Tuệ San cấu chặt tay vào vạt quần, hết sức kiên nhẫn trước thái độ làm càn của nam nhân, sau cùng cô thở dài, chuyện đã qua thực không muốn nhắc lại nhưng mỗi khi nhớ lại đều khiến Tuệ San buồn lòng.
Nữ nhân chầm chậm hỏi:
- Anh vẫn ngang ngược như thế, luôn cho mình là đúng, chỉ tôn suy bản thân và thoải mái áp chế tôi...!chẳng lẽ anh đã quên bản thân ích kỉ thế nào khi sẵn sàng phế đi một bên chân của tôi sao, Khuất Ngôn Chấn?
Nữ nhân dằn lòng gọi tên hắn, không còn ngữ điệu nhỏ nhẹ, một tiếng “ngài Khuất” hai lời đáp “em – ngài” yêu chiều như xưa.
Đối diện nam nhân bây giờ, Tuệ San với giọng nói trầm đặc, cổ họng như bứ nghẹn lại để lật lại chuyện cũ.
Khuất Ngôn Chấn nghe tới đây cũng có chút ái ngại, hắn xoa tay vào nhau rồi đưa ra sau gáy ngẫm nghĩ một hồi, đáp:
- Đúng là em đã biết, vậy thì em phần nào sẽ hiểu lí do tại sao năm ấy tôi nóng lòng khởi động máy định vị...!Tuệ San, em đang ở trong tầm tay của Mã Lê Thanh, hắn và đám mafia Hong Kong có nơi ẩn náu rất kĩ, thực sự không tìm ra tung tích nào tôi mới cần đến việc này
Tuệ San nhún vai, thầm đồng tình với việc này, cô không trách nhưng điều khiến cô buồn bực là hắn lần thứ hai vẫn cố làm tổn thương vết thương dưới chân dù biết nếu cố chấp sẽ khiến cô liệt hẳn một bên.
Nữ nhân thẳng thắn hỏi:
- Được, vậy tại sao anh tiếp tục bật phá sóng...!anh biết vết thương chưa hề lành, sau lần một bật cái thiết bị chết tiệt kia thì tôi đã như chết điếng cả cơ thể và tới lần 2, nếu không có Dmitry kịp thời lấy ra thì bây giờ tôi đang ngồi xe lăn rồi.
Khuất Ngôn Chấn nghe tới cái tên Dmitry kia thì không kiềm nổi cơn giận, hắn nhìn cô chằm chằm, ánh mắt dần đỏ lên rồi chất vấn:
- Vậy tại sao tên Dmitry ấy lại tới và mang em đi? Nếu nó không nhúng tay vào thì tôi sẽ cứu em kịp thời, diệt trừ được họ Mã và đám mafia...!chính nó mới làm mối quan hệ của chúng ta xấu đi
Tuệ San đứng lên đi ra phía cửa sổ, cô lẳng lặng nhìn từng bông tuyết rơi xuống đường phố Moscow, thất vọng trước những lời ngụy biện của Khuất Ngôn Chấn, đáp:
- Dmitry không làm gì sai, anh ấy chỉ tới ứng cứu...!Vậy tại sao ban đầu anh lại cài thiết bị ấy vào chân tôi? Anh và đám bác sĩ chết tiết không có đạo đức ấy, thông đồng với nhau từ việc chữa trị cho bà ngoại tới âm thầm chế ngự tôi...!haha, tôi phải biết ơn Dmitry thật nhiều vì nếu không tôi mãi là con rối của anh, Khuất Ngôn Chấn à
Khuất Ngôn Chấn thực sự không thể biện minh cho việc làm này, hắn giấu cô là sai, cài thứ thiết bị ấy vào chân cô là sai nhưng mục đích sử dụng chính là để những lúc cô gặp nguy hiểm thì khi ấy Khuất thị sẽ