Chuyện trên tấu chương so với sự tình Bùi Bảo Nhi còn khiến hắn kinh
ngạc hơn cả. Việt Tây Hoàng đế tám năm trước đã từng dụng hơn trăm vạn
ngân lượng quốc khố, ở trên thượng nguồn Miên Giang xây một con đập Trấn Bắc lớn, không thể ngờ hôm qua lại vỡ đê, nước bao vây hơn nửa thành
trì, thương dân chết không ít, lũ dâng cao vươn ngập đỉnh nhà. Hoàng đế
phái người thăm dò, quan viên trình báo nói rõ ràng, là do quan viên đốc tạo lúc trước ăn bớt xén nguyên vật liệu, thay thế bằng hàng nhái. Mà
tệ hơn cả, người phụ trách xây đập lớn đó lại là biểu thúc Bùi Bật - Bùi Hải.
Tham quan ô lại không hiếm, đây chỉ là giọt nước giữa biển
khơi. Bùi Hậu thản nhiên nói:"Lý Vị Ương tin tức thập phần linh thông,
ta nghĩ nàng sớm đã biết người Bùi gia phụ trách những chuyện này, còn
cẩn thận điều tra nghiên cứu. Cho nên chưa đợi tới lúc tin tức truyền
tới tai, nàng đã bố trí chặt chẽ thế cục, trước tiên phái người ẩn vào
dân chúng tung tin đồn, nói rằng đập vỡ lần này là do lỗi của Bùi Hải.
Ta cũng đã phân phó người điều tra qua, chuyện vỡ đê lần này, người phụ
trách chuyên môn xây dựng lập tức trốn không còn bóng dáng, sổ sách ghi
lại cũng không cánh mà bay. Tình hình này là muốn thập toàn vu oan giá
họa cho Bùi Hải."
Bùi Bật hàm răng run run: "Lý Vị Ương này thật
sự là thái quá khủng bố người ta, vì đối phó Bùi gia, quả thực dùng bất
cứ thủ đoạn tồi tệ nào, nói không chừng vỡ đập lần này cũng là do một
tay nàng ta..."
Bùi hậu lắc lắc đầu, cười lạnh đáp: "Bùi Hải cá
tính quá mức tầm thường, nếu không có cái họ Bùi gia trên đầu, hắn căn
bản không có tư cách ngồi trên vị trí đó! Ta mặc dù ở trong cung, nhưng
cũng không thể nhắm mắt làm ngơ, nghe nói thủ hạ hắn thường ngày cậy Bùi gia quyền thế làm xằng làm bậy. Chuyện này không phải ngày một ngày
hai, ngươi ắt cũng đã biết tới. Thứ gọi là đê ngàn dặm bị hủy bởi tổ
kiến nhỏ, Quách Gia chẳng qua là đang lợi dụng Bùi gia phân tranh mà ra
tay thôi."
Kỳ thật Bùi Bật cũng biết chuyện này cùng Lý Vị Ương
không quan hệ, bởi vì từ lúc nửa năm trước hắn đã nghe thấy người thân
tín nói rằng con đê không vững. Lúc ấy hắn đã nói với Bùi Hải phái người đi tu sửa, không thể ngờ được năm nay rốt cuộc đê vẫn vỡ! Có thể thấy
Bùi Hải căn bản chưa từng để lời nói của hắn vào tai! Hoặc là lại ngựa
quen đường cũ ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu kiếm chác -- Lý Vị Ương chỉ
là nương cơ hội này mà ra tay, hơn nữa còn thận trọng dàn xếp, hết thảy
mực đen đều đổ lên người Bùi Hải!
Gia tộc đấu tranh không thể
không có thị phi thiện ác, mà nếu cái lỗ này chui không qua, tâm này
thật đáng chết! Bùi Bật không khỏi cắn răng đạo: "Lý Vị Ương này tâm
ngoan thủ lạt vô ngần, nay vì bảo toàn Bùi gia chỉ sợ..."
Bùi
hoàng hậu thản nhiên đáp lời: "Ta đã truyền tin tức cho Bùi Hải, nay hắn đã sớm treo cổ tự tử. Hơn nữa trước khi chết để lại di chúc, thỉnh
nguyện đem hết gia tài nộp quốc khố, trấn an dân chúng, ta nghĩ hoàng đế sẽ không truy cứu việc này thêm."
Treo cổ tự sát? Bùi Hải cũng
là trụ cột Bùi gia, Bùi Bật vẫn nghĩ thúc phụ xảy ra sự tình này, triều
đình hết thảy đều tạm thời cậy vào Bùi Hải, lại không thể tưởng được nay hắn bị Lý Vị Ương quyết đoán bức đến chỗ chết.
Bùi hậu liếc hắn một cái liền biết tâm tư của hắn, lạnh nhạt nói: "Chỉ có như vậy mới có thể bảo toàn Bùi gia."
Bùi Bật trong lòng hận đến cực điểm, hận đến mức chỉ muốn lập tức đem đao
chém chết Lý Vị Ương mới thôi. Dù sao hắn bất đồng với đám người Bùi
Huy, rất nhanh liền trấn tĩnh, thấp giọng nói:"Nương nương, thỉnh người
đem hạ nhân lui xuống hết."
Bùi hoàng hậu nhướng mày, phất tay nói: "Các ngươi đều lui xuống đi."
Tất cả cung nữ đều nhất loạt lui xuống, Bùi Bật tỉ mỉ kiểm tra bên trong
bên ngoài góc trái góc phải một lúc, chỉ khi tin tưởng chẳng có ai nghe
lén được thì mới nhíu mày tới gần Bùi Hậu nói:"Nương nương, Quách Gia
nay khí thế bức người như vậy, địa vị của Thái Tử cũng đang rung chuyển
lung lay không ít, bệ hạ lại một lòng che chở Quách gia, theo ta thấy,
không bằng đem chuyện này bẩm báo cho phụ thân".
Thân phụ của Bùi Bật chính là Bùi Uyên, người nắm trong tay hai mươi vạn đại quân, đóng
quân tại biên giới. Bùi Hoàng hậu biến sắc đáp: "Ý của ngươi là —— "
Bùi Bật đột nhiên tiến gần sát, dùng ngón trỏ chấm vào tách trà, trên nền
đất viết xuống bốn chữ to. Bùi Hậu nhìn bốn chữ kia rồi nhìn lên Bùi
Bật, ánh mắt của hắn thập phần lãnh khốc.
Bốn chữ này chính là: Kiến lập tân quân.
Dụng ý của hắn rõ ràng đang có ý là, hắn muốn ủng hộ Thái tử, nói thẳng ra là đang muốn mưu phản.
Bùi Bật nhẹ giọng:"Nương nương, ta cũng biết thời cơ lúc này không tốt,
nhưng nếu cứ tiếp tục như thế này, chỉ sợ Bùi gia sẽ bị truy đuổi không
còn một mẩu. Đến lúc đó dẫu phụ thân có dẫn binh quay về, trước mắt cũng chỉ còn cảnh nhà tan cửa nát, suy sụp tinh thần, không thể cứu vãn."
Quân quyền là quân quyền, gia tộc là gia tộc, một gia tộc phồn vinh hưng
thịnh phải có người xuất sắc chống đỡ phía sau. Dựa vào tình huống hiện
tại, kỳ thật đã chẳng thể vãn hồi, Bùi thị hưng thịnh giàu có nay trụ
cột đã gãy, tuyệt tổ tuyệt tông, không người nối dõi, thanh danh suy
vong, khó có thể tồn tại lâu dài, ảnh hưởng sâu nặng tới toàn bộ gia
tộc.
Bùi Bật thấy thần sắc Hoàng hậu vừa động, lập tức không
ngừng cố gắng nói:"Danh môn tiên triều Đằng thị, nương nương có nhớ
không?"
Đằng thị tiên triều trước kia là gia tộc được hoàng thất
thập phần nể trọng, chỉ tiếc Đằng thị gia người sống không thọ, vừa đến
tuổi tráng niên đã sớm quy thiên, trụ cột gia Đằng Chương chỉ hưởng thọ
có bốn mươi tuổi, toàn bộ gia tộc chỉ có hai người sống ngoài sáu mươi.
Bởi vì thế, Đằng thị dẫu hưng thịnh kỳ đầu, nhưng nếu chẳng có người nối dõi dòng họ cũng khó có thể tồn tại lâu dài. Giống như một vòng xoay ác tính, không có người nối dõi, thịnh thế Đằng gia không có kẻ kế thừa
liền dần dà suy tàn, cho nên bốn thế hệ sau chẳng còn ai duy trì hưng
thịnh. Chưa tới ba mươi năm, Đằng gia tựu mai danh ẩn tích, trừ bỏ
nguyên nhân tình thế chính trị biến hóa khôn lường mà khiến Đằng gia đào thải, không thể không nhắc tới khả năng tuyệt hậu mà suy vong.
Ý tứ trong lời Bùi Bật thể hiện rõ ràng, nay dưới tay Lý Vị Ương, Bùi gia tổn thất thảm trọng, nhất là cốt cán Bùi gia nay chẳng còn ai sống sót, trừ bỏ Bùi Bật yếu đuối bệnh tật. Hiện tại Bùi gia chỉ còn biện pháp
kiếm người thừa kế, nhưng cứ mãi như thế cũng không phải là chuyện hay.
Bùi Bật đưa tay lên cổ xẹt một đường, ánh mắt lạnh lùng nói:"Nương
nương, trước hết đem quân binh ra khống chế đại thế gia cùng Hoàng Cung, bắt người Tề Quốc Công phủ, đem tánh mạng chúng ra uy hiếp khiến trưởng tử Quách gia kia không thể khởi binh, chúng ta liền có thể phụ trợ Thái Tử dễ dàng đăng cơ."
Bùi Hậu cười lạnh một tiếng, thần sắc lạnh
lẽo nhìn hắn lại chẳng khác nào nhìn một hài tử vắt mũi chưa sạch:"Bùi
Bật, ngươi có thể vì Thái Tử khởi binh, cũng có thể vì Bùi gia mà khởi
nghĩa, trừ bỏ hai kẻ thân tín này, không có ai khẳng định sẽ một lòng
theo sau ngươi. Bởi vì bệ hạ tuy không thích Thái tử, nhưng lại chưa có ý định phế truất hắn, nếu hiện tại phản loạn, chính là vô duyên vô cớ
xuất chiến, chính là đại kỵ chiến trận. Nếu dựa theo cách nói của ngươi, đột nhiên làm khó làm dễ, sau đó nâng đỡ Thái tử đăng cơ, chúng ta làm
sao có khả năng ngăn chặn miệng lưỡi người đời? Kế sách này, chẳng khác
nào chữa lợn lành thành lợn què."
Bùi Bật sớm bị Lý Vị Ương bức
đến tận cùng, một câu nói cũng không ra, hắn không có năng lực sinh dục, không thể sinh hạ con nối dõi, Bùi thị toàn bộ từ nay về sau đoạn
tuyệt. Hơn nữa hắn còn mang trọng bệnh trong người, thật sự không còn kẻ nào trợ lực hắn chống lại Quách gia trường cửu, khiến hắn nhất thời xúc động liền khiêu khích Bùi hậu tạo phản.
Bùi Hậu nhìn đến thần
tình của hắn, giọng điệu chậm trãi đáp:"Trong lòng ta biết nên làm như
thế nào rồi, không cần ngươi nhiều lời, mau lui ra đi."
Bùi Bật vẫn chưa từ bỏ ý định, ngẩng đầu lên thốt: "Nương nương, nhưng giờ phút này..."
Bùi hoàng hậu mỉm cười: "Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không tùy ý cho Lý Vị Ương làm xằng làm bậy, nàng rất nhanh sẽ biết, hết thảy đều vuột khỏi tầm
tay nàng."
Bùi Bật nghe đến đó thoáng suy nghĩ, đột nhiên hiểu rõ ý
tử Bùi Hậu. Hắn gật đầu nói: "Tuân mệnh, nương nương." Nói xong, hắn
xoay người lui đi ra ngoài.
Một trận gió thổi tới, thổi tắt ánh
nến lập lòe, ánh sáng yếu ớt tắt ngóm, chỉ thấy được nam châu trên trán
Bùi Hậu trong bóng tối rạng rỡ lóe sáng, nổi bật lên gương mặt tuyệt mỹ
cùng thần sắc an nhiên của nàng, thoạt nhìn có chút biến hóa kỳ lạ, nàng đột nhiên nhẹ giọng cười khẽ, lắc lắc đầu trầm tư:"Tuổi trẻ đến cùng
vẫn là thiếu kiên nhẫn." Những lời này hiển nhiên là đang hướng tới Bùi
Bật.
Tĩnh Vương Nguyên Anh nghe được tin tức thời điểm đã khuya,
hắn thúc ngựa hối hả chạy thẳng vào cung. Khi hắn đuổi tới cung điện
Quách Huệ phi, cả một mảnh trời bị lửa nhuộm thành một mảng hồng sắc,
cung điện phía trước tụ tập nhiều người, trăm tên đại nội thị vệ náo
loạn đứng
thành một hàng rào chắn cách điện hai mươi thước, ngăn chặn
người không cứu hỏa can thiệp đi vào. Tĩnh vương Nguyên Anh mạnh tay đẩy một thị vệ, lạnh lùng nói:"Mẫu phi của ta đang ở bên trong phải không?
Vì sao chẳng có ai đi cứu mẫu phi?!"
Nguyên Anh vẫn luôn là kẻ
trầm tĩnh, nhưng giờ phút này hắn giận quá hóa rồ, hớt hả hớt hải, thống lĩnh thị vệ vừa nhìn thấy thần sắc của hắn, không dám nhiều lời, nhanh
chân thối lui sang một bên. Nguyên Anh đi xuyên qua hàng rào chắn, hổn
hển chạy nhanh tới cung điện bên trong, chỉ thấy trước mắt một biển lửa, hỏa xà điên cuồng từ cửa sổ mà trường vào, không khí nóng bức làm người ta khó thở, nơi nơi khói đặc bao trùm, bốn phía đầu người di chuyển
không dừng, không ít kẻ sợ hãi kêu gào, khói đen che phủ tầm mắt hắn.
"Mẫu phi!", Nguyên Anh kêu lớn, bởi vì khẩn trương, nên không có ai nghe tiếng hắn, hắn vội vàng bắt lấy thái giám gần kề:"Quách Huệ phi đâu?
Nàng đi ra hay chưa?"
Toàn bộ đại điện như bị đại hỏa cắn nuốt,
lửa cháy cao ngất vượt cả nóc nhà, bừng bừng khói tỏa nóng rực. Thái
giám nơm nớp lo sợ nói:"Sau khi ngọn lửa bốc lên, vẫn chưa có ai nhìn
thấy Huệ phi nương nương.. Nàng.. Chỉ sợ.. đang còn ở bên trong.." Bọn
họ đều nhìn thấy lửa rồi vội vàng cứu hỏa, về phần người ở trong đại
điện chỉ sợ không có ai cả gan chạy đến xem..
Tĩnh Vương hoàn
toàn ngớ ra, lúc này ngọn lửa trước mắt càng lúc càng hung tợn, lính cứu hỏa không ngừng hất nước vào đám cháy, nhