếng, vội vàng nói thêm: "Bác sĩ nói còn nhiều cách khác mà cũng không nhất thiết phải phẫu thuật."

Dì Lưu dường như đang cười, nhưng cũng có vẻ không.

Bà nói: "Bác sĩ còn nói, không phẫu thuật mà dùng điều trị chẳng bằng chờ chết."

Người đàn ông không nói gì nữa.

Phòng bệnh lại chìm vào im lặng.

Thịnh Hạ nắm lấy tay Đường Thái Tây, trong lòng nặng trĩu đè nén.

"Bố con nói thế nào?" Dì Lưu hỏi.

"Bố..." Người đàn ông do dự, "Nói cửa hàng dưới nhà bán đi, mua một căn lớn hơn, đến lúc đó sẽ sống cùng nhau."

Dì Lưu bây giờ mới thực sự cười: "Bán cửa hàng ăn? Bố con định sống bằng gì? Hai đứa nuôi à?"

Người đàn ông ấp úng không nói nên lời.

Dì Lưu nhìn trần nhà giường bệnh thở dài: "Ông ấy bên ngoài có người khác đúng không?"

"Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy?" Người đàn ông lo lắng, "Bố già rồi, sao có thể chứ!"

Khóe miệng dì Lưu kéo lên.

Đúng vậy, sao có thể chứ!

Người ta nói một đêm vợ chồng tình nghĩa trăm năm, người ta nói rằng nuôi con mới có thể dưỡng già.

Nhưng người đàn ông và con trai của bà đã bàn bạc bán nhà trong khi bà đang ốm nặng, bán cửa hàng ăn để có tiền mua một căn nhà mới. Đây không phải mua nhà khu học, đây rõ ràng là bắt đầu chuẩn bị lo hậu sự cho bà.

"Anh đi đi." Dì Lưu nhắm mắt lại, mệt mỏi xua tay, "Tôi buồn ngủ rồi."

"Mẹ..." Người đàn ông không đi, vùi đầu thấp giọng kêu một tiếng, "Mẹ suy nghĩ một chút đi, coi như vì đứa cháu trong bụng con mẹ."

Dì Lưu không còn để ý đến anh ta nữa.

"Tây Tây, giúp tớ gọi y tá, tớ phải đo lại nhiệt độ rồi." Khuôn mặt Thịnh Hạ lạnh lùng nói.

Người đàn ông quay đầu nhìn bọn họ, lại nhìn về phía dì Lưu cũng không thèm nhìn hắn, cuối cùng rời đi, khom người mang theo một chiếc túi máy tính bằng da đã hỏng.

Dì Lưu cố nén nước mắt hồi lâu nhưng cuối cùng cũng chảy xuống sau khi bóng dáng người đàn ông hoàn toàn biến mất.

Thịnh Hạ và Đường Thái Tây ngồi bên giường dì Lưu, đưa khăn giấy cho bà ấy, hai cô gái không nói nhiều, chút tình cảm của con người có lẽ thực sự giống nhau nhưng cách giải quyết thì không thể.

Không phải là người trong cuộc, không ai có thể cảm thấy rằng điều này tốt hơn để đi thuyết phục người kia.

Chỉ có người trong cuộc lựa chọn, cũng chỉ họ mới hiểu.

Dù có buồn thì cuộc sống vẫn bị chia cắt.

Dì Lưu cũng không nói gì nữa, ngửa mặt nằm trên giường rơi lệ.

Căn phòng trở nên rất buồn tẻ, Đường Thái Tây cùng Thịnh Hạ đợi cho đến khi y tá bắt đầu đuổi người thân nên không thể không đứng dậy, dì Lưu đã ngủ mê man, Thịnh Hạ ngồi một mình trong phòng đọc sách một lúc rồi đặt sách xuống, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ một lúc.

Bên ngoài cửa sổ phòng bệnh là núi, ban đêm tối om ánh sáng không thể vào.

Thịnh Hạ thở dài, khoác một chiếc áo khoác mỏng rón rén xuống giường, lặng lẽ mở cửa phòng bệnh ra ngoài.

Buổi đêm hơn mười một giờ, hành lang vắng vẻ, chỉ có duy nhất nơi có tiếng người vọng lại là trạm y tá.

Thịnh Hạ ôm lấy áo khoác xoay người đi, chọn thang máy ở góc không nhiều người sử dụng.

