Thù Đồ [30] Hạnh Phúc
*****
Trong một phòng khám riêng nhỏ ở ven đường quốc lộ, Trầm Hi im lặng ngồi một chỗ, nhìn có vẻ giống như đang đùa nghịch chiếc điện thoại nhưng tầm mắt lại luôn dừng trên người Lý Minh Hiên đang được bác sĩ kiểm tra trước mặt.
Đã không còn đám côn đồ như hổ rình mồi ở xung quanh, cũng không cần lo lắng cho an nguy của Phương Lạc Duy, một màn phát sinh trước đó lại một lần nữa thoáng hiện trong đầu Trầm Hi. Trầm Hi vô thức nắm chặt điện thoại, vẻ mặt nhìn giống như không có biến hóa gì, nhưng nếu nhìn kĩ sẽ phát hiện cậu nhìn Lý Minh Hiên phức tạp vô cùng.
Cảm giác an tâm khi bóng người nọ nhào tới bảo hộ trong lòng, còn có sự rung động trong khoảnh khắc nhìn thấy Lý Minh Hiên, tất cả làm những suy nghĩ cậu cố áp chế lại bắt đầu quay cuồng trong đầu. Trầm Hi cảm thấy có một cỗ buồn phiền bốc lên trong lòng, cậu không hiểu nổi khoảnh khắc đó Lý Minh Hiên xông tới là vì cái gì.
Trầm Hi cố gắng thuyết phục bản thân, hành động của Lý Minh Hiên nói không chừng chính là tính kế, hoặc muốn chiếm lấy hảo cảm của cậu để tiện đường giúp Trầm Kế dò xét mình? Hoặc là…
Trầm Hi nghĩ không nổi nữa, cậu dùng sức nắm chặt điện thoại, biểu tình cố nén đau đớn của Lý Minh Hiên một lần nữa xuất hiện trong đầu. Trầm Hi buồn bực thở dài một hơi, cứ việc cậu không muốn thừa nhận nhưng dựa vào kinh nghiệm đánh nhau của mình, hành động của Lý Minh Hiên trước đó chỉ có thể xuất phát từ bản năng chứ hoàn toàn không phải tính kế. Nhưng cũng chính vì thế mà cảm giác buồn bực trong lòng Trầm Hi mới càng sâu sắc như vậy.
Trong phòng khám rất yên lặng, chỉ có thể nghe thấy tiếng vang rất nhỏ khi bác sĩ tiến hành kiểm tra. Không biết có phải tình tự Trầm Hi lộ ra rất rõ hay không, Lý Minh Hiên đột nhiên quay đầu, vẻ mặt lo âu hỏi: “Tiểu Hi sao vậy? Rất khó chịu sao?”
Lý Minh Hiên biểu hiện rất chân thành, sự quan tâm lộ rõ trong mắt, Trầm Hi cụp mi mắt khẽ lắc đầu.
Bác sĩ rất nhanh liền kiểm tra xong, vết thương của Lý Minh Hiên cũng không đáng ngại, chẳng qua bị trúng một cú khá nặng, cơ thể có lẽ sẽ đau nhức nhiều ngày. So với vết thương trên lưng Lý Minh Hiên, những vệt đỏ đỏ tím tím trên mặt cùng trên người Trầm Hi không tính là gì. Bác sĩ không cho thuốc, chỉ cho hai người mấy lọ thuốc mỡ, dặn dò hai người trở về nhất định phải thoa lên vết sưng tụ máu bầm, nhất là Lý Minh Hiên. Qua vài ngày chờ máu bầm tan hết thì không có gì đáng ngại.
Lý Minh Hiên lễ độ nhận thuốc mỡ, cầm lấy áo khoác không mặc vào mà khoác lên người Trầm Hi. Cơ thể Trầm Hi trong nháy mắt cứng còng, nhưng rất nhanh liền chậm rãi thả lỏng.
Đứng ở cửa phòng khám, Trầm Hi nhìn Lý Minh Hiên ăn mặc phong phanh, cảm giác buồn bực trong lòng lại một lần nữa nổi lên.
Chú ý tới tầm mắt Trầm Hi, Lý Minh Hiên lại xoay mặt qua cười cười, Trầm Hi vô thức nghiêng đầu.
Cúp điện thoại, Lý Minh Hiên đi tới chỗ Trầm Hi: “Anh đã gọi cho bằng hữu, ngày mai cậu ta sẽ đem xe tới.”
Trầm Hi gật gật đầu: “Anh đi đâu, tôi đưa anh đi.”
Lý Minh Hiên tuy bị thương trên lưng, nhưng bả vai cũng bị ảnh hưởng nên không thể lái xe. Trước đó Trầm Hi cũng chú ý điểm này nên ngăn cản hành động định ngồi vào ghế lái của Lý Minh Hiên, hai người chỉ lái một chiếc tới đây, một chiếc khác vẫn còn lưu lại con hẻm kia.
