Thịnh Sủng Chi Hạ

Chương 121


trước sau



Khi Mai Như rời kinh, một bức mật hàm đã từ Yến Vương phủ gửi đến Liêu Đông.

Phó Tranh ở Liêu Dương thành.

Từ kinh thành rời núi hải quan, ra roi thúc ngựa cần nửa ngày.

Bên kia binh hoang mã loạn, lúc bức mật hàm đến, Phó Tranh cũng không ở trong thành.

Chờ đánh thắng trận trở về thành, Phó Tranh mới nhìn thấy có một nức thư.

Khi đó đã giữa tháng chín,
Đây là mật hàm của Thạch Đông, ám hiệu cũng chỉ của Thạch Đông.
Nội dung chính là chuyện Mai Như dẫn A Mâu săn thú.

Phó Tranh thoáng nhìn qua, không khỏi nhíu mày.

Hắn liên tiếp mấy ngày chưa nghỉ, lúc này con ngươi đỏ bừng, tràn đầy tơ máu.

Mày hơi chau, khiến người càng thêm mỏi mệt.
Phó Tranh thở dài.

Hắn cùng người này nói qua đừng chạy loạn, hiện tại ngược lại, chẳng những chạy loại, còn chạy đến bãi săn.

Bãi săn nhiều người nhiều miệng, Thái Tử như hổ rình mồi, còn có quỷ linh tinh A Mâu ở bên người…… sắc mặt Phó Tranh trầm trầm.
Tính Mai Như thẳng thắn, vừa quật cường lại ngang bướng, không nhìn được tâm người khác, không muốn đi tính kế người, đương nhiên, cũng dễ dàng bị người khác tính kế.
Phó Tranh không cảm thấy tính tình Mai Như có cái gì không tốt.

Nàng kiều kiều cộc lốc, ở bên cạnh hắn là đủ rồi, Phó Tranh chỉ cảm thấy an ổn, dù sao tất cả có hắn lo.

Nhưng hiện tại người này không ở dưới mí mắt hắn, trong lòng Phó Tranh không nỡ.
Tháng chín Liêu Dương thành đã bắt đầu lạnh, trên người hắn là áo gấm rất dày, trong lòng cũng nặng trĩu.

Phó Tranh viết tin chiến thắng về kinh, chấm chấm mực, hắn dừng lại, vẫn là than một tiếng.
Lại nói khi rời kinh mọi người vô cùng náo nhiệt tới bãi săn, cũng là cuối thu mát mẻ.
Mọi người sắp xếp thỉnh an Hoàng Hậu.

Mạnh Uẩn Lan ở chỗ Mai Như nói chuyện.

Hai người cùng qua, đi chưa được mấy bước đã gặp được Mai Thiến còn có mấy phu nhân của các vị quan khác.

Bất cứ lúc nào, trên mặt Mai Thiến đều mang theo ý cười ôn ôn nhu nhu, với ai đều vậy.

Những phu nhân quan gia cũng nguyện ý thân với Mai Thiến.

Lúc này gặp được Mai Như, mấy người đồng thời chào hỏi Mai Như, Mai Thiến cũng cùng hành lễ.
“Yến Vương phi.”
Mai Như vội miễn lễ, lại đỡ Mai Thiến nói: “Nhị tỷ tỷ chớ có khách khí.”
“Vương phi khách khí.” Mai Thiến cung kính trả lời.

Nàng rất có quy củ, một là một, hai là hai, tuyệt không sai phạm nửa phần.


Mai Như là biết tính tình nàng, không miễn cưỡng xưng hô.

Những người khác đều tự giác bước chậm vài bước, để các ba tỷ muội đi cùng nhau.

Mai Thiến hỏi Mạnh Uẩn Lan: “Lan nhi khi nào dọn đến đây?”
“Tẩu tẩu, ta muốn ở cùng Tuần Tuần.” Mạnh Uẩn Lan kéo tay Mai Như nói.
Mai Thiến hù nàng: “Đừng không biết lớn nhỏ như vậy.”
“Sao lại vậy?” Mạnh Uẩn Lan nói, “Ta ở cùng Tuần Tuần mới tốt nhất.” Nàng làm mặt quỷ với Mai Như.

Mai Như đệm nói: “Đúng vậy, Nhị tỷ tỷ, để cho Uẩn Lan ở cùng ta đi, hai chúng ta hợp nhau.”
“Vẫn là không ổn.” Mai Thiến lắc đầu, nàng ôn tồn khuyên nhủ, “Lan nhi trên đường đã phiền toái Vương phi, ca ca ngươi vẫn luôn băn khoăn.”
Nghe Mai Thiến nhắc tới Mạnh An, Mai Như theo hàn huyên, ngắt lời nói: “Nhị tỷ tỷ, An biểu ca hắn……” Nói xong cái này xưng hô, Mai Như vội sửa lời nói: “Tỷ phu gần đây như thế nào?”
Từ nhỏ đến lớn, Mai Như đều gọi Mạnh An là biểu ca.

Nàng gọi quen, bởi vì xưng hô này, nàng đã bị Phó Tranh nói qua.

Nguyên nhân gây ra là ở sinh nhật Nhị tỷ tỷ, Mai Như muốn tặng Mai Thiến một bức tranh, vì thế trước khi Phó Tranh rời kinh, hỏi hắn trong vương phủ có tranh của Ngô Chi phủ không.

Phó Tranh lúc ấy nhàn nhạt đáp: “Không có.

Năm kia đã có người lấy từ ta.” Mai Như vừa nghe bất ngờ, buột miệng thốt ra nói: “Biểu ca?” Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, không khách khí mà nhắc nhở nói: “Hắn vẫn là tỷ phu của nàng!” Chỉ một câu, Mai Như rất là quẫn bách.
Lúc này Mai Thiến hiểu ý Mai Như, cười cười, nói: “Huynh ấy vẫn luôn như vậy.”
Mấy người khi nói chuyện tới bên ngoài viện của Hoàng Hậu, cung nữ nói: “Nương nương không khoẻ, hiện giờ Thái Tử điện hạ cùng Thái Tử Phi đang ở cùng nương nương, Vương phi cùng chư vị phu nhân để nô tỳ đi vào truyền một tiếng.”
Mai Như hơi hơi gật đầu.
Bên cạnh, sắc mặt Mai Thiến đột nhiên biến đổi, nàng không được tự nhiên cúi đầu.
Nghe nói Mai Như lại đây thỉnh an, Thái Tử tự giác cáo lui.

Trong lòng hắn nhớ thương người bên ngoài, dưới chân vội vàng, quả nhiên từ trong viện mẫu hậu
ra, đã nhìn thấy người nọ.

Mai Như đứng ở chỗ đó luôn đặc biệt, giống như hoa chi, có thể quyến rũ mắt người khác không tự giác nhùn qua.

Nhưng không thể nhìn chằm chằm, Thái Tử lại nhì thoáng qua bên cạnh——
Ánh nhìn này, hắn liền cứng lại.
Ngoan ngoãn, giống như tiên.
Tuy rằng chỉ có thể nhìn nửa khuôn mặt, nhưng đã khuynh quốc khuynh thành, trán ve mày ngài, da nõn nà, dáng người yểu điệu dáng lộ ra kiều nhu.

Sự nhu nhược giống như gió trên thảo nguyên, khiến tâm của người ta mềm xuống.
Tâm thình thịch nhảy, Thái Tử lại nhìn nhìn Mai Như.
Một người nhu nhược, một người tươi đẹp, hai người đều cào đến tâm ngứa.
Nhận thấy được ánh mắt Thái Tử đảo qua hai tỷ muội, Mai Như ngẩng đầu, tầm mắt lạnh lùng nhìn qua, chào hỏi nói: “Điện hạ.” Hành xong lễ, nàng dẫn Mai Thiến còn có Mạnh Uẩn Lan vào phòng Hoàng Hậu.
Đã nhiều ngày tàu xe mệt nhọc, sắc mặt Lý hoàng hậurõ ràng mệt mỏi, giấu không nổi sự ủ rũ.

Lúc trước thái y đã chẩn trị.

Mai Như thỉnh an xong, Hoàng Hậu cho các nàng đều lui xuống.
Nghĩ đến ánh mắt không có ý gì tốt của Thái Tử, Mai Như nhìn Nhị tỷ tỷ bên cạnh.

Thấy Mai Thiến vẫn là cúi đầu xấu hổ, Mai Như quay đầu nói với Mạnh Uẩn Lan: “Lan nhi, ngươi vẫn nên dọn qua đi, chăm sóc Nhị tỷ tỷ đi.” Mạnh Uẩn Lan khó hiểu nói: “Vì sao? Tuần Tuần ngươi không muốn ở cùng ta?”

“Đâu có?” Mai Như cười nói, “Ta đã nhiều ngày ở cùng A Mâu công chúa, Nhị tỷ tỷ không biết cưỡi ngựa, ở một mình rất buồn.” Kỳ thật, Mai Như muốn Mạnh Uẩn Lan làm bạn với Mai Thiến, cơ hội nhị tỷ bị Thái Tử ghê tởm cũng ít đi.
“Được rồi” Mạnh Uẩn Lan gật đầu đồng ý
Mai Thiến thoáng sửng sốt, con ngươi có một chút hoảng hốt.
Bên kia, sau khi Thái Tử trở về sai người lặng lẽ hỏi thăm.

Đợi nghe được người như tiên kia là Mai phủ nhị cô nương, con dâu Mạnh phủ, Thái Tử không khỏi nén giận.

Mai phủ ẩn giấu hai đại cô nương như thủy linh linh, còn hắn đến một cô cũng cũng chưa ăn được! Thái Tử mắng một câu.

Nhớ lại dung mạo tỷ tỷ tựa như thiên nga, tâm ngứa khó nhịn, lại nghĩ đến dung mạo muội muội dung mạo tuy hơi kém hơn một chút, nhưng lạnh lùng, hắn liền…… Thái Tử hốt hoảng nghĩ, nếu thật sự so sánh, vẫn là nha đầu vừa nhu vừa bướng kia, có thể khiến người dâng lên cảm giác ham muốn chinh phục, khó trách lão Thất sẽ cưới nàng ấy.

Thái Tử thở dài.
……
Trên bãi săn, người Bắc Liêu cũng tới rồi, ban đêm Bắc Liêu mở tiệc.
Năm trước Ngụy triều ăn rất nhiều đại bại trận của thụ hạ bọn họ, còn cắt cho liêu hà vài toà thành trì, nhất thời có chút không dám ngẩng đầu, Duyên Xương Đế càng xấu hổ.

Yến hội ăn đến giương cung bạt kiếm, cãi cọ ồn ào, Lý hoàng hậu ngồi ở phía trên mặt lộ vẻ mệt mỏi.
Hôm sau Mai Như dẫn A Mâu đi thỉnh an Hoàng Hậu, không ngờ Thái Tử Phi ở, Chu Tố Khanh cũng ở.

Mấy ngày nay Thái Tử làm việc không quá đắc lực, cho nên nhu cầu cấp bách muốn Hạ thái phó trợ lực.

Lý hoàng hậu hôm nay tinh thần tốt lên không ít, lúc này đang khen Chu Tố Khanh làm hương giỏi.
Thì ra, đêm qua thấy Hoàng Hậu tinh thần mệt mỏi, Chu Tố Khanh lấy hương ra.

Hương này hương vị cực nhạt, phiêu tán ra, không dễ phát hiện, nhưng thấm vào ruột gan.

Hoàng Hậu khen không dứt miệng, liên tiếp khen Chu Tố Khanh.
A Mâu nói với Mai Như: “Ta có thể muốn một ít không?” Nàng ở Tây Khương chưa thấy qua loại điều hương này, lúc này như là cực kỳ tò mò.

Mai Như dò hỏi Chu Tố Khanh, Chu Tố Khanh cười nói: “Tất nhiên có thể.” Lại nói với A Mâu: “Sau này Tần tự mình dâng lên cho công chúa.” Lúc này nàng dùng là tiếng phổ thông Tây Khương.
A Mâu sửng sốt, hai mắt mở lớn, kinh ngạc nói: “Ngươi cũng biết?”
Chu Tố Khanh thẹn thùng nói: “Biết một ít.”
Mai Như nhìn Chu Tố Khanh, không khỏi thầm nghĩ, người này tất nhiên là không cam lòng mình chỉ làm một Đông Cung thị thiếp, nàng bất tri bất giác học được thêm mấy thứ, cũng thật lợi hại.
Lý hoàng hậu cũng kinh ngạc, vẫn khen nói: “Quả là Hạ thái phó dạy ra.”
Tống Ngọc đĩnh đạc nói: “Chỉ có ta không tốt, không học vấn không nghề nghiệp, cả ngày nhớ thương ăn nhậu chơi bời.”
“Tần thiếp không dám.” Chu Tố Khanh vội cúi đầu nói.
Tống Ngọc ha ha cười, nói với Chu Tố Khanh: “Chu lương viện đừng khiêm tốn như vậy.

Ngươi có khả năng, ta cũng coi như là có chung vinh dự.”
Lý hoàng hậu bị chọc cười, cũng cười rộ lên, trong phòng nhất thời vui vẻ, bên ngoài ngoại đột nhiên cãi cọ ồn ào Lý hoàng hậu không vui, gọi người tiến vào hỏi: “Bên ngoài làm sao vậy?”
Cung nữ trả lời: “Thập nhất điện hạ muốn cùng người Bắc Liêu tỷ thí.”
Lý hoàng hậu rất có hứng thú nói, “Chúng ta đi ra ngoài nhìn xem.”
Bên ngoài Phó Chiêu xác thật cùng người hẹn thi đấu cưỡi ngựa cùng bắn tên, vô cùng náo nhiệt, mọi người đều vây lại đây xem.

Biết được Phó Chiêu muốn đi tỷ thí, A Mâu mếu máo, nói với Mai Như: “Các ngươi cũng chỉ có như vậy sao?” Nàng nói chuyện lớn, Phó Chiêu nghe không hiểu, nhưng cũng biết không phải lời hay, hắn lạnh lùng nhìn lại đây.

A Mâu khinh thường mà dời đi mắt.
Hoàng Hậu ngồi vào chỗ cao.

Bên trái Mai Như là A Mâu, bên phải là Mạnh Uẩn Lan.

Phó Chiêu vừa ra, các cô nương đều ngẩn ra.

Chỉ thấy hắn đầu đội kim quan, mặc y phục huyền sắc thúc eo, tơ vàng chỉ bạc thêu ở dưới kim ô vô cùng loá mắt, vạt áo ào ào, khuôn mặt lạnh lùng, phía sau đeo đại cung, lộ ra sát ý.
Mai Như nhìn ở trong mắt, nhẹ nhàng than một tiếng, Phó Chiêu cực kỳ giống Phó Tranh.

Nếu chỉ nhìn bóng dáng, hai người thân hình đều

cao dài, vai rộng eo thon, chẳng qua Phó Tranh ít khi nói cười, mặt mày lạnh lẽo, không lý do làm người sợ hãi…… Nghĩ đến Lý hoàng hậu nhắc nhở, Mai Như sắc mặt đạm nhiên bỏ qua, không có nhiều đánh giá.
Mạnh Uẩn Lan cũng cảm thấy người này không giống Phó Chiêu ngày thường, nàng cùng Mai Như kề tai nói nhỏ: “Thật là người dựa y trang, Phật dựa kim trang, bên trong khẳng định vẫn là bộ dáng ngốc nghếch!” Mai Như nhỏ giọng cười nói: “Ngươi đừng coi thường hắn.” Mạnh Uẩn Lan bĩu môi, không nói lời nào.
Làm người líu lưỡi là Phó Chiêu thắng hai trận, Bắc Liêu không phục, còn muốn tiếp tục tỷ thí.
Lúc này là cô nương gia tỷ thí.

Bắc Liêu công chúa cưỡi ngựa bắn cung, hiện giờ đầu ngẩng cao, tràn đầy ngạo mạn.

Bảo Tuệ công chúa tức giận, đã sớm nóng lòng muốn thử.

Những người đó nghiêng mắt liếc Bảo Tuệ công chúa, hỏi Lý hoàng hậu: “Hoàng Hậu, ba năm trước người đã thắng chúng ta đâu?” Lời này chỉ chính là Mai Như, Mai Như năm ấy đua ngựa thắng các nàng, các nàng đến bây giờ còn nhớ rõ.

Lý hoàng hậu xấu hổ cười cười, Bảo Tuệ công chúa lại là tức giận đến dậm chân.
Mai Như đã gả cho, loại chuyện này tự nhiên không thể lại tùy tiện trộn lẫn, đặc biệt còn có Lý hoàng hậu nhìn chằm chằm.

Mai Như không đi, A Mâu lại muốn đi, Lý hoàng hậu gật đầu nói: “Cũng được.”
Mai Như lặng lẽ hỏi Mạnh Uẩn Lan: “Uẩn Lan, ngươi muốn hay không đi thử không?”
Nàng đã dạy Mạnh Uẩn Lan cưỡi ngựa.
Mạnh Uẩn Lan lắc đầu, sắc mặt khó khăn nói: “Ta còn không thắng nổi người này.” Kỹ thuật của nàng quá kém, lại bị tiểu Kiều thị quản thúc hai năm không cưỡi, hiện tại chỉ sợ lại không lên nổi, căn bản không đủ lên sân khấu.

Kéo tay Mai Như ngồi ở chỗ đó, Mạnh Uẩn Lan nhìn những cô nương các tinh thần phấn chấn bừng bừng, đặc biệt trước đứng đầu là A Mâu, giống như ngọn lửa, khiến mọi người kinh hô.

Mạnh Uẩn Lan không khỏi cực kỳ hâm mộ.
Ngày này là A Mâu đoạt khôi, đến trước mặt Đế hậu lĩnh thưởng, Lý hoàng hậu nói vớ Duyên Xương Đế: “Một cái công chúa tốt ngư vậy, không bằng ở lại với chúng ta?”
Duyên Xương Đế ha ha cười, gật đầu nói: “Xác thật đáng giá lưu lại.”
A Mâu lần này tới coi như chọn chồng, lại không chỉ chọn từ Ngụy triều.

Nàng đi theo tới bãi săn, chính là muốn xem bên Bắc Liêu.

Vừa rồi kết cục tỷ thí, cũng là muốn cho những người đó nhìn thấy năng lực của nàng.

Nếu là có thể mượn thế lực Bắc Liêu, Tây Khương là có thể từ nước lệ thuộc của Ngụy triều thoát ra, một hòn đá trúng mấy con chim.

Cho nên, lúc này đối với Duyên Xương Đế cùng Lý hoàng hậu vui đùa, nàng ngây thơ cười cười, giả vờ ngây thơ có lệ.
Được ban thưởng khi đi qua Phó Chiêu, A Mâu khiêu khích giật giật mi.
Lý hoàng hậu đã nhiều ngày nhùn ở trong mắt, tâm đoán A Mâu công chúa giống như có ý với Phó Chiêu, nhưng lại không muốn thành toàn việc hôn nhân này.

Ai cưới vị công chúa này, sau lưng sẽ có thế lực của Tây Khương, Lý hoàng hậu cũng không muốn có lợi cho Phó Chiêu, sau đó có lợi cho Phó Tranh.
Chỉ thấy Phó Chiêu khinh thường mà quay mặt đi, tầm mắt không biết nhìn qua chỗ nào, vội hoảng đến cúi đầu.
Người này tâm kế không thâm, hắn tránh quá nhanh, lại đông cứng, Lý hoàng hậu nhìn theo, thấy được cách đó không xa là Mai Như.

Tầm mắt ở trên người Mai Như cùng Phó Chiêu, nàng âm thầm chán ghét nhíu mày.
……
Gió thổi buổi sáng khiến đầy Mai Như hơi đau, bụng cũng có chút đau, nàng giữa trưa trở về nghỉ ngơi một lát.
Tĩnh Cầm sửa sang lại giường đệm, Ý Thiền hầu hạ Mai Như cởi áo.

Tần ma ma mà Hoàng Hậu ban cho không nói lời nào, chỉ mặt lạnh nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của mọi người.

Kể từ đó, các nàng đều không được tự nhiên.

Mai Như phân phó nói: “Ma ma đi xuống dùng vài thứ đi.” Tần ma ma có nề nếp trả lời: “Tạ Vương phi săn sóc, lão nô không mệt cũng không đói.” Nói xong, đứng ở bên cạnh như cũ.


Mai Như thở dài, nàng cảm thấy Phó Tranh nói thật không sai, trong phủ Trâu ma ma so với bà này dễ đối phó nhiều.
Mai Như xoa xoa huyệt Thái Dương, vừa lúc A Mâu vào tìm nàng.

Thấy sắc mặt Mai Như có chút bạch, nàng không vui nói: “Ngươi không thoải mái?” Lại nói: “Vậy ngươi ngủ đi, ta đi tìm Chu lương viện.” Chỉ một buổi sáng, nàng cùng Chu Tố Khanh đã quen.
Khi Mai Như tỉnh lại, quả nhiên Ý Thiền trả lời: “Lúc trước Chu cô nương đến chỗ công chúa, tặng chút hương, lúc này lại cùng công chúa cưỡi ngựa săn bắn.”
Mai Như gật đầu.

Chu Tố Khanh lặng lẽ học được tiếng Tây Khương, nhất định phải tìm cơ hội biểu hiện.

Hiện tại cơ hội tốt ở trước mắt, nàng sao cam tâm bỏ lỡ? Nghĩ đến người kia, Mai Như cảm thấy không thoải mái.

Chu Tố Khanh nguyện ý lấy công lao này, nàng cũng không đi tranh.

Bên ngoài như vậy, còn không biết ở trong có ý đồ xấu gì.
Ban đêm Duyên Xương Đế mở tiệc.
Mai Như không thoải mái, uống hai ly rượu, sớm lui ra.
Chu Tố Khanh nhìn ở trong mắt, cười khẽ một chút, tầm mắt nhìn chỗ Phó Chiêu.
Phó Chiêu bởi vì hôm nay thắng hai trận tỷ thí, trong bữa tiệc bị rót rất nhiều rượu.

Mặt hắn đỏ bừng, cả người phát ngốc, bóng người trước mắt đều mờ.

Lúc trước lời nói của Duyên Xương Đế, ám chỉ định hôn nhân cho hắn, có khả năng vẫn là A Mâu.

Nghĩ đến phải đến Tây Khương cưới công chúa, Phó Chiêu càng thêm phiền chán.

Hắn trong lòng không vội, lại uống vài ly rượu, sắc mặt hồng hào.
Ban đêm gió lạnh thổi khiến đầu người đau, hắn đầu có chút trầm, Phó Chiêu lắc lắc đầu, đứng dậy rời đi cho tỉnh rượu.

Hắn cũng không biết nên hướng đi nơi nào.

Lại hồi thần, hắn phát hiện chính mình tới sau bãi săn.
Sau bãi săn là sườn dốc, hắn ban đầu ở chỗ này đã dạy Mai Như bắn tên.
Phó Chiêu ngẩn người, vội vàng lắc lắc đầu, nói với thái giám một câu, muốn đi mọit mình.

Nơi này an tĩnh, không có ồn ào náo động, cách đó không xa còn truyền đến tiếng mã hí vang thanh, Phó Chiêu cứng lại, đi theo
Thấy một người nhỏ xinh đang lặng lẽ luyện cưỡi ngựa, đã lâu cũng chưa trèo lên, trong miệng còn nói với nha hoàn “Mau đỡ ta”.

Như vậy thật sự buồn cười, Phó Chiêu không nhịn xuống, phụt một tiếng.

Người nọ bực xoay mặt.
Dưới ánh trăng thanh thanh đạm đạm là Mạnh Uẩn Lan.
Phó Chiêu tiến lên ghét bỏ nói: “Sao ngươi còn không trèo lên?”
Mạnh Uẩn Lan trả lời: “Ai cần ngươi lắm miệng?” Nàng vóc dáng nhỏ xinh, vốn dĩ đã khó lên, còn bị người này nhìn mình lúc quẫn bách, sao không bực?
Phó Chiêu giúp nàng ổn định ngựa, cười nói: “Ngươi nây ngờ thử xem?”
“Ai muốn ý tốt của ngươi?”
“Nhanh lên! Bổn hoàng tử không có kiên nhẫn!” Phó Chiêu bực bội nói.
Mạnh Uẩn Lan an tĩnh trong chốc lát, bắt lấy dây cương, dẫm lên dây, dùng sức nhảy, đã trèo lên.

Phó Chiêu buông tay, nhẹ nhàng vỗ vỗ mông ngựa, ngựa chậm rì rì di chuyển.

Mạnh Uẩn Lan có chút khẩn trương, nàng nhớ kỹ Mai Như dạy cho nàng động tác, thử kẹp kẹp bụng ngựa, ngựa chậm rãi chạy.
Trong chốc lát nàng càng chạy càng thuận lợi, gió thổi qua bên tai, làm người vui sướng, Mạnh Uẩn Lan quay đầu lại cười: “Đa tạ điện……”
Chỗ Phó Chiêu đứng ban đầu đã không có ai.
Mạnh Uẩn Lan ngừng nói, có chút nghi hoặc hỏi nha hoàn: “Điện hạ đâu?”
Nha hoàn ở cách xa, nhìn không rõ ràng, nói: “Hình như là nha hoàn của Yến Vương phi tới mời điện hạ, điện hạ đã đi qua.”
Nghe nói là người bên cạnh Mai Như, Mạnh Uẩn Lan lập tức xụ mặt quở mắng: “Không cho nói bậy.” Nha hoàn vội gật đầu..



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện