Thời Gian Bên Em Đều Tuyệt Vời

Lão Đại tức giận rồi...


trước sau

Đọc đến đống bình luận, sắc mặt của anh khó coi đến đáng sợ, khiến Hạ Thương Chu lúc nãy đang la hét um trời giờ lại không dám hó hé gì thêm nữa.

- Bởi vì người ta có-kỹ-thuật a!

- Không là cô ta bán thân đó chứ?

Mẹ nó, cái đống này là gì đây hả?

Lâm Gia Ca tức giận đến nỗi ngực cũng chập chùng.

- Cảm ơn trời đất, may mà nam thần của tôi không bị chó cắn!

- ... Loại người không biết xấu hổ như mày làm sao có thể sánh với nam thần cao cao tại thượng của tôio được mà mơ với mộng!

Nhìn thấy những lời này, Lâm Gia Ca giơ tay lên, ném điện thoại của Hạ Thương Chu.

Điện thoại đập vào tương, rơi xuống đất, vỡ tan tành thành mấy mảnh.

- Lão Đại, điện thoại của tôi...

Hạ Thương Chu lên án, nhưng chỉ nói được một nửa đã bị ánh mắt của Lâm Gia Ca hù cho sợ đến nỗi che miệng lại.

Lâm Gia Ca tức giận đá văng ghế tựa, sức rất lớn, khiến ghế ngã vào đùi Hạ Thương Chu, khiến anh suýt chút nữa là phải ngã xuống đất.

Lâm Gia Ca như không thấy tình cảnh đó, sải bước đến cửa phòng, đi ra ban công...

Ký túc xá lại yên tĩnh trở lại, Lục Bản Lai sớm biết được tình hình đã lặng lẽ ló đầu ra: 

- Lão Đại thật sự tức giận rồi?

Hạ Thương Chu ngồi chồm hỗm trên mặt đất, xoa đầu gối bị thương của mình, nhặt từng mảnh vỡ điện thoại lên, khóc không ra nước mắt trả lời:

- Ừa!!

- Lão Đại luôn là một người có tính cách lạnh lùng, nhưng rất ít khi tức giận như vậy. Chắc chắn đã có chuyện vượt ra ngoài sức chịu đựng của anh, anh mới tức giận như vậy. Xem ra chuyện này không đơn giản rồi.

Lục Bản Lai vừa phân tích tình huống vừa cười trên sự đau khổ của Hạ Thương Chu, nói tiếp:

- Cậu nghĩ lại xem mình có ngốc không, rõ ràng nhìn thấy Lão Đại đang sắp nổi điên rồi còn không tránh đi, như tôi...

- Lục Bản Lai, tôi là ông nội của cậu đó!

Hạ Thương Chu đứng dậy, nhào lên giường Lục Bản Lai, ngồi trên bụng của anh.

- Cái con khỉ, cậu đi xuống! cậu đè chết ông nội cậu bi chừ!

- Tôi muốn đè chết người đó thì sao!

Trong
lúc hai người đang huyên náo, cửa phòng lại được mở ra.

Lục Bản Lai và Hạ Thương Chu lập tức ngừng lại mọi động tác, hai nam tử hán đại trượng phu lại co ro cúm rúm trong một chiếc chăn.

- Sắc mặt của Lão Đại lúc đi vào, cậu có thấy không?

- Không có, nhưng cách chăn vẫn có thể cảm nhận được một luồng sát khí.

- Cậu nhìn đi, xem Lão Đại đang làm gì.

Trong lúc Lục Bản Lai và Hạ Thương Chu đang xì xào bàn tán trong chăn thì bên ngoài lại có tiếng của Lâm Gia Ca.

- Alo? Luật sư Trương sao? Thật ngại quá, khuya như vậy rồi mà còn làm phiền ông,... bây giờ ông có thời gian không? Nếu có, tôi muốn trao đổi một chút chuyện... Đúng, ngay bây giờ... Được, tình hình cụ thể tôi sẽ gửi qua điện thoại cho ông, phiền ông rồi, tạm biệt...

Hạ Thương Chu: Lão Đại thật sự muốn làm lớn chuyện này lên sao?

Lục Bản Lai: Sao tôi biết được, ngay cả chuyện trên diễn đàn tôi còn không biết là chuyện gì.

Ding...

Hạ Thương Chu: Lão Đại có tin nhắn...

Lục Bản Lai: Lão Đại bắt đầu mở máy tính rồi...

Hạ Thương Chu nhìn qua một khe hở trong chăn, tường thuật lại:

- Lão Đại đang bắt đầu gõ chữ,... Lão Đại đang mở diễn đàn của trường. Người trăm năm chưa từng lên diễn đàn lại vì chuyện này mà lên diễn đàn... bàn công đạo!

Lục Bản Lai nhìn chằm chằm bàn tay của Lâm Gia Ca đang gõ nhanh thoăn thoắt trên bàn phím:

- Tốc độ đánh chữ của Lão Đại thật nhanh, chắc chắn là đang rất muốn san bằng cái diễn đàn này rồi.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện