“Câu chuyện kết thúc ở đây,” Thời Sơn Duyên duỗi tay che che mắt Yến Quân Tầm, “Anh bạn nhỏ, ngủ rồi.”
“Không có,” lông mi của Yến Quân Tầm quét qua lòng bàn tay của Thời Sơn Duyên, hắn nhíu mày, giống như là kháng nghị, “Trong miệng em vẫn còn mùi sữa.”
“Thật tuyệt vời a,” Thời Sơn Duyên dời bàn tay, đem tóc Yến Quân Tầm xoa loạn, liền giữ tư thế này hôn hắn, “Em thơm nhất.
”
Yến Quân Tầm lúc này mặt rất đỏ, không phải bởi vì thẹn thùng, mà bởi vì đang sốt.
Sau khi hôn,hắn nhỏ giọng oán giận: “Thân thể của em quá kém.”
Yến Quân Tầm đối với thân thể trong thực tế của mình rất không vừa lòng, gần đây hắn luôn đưa tay ra soi gương, tìm kiếm bắp tay mà hắn không có.
“Ừm…” Thời Sơn Duyên an ủi tiểu thiên tài, “Sau mùa đông em có thể bắt đầu rèn luyện.”
“Ở đây có năm tháng mùa đông,” Yến Quân Tầm ôm lấy cánh tay, vẻ mặt nghiêm túc, “Em sẽ là gà con trong năm tháng,” hắn càng thêm bất mãn với chính mình, “Dáng người em cũng thấp.”
“175cm là khá tốt rồi,” Thời Sơn Duyên chống đầu, xách chăn đắp trở về Yến Quân Tầm, vẫn luôn che đến cằm hắn, “Em một quyền là có thể hạ gục Phác Lận.”
“Nhưng anh có tới 189cm, anh còn có cơ bắp và nhân ngư tuyến.” Yến Quân Tầm nói xong đẩy chăn ra, nhấc áo ngủ lên bày ra, hơn nữa còn vỗ vỗ, “Em cái gì cũng không có.”
“Em rất trắng,” Thời Sơn Duyên lại lần nữa đắp chăn cho hắn đàng hoàng, “Còn rất đáng yêu.”
“Cái này không thể an ủi em,” Yến Quân Tầm phản ứng thẹn thùng trên mặt, hắn giảo biện nói, “Không phải vì em đáng yêu mà hấp dẫn anh a?!”
“Đúng vậy,” Thời Sơn Duyên bị chọc cười, “Em nói đúng, không phải vì em đáng yêu mà hấp dẫn anh ……” Anh quay sang nhìn Quân Tầm, giọng nói nhẹ nhàng, “Nếu anh nói cho em đáp án thật sự, em có hôn anh không?”
“Sẽ không,” Yến Quân Tầm ngồi dậy, hôn hôn vào trán Thời Sơn Duyên, “Em sẽ hôn anh ngay bây giờ.”
“Em đang ‘tôn vinh’ anh sao?” Thời Sơn Duyên không nhúc nhích, “Cái này không tính, là hôn môi.”
Yến Quân Tầm áp người qua, dùng chính cái trán nóng sốt của mình nhụi vào Thời Sơn Duyên.
Hắn đã học hư, biết như thế nào làm nũng.
Nhưng động tác của hắn rất vụng về, không giống tóc mai kề tóc mai của người yêu mà giống như con bê đang cụng đầu.
Thời Sơn Duyên ôm lấy Yến Quân Tầm, quay trở lại trong chăn.
Anh hôn một cái lại một cái, đến khi Yến Quân Tầm nhắm mắt lại, hô hấp đều bị anh hôn loạn.
“Đọc sách một lát.” Thời Sơn Duyên vươn tay sờ soạng trên đầu giường, va chạm làm đổ ly nước.
Anh lười quản, từ phía dưới rút ra quyển sách, “Kể thêm một câu chuyện nữa,” Thời Sơn Duyên dùng một cánh tay ôm Yến Quân Tầm, “Nghe xong chúng ta liền ngủ.”
Yến Quân Tầm bị ôm đến ra mồ hôi, hắn quá nóng, trên lưng dính dính dính.
Hắn nghiêng đầu, siết chặt mặt mình vào cổ Thời Sơn Duyên, ở đó dùng miệng thở ra.
“Trước đây có một công chúa, ở trong vương cung, nơi không có ai yêu thương cô ta.
Cô ta cảm thấy cô đơn.”
Trong phòng chỉ có thanh âm kể chuyện của Thời Sơn Duyên, anh cố nén giọng của mình rất thấp, giống như chỉ nói cho Yến Quân Tầm nghe.
“Cô ta có nuôi một con quạ trong tẩm điện, đó là người bạn duy nhất của cô ta Cô ta nghe nói rằng con gái của hoàng đế sẽ kết hôn khi cô ta trưởng thành, nhưng cô ta không muốn theo sự sắp đặt, vì vậy cô ta bắt đầu học như các anh trai của mình.”
Yến Quân Tầm dang tay ôm lấy Thời Sơn Duyên, và gật đầu trong khi lắng nghe.
“Cô ta đã đọc rất nhiều sách……” Thời Sơn Duyên nói chậm lại, “nhưng nhận ra rằng vận mệnh đã được sắp đặt không thể thay đổi bằng cách đọc sách.
Khát vọng quyền lực sinh ra trong trái tim cô, và cô muốn thoát khỏi lời nguyền của công chúa.”
“Đấu tranh…” Yến Quân Tầm ngáp một cái, còn đang cố gắng đáp lại câu chuyện của Thời Sơn Duyên.
“Không sai, đấu tranh…,” cằm Thời Sơn Duyên đè đến đỉnh tóc Yến Quân Tầm, “Làm nhân vật đấu tranh.
Để anh nhìn mặt sau.” Anh phát hiện quyển sách này không có đoạn sau, câu chuyện bị dừng ở một nửa.
Thời Sơn Duyên quyết định tự biên soạn, nói: “Về việc đọc sách, các anh em công chúa cũng rất siêng năng, tuyệt vời, cả gia đình đều học rất giỏi.
Nhưng cuộc tranh giành quyền lực rất tàn nhẫn và siêng năng là vô ích.
Cha và anh trai của cô vẫn muốn biến cô thành quân bài thương lượng chính trị để thu phục các đại thần, cô cho rằng mình nên phản kháng, nhưng vào lúc này cô đã buông tha cho anh trai mình đã đưa ra ý kiến này.
Chuyện này rất khó làm, nhưng cô làm được……”
Yến Quân Tầm tựa hồ ngủ rồi.
Thời Sơn Duyên đem quyển sách đặt ở bên gối và nghe tiếng hít thở của Yến Quân Tầm.
“Không có gì khó làm, đúng không?” Thời Sơn Duyên ôm chặt Yến Quân Tầm, đôi mắt khép hờ đầy điên cuồng.
Nhưng vẻ mặt anh rất bình thường, ngữ khí cũng rất ôn nhu.
Anh dùng tay vuốt ve mặt Yến Quân Tầm, lại sờ đến trán Yến Quân Tầm.
Không có vết bỏng ở đây, cũng không có máu.
“Anh yêu em,” Thời Sơn Duyên thì thầm, “Tiểu thiên tài.”
Anh nói bao nhiêu lần tùy thích.
“Anh yêu em,” Thời Sơn Duyên cảm nhận được nhiệt độ của Yến Quân Tầm, “Quân Tầm.”
Trong phòng rất yên tĩnh, Thời Sơn Duyên dường như có thể nghe thấy nhịp tim của Yến Quân Tầm.
Anh mỗi ngày đều gối lên âm thanh này đi vào giấc ngủ, tựa như được tiêm một liều thuốc an thần.
* * *
Thời Sơn Duyên sống ở quê quán của mình Khu Đình Trệ, nơi này đã biến thành một thị trường chợ đen lớn trong thế giới hỗn loạn.
Anh có thể tiến vào Thời Hạn Săn Thú là bởi vì anh có một bàn điều khiển kết nối với dự án thực nghiệm, thứ này còn có thể lên mạng.
“Prometheus rốt cuộc làm gì?” Yến Quân Tầm đứng trước luồng gió ấm thổi vào mình.
“Giết Chú Hề, đây là nhiệm vụ mà Artemis giao khi tìm thấy anh,” Thời Sơn Duyên đang kiểm tra những con chip lưu trữ mang về từ Khu Đình Bạc, bên trong có rất nhiều số liệu đáng giá, “Nhưng anh có một kế hoạch khác.”
“Em muốn nhìn thấy Giác,” Yến Quân Tầm xoay người, gió ấm