Nghe Trầm Hi hỏi, Lý Minh Hiên nghĩ nghĩ: “Tới khách sạn đi.”
Đáp án này làm Trầm Hi không khỏi nhíu mày, chủ động mở miệng: “Khách sạn không tiện lắm, tới chỗ tôi đi.”
Đây là một thời đại không có sự riêng tư, Lý Minh Hiên hôm nay ở khách sạn, ngày mai không biết phóng viên sẽ tung ra tin gì nữa. Trước đó hai người cũng vì sợ phóng viên chụp hình mà thậm chí không dám tới bệnh viện, chỉ tùy tiện tìm một phòng khám ven đường. Trầm Hi cũng không nguyện ý trong thời điểm mấu chốt của Vân Nhu gây ung thư lại bị một tin khác tranh mất vị trí hot nhất, dù sao ‘anh em họ bất hòa đánh nhau trong đêm’ này nọ cũng rất đáng xem.
Đề nghị của Trầm Hi làm Lý Minh Hiên bắt đầu giãy dụa trong lòng. Theo cảm tình thì anh rất muốn lập tức đáp ứng, nhưng lý trí lại đang liều mạng ngăn cản.
Anh không phải cậu thiếu niên mười bảy mười tám tuổi ngây thơ không biết gì, cũng không phải chàng thanh niên mới yêu lần đầu, thích Trầm Hi có ý nghĩa gì không ai rõ ràng hơn bản thân anh.
Trước không nói tới chuyện Trầm Hi có thích nam hay không, chỉ cần trở ngại về huyết thống ràng buộc giữa mình với Trầm Hi, anh đã vĩnh viễn không thể vượt qua. Loại tình yêu loạn luân này có mấy ai có thể chấp nhận? Lý Minh Hiên chua xót nghĩ. Anh không thể tưởng tượng lúc Trầm Hi phát hiện tình cảm của anh sẽ có phản ứng gì? Anh tình nguyện để Trầm Hi vĩnh viễn xem mình là một anh họ xa lạ, cũng không muốn một ngày nào đó Trầm Hi dùng ánh mắt chán ghét nhìn mình.
Lý Minh Hiên thầm cười khổ, nếu giữa anh và Trầm Hi chỉ đơn giản là quan hệ huyết thống thì cũng may, nhưng sau lưng Trầm Hi lại còn quá nhiều gút mắt cùng xung đột phức tạp, có quá nhiều thứ không thể kiểm soát, anh không thể tưởng tượng thái độ của người nhà đối với chuyện này.
Lý trí bảo anh nên rời xa Trầm Hi, nhưng tình cảm của anh lại không chịu khống chế muốn nhích tới gần, Lý Minh Hiên rối rắm đứng tại chỗ, gian nan giãy dụa.
“Lên xe đi, sao anh họ vẫn còn đứng đó?” Trầm Hi đi vòng qua xe mới phát hiện Lý Minh Hiên vẫn đứng im ở đó, liền gọi một tiếng.
Lý Minh Hiên theo bản năng nghe lời Trầm Hi bước tới vài bước, sau đó mới ý thức được thân thể mình lại một lần nữa mất khống chế, thực thất bại xoa xoa trán, Lý Minh Hiên trong ánh mắt thúc giục của Trầm Hi leo lên xe.
Trầm Hi lái xe rất vững vàng, vẻ mặt nghiêm túc mà chuyên chú, hoàn toàn không có loại điên cuồng hăng say Lý Minh Hiên từng nghe nói. Ngọn đèn ven đèn chiếu sáng bóng đêm, ánh sáng chiếu lên mặt Trầm Hi nhìn càng có vẻ ôn hòa hơn. Lý Minh Hiên im lặng ngồi đó, cảm thụ bấu không khí tĩnh lặng trong xe, thật sự hi vọng con đường này có thể vĩnh viễn không có đích đến.
Nửa giờ sau, hai người đứng ở cổng căn nhà Trầm Hi mua.
Căn nhà thoạt nhìn cũng không lớn, chỉ một phòng khách một phòng ngủ rất đơn giản, nhưng trang trí cũng không tệ. Đồ đạc trong nhà cũng không nhiều, thoạt nhìn có chút trống trãi. Lý Minh Hiên nhìn lướt qua một vòng, giống như phòng khách sạn, Trầm Hi sắp xếp đồ đạc rất chỉnh tề.
“Anh họ muốn tắm trước không?” Trầm Hi nhớ tới chuyện bôi thuốc, không hề trì hoãn.
Lý Minh Hiên lắc đầu: “Em trước đi.”
Trầm Hi cúi đầu nhìn quần áo chính mình, cũng không cự tuyệt ý tốt của Lý Minh Hiên.
Lý Minh Hiên