Cô không biết phải đi đâu, nhưng cô đã ở trong cái phòng bệnh nhỏ bé này quá lâu, chuyện của dì Lưu lại quá buồn phiền
vì vậy cô rất cần được hít thở không khí trong lành.

Cô nghĩ đến có một quán cà phê hai mươi bốn giờ ở tầng một của tòa nhà nội trú.

Ngồi đó hóng gió cũng tốt.

Thang máy vừa nhỏ vừa nát đột ngột mở ra, tay Trình Lương cầm ly cà phê dựa vào cửa thang máy, miệng ngậm kẹo mút, đáng nhẽ được ngủ nhưng lại không được ngủ nên mí mắt rũ xuống, nhìn thấy Thịnh Hạ thì khẽ giật mình.

...

Lúc đó Thịnh Hạ có một loại cảm giác chột dạ giống ngày trung học đọc sách ngoài giờ học bị giáo viên bắt, bất giác kéo áo khoác lại một chút.

"Đi đâu?" Vì trực ca lúc nửa đêm Trình Lương đã buồn ngủ muốn chết nên nói cũng ít đi, hỏi đơn giản nhất.

Bệnh nhân của anh cố gắng dùng thang máy của nhân viên quét dọn chuồn đi lúc 11 giờ đêm, nhìn thấy anh lại còn chột dạ.

Vì vậy vẻ mặt Trình Lương nghiêm túc, lấy kẹo mút trong miệng ra, cũng đứng thẳng dậy.

Bác sĩ chắc chắn sẽ không đồng ý cho cô uống cà phê vào lúc này.

Hôm qua cô vẫn sốt nhẹ, hôm nay lại nói muốn ra ngoài hóng gió rõ ràng cũng không phải chuyện bác sĩ sẽ đồng ý.

Đầu óc Thịnh Hạ xoay chuyển nhanh chóng, trả lời: "Buổi tối ăn no quá nên muốn đi dạo."

Trình Lương: "..."

Đương nhiên cô cũng không có khả năng ăn quá no, bởi vì liên quan đến viêm túi mật, chế độ ăn uống mà anh kê cho cô đều một nửa là chất lỏng, 11 giờ đêm cô đi đâu mà no.

Nhưng cô thật sự không giống muốn lẻn ra ngoài, trên tay cầm điện thoại di động, mặc áo bệnh viện đi dép lê.

Có vẻ như đúng là đang định đi dạo.

Trình Lương nghĩ đến chuyện hôm nay y tá tán gẫu về chuyện người thân của bệnh nhân giường 15 đến nên rất nhanh hiểu rõ

"Theo tôi." Anh không nhiều lời, cũng không để Thịnh Hạ vào thang máy, chờ cửa thang máy đóng lại sau đó cầm theo cà phê và kẹo mút đi.

Thịnh Hạ ở phía sau mím môi do dự một chút, chạy chậm hai bước mới đi theo – người ở bệnh viện nên sẽ trở nên vô cùng nghe lời bác sĩ.

Trình Lương bước đi chậm rãi, Thịnh Hạ hơi lo lắng đi theo phía sau, khi đi ngang qua trạm y tá, cô y tá chỉ chào Trình Lương, cũng không ai có dị nghị gì về hình ảnh này — người ở bệnh viện, bệnh nhân đi theo bác sĩ thường là có chuyện muốn nói.

Mà cơ bản đều là chuyện lớn.

Nhưng Thịnh Hạ thực sự không có việc gì để làm, cô chỉ không muốn ở lại trong phòng bệnh lúc này.

"Có một cái ban công nhỏ khép kín đằng kia." Vào văn phòng bác sĩ, Trình Lương chỉ vào cánh cửa bên trong văn phòng, "Nơi đó cản gió, muốn hít thở không khí thì có thể đến đó một lúc nhưng không thể ở lại lâu, giấc ngủ của bệnh nhân rất quan trọng."

"...Cái gì?" Thịnh Hạ bối rối.

"Nếu không cần hít thở không khí thì bây giờ có thể trở lại phòng bệnh." Trình Lương xoay cây kẹo mút trong tay một vòng.

Thịnh Hạ: "..."

"Có một ấm đun nước ở lối vào, phía trên có giỏ hoa quả." Trình Lương thấy Thịnh Hạ không rời đi, liền dặn dò một câu rồi kéo ghế làm việc ngồi xuống mở máy tính, cũng không lên tiếng nữa.

Miệng anh vẫn đang ngậm cây kẹo mút, chiếc kẹo màu hồng bên miệng anh nhìn như điếu thuốc, cùng khuôn mặt chán đời, lưu manh vô lại.

Mặc chiếc áo blouse trắng.

Chính là...

Thực sự cũng khá có cảm giác.

Thịnh Hạ chọn một quả quýt sau đó mở cửa ban công, đúng là một ban công nhỏ dựa lưng vào mặt núi hướng về phía đường phố, thành phố Lộc Thành mười một giờ trên đường vẫn xe cộ qua lại, độ cao mười tám tầng cách ly hầu hết tiếng ồn, chỉ còn lại đèn pha rời rạc, xa xa hoặc sáng hoặc tối.

Thịnh Hạ thở ra một cách nặng nhọc.

Cô không phải là người sống tình cảm, nhưng ở trong căn phòng bệnh nhỏ hẹp ấy lâu ngày, lý trí sẽ mòn đi, về mặt tình cảm, cô thực sự không thể chấp nhận được sự đối xử bất công như vậy với dì Lưu, người cả ngày cười tươi, tính cách nhiệt tình ấm áp.

Dì Lưu chỉ muốn sống.

Nhưng người thân của dì Lưu đã từ bỏ bà và đang thuyết phục dì Lưu từ bỏ chính mình.

Thịnh Hạ nhìn cảnh đêm, lại nặng nề thở ra.

Mẹ cô nói rằng thế giới không phải là một nơi tốt đẹp, đằng sau mỗi ánh sáng mà cô nhìn thấy đều có thứ gì đó không tốt đẹp đang diễn ra, và từ "tốt đẹp" này chỉ là một điều ước, giống như một củ cà rốt treo trước mặt một con lừa để giữ cho nó không ngừng kéo cối xay.

Nhưng ngay cả trong một thế giới như vậy, vẫn có rất nhiều người muốn tiếp tục sống.

Mẹ cô không nói cho cô biết tại sao, nhưng cô nhìn thấy dì Lưu đột nhiên hiểu ra tại sao.

Bởi vì lúc này, ngoài hy vọng rằng dì Lưu có thể sống, còn hy vọng bà có thể xem nhiều bộ phim dài tập, mở một cửa hàng ăn sáng, bận rộn tán gẫu cùng những người hàng xóm thành phố Lộc Thành của bà bằng tiếng phổ thông.

"Cảm ơn." Ăn xong một quả quýt, Thịnh Hạ đóng cửa ban công và cảm ơn Trình Lương.

Rất chân thành.

"Bệnh nhân nội trú không được phép rời khỏi khu bệnh, đặc biệt là vào ban đêm." Trình Lương nhìn Thịnh Hạ, "Ra vào đều phải báo cho y tá để xin phép."

"....Xin lỗi." Thái độ Thịnh Hạ cực kỳ tốt thừa nhận sai lầm.

Vừa rồi cô thật sự không nghĩ nhiều như vậy, chỉ đơn giản là cảm thấy ngột ngạt.

"......Ngày kia sẽ có một phòng cho ba người." Trình Lương lại chuyển đề tài, "Nếu cô muốn đổi phòng, có thể nộp đơn trước."

Thịnh Hạ im lặng một lúc: "...Tạm thời không cần."

Trình Lương ngước mắt nhìn cô rồi gật gật đầu.

Không nói chuyện nữa.

Đã gần mười hai giờ, cô nên đi ngủ.

Anh cũng cảm thấy gia đình dì Lưu không bình thường, vì vậy khi anh nhìn thấy Thịnh Hạ khó chịu mà cảm thấy có chút cảm thông.

Nhưng nếu cô không quay lại phòng bệnh, anh sẽ đuổi cô ra ngoài.

"Bác sĩ Trình..." Bên Thịnh Hạ có vẻ do dự hồi lâu mới lên tiếng.

Trình Lương ừ một tiếng, mang theo dấu chấm hỏi.

"Cái kia..." Thịnh Hạ giơ tay đè lại đỉnh đầu của cô, khoa tay ra hiệu, "Tóc của anh hơi rối."

Trình Lương: "..."

Thịnh Hạ: "Chúc ngủ ngon bác sĩ Trình."

Trình Lương: "..."

Truyện convert hay : Quý Phi Mỗi Ngày Chỉ Nghĩ Đương Cá Mặn

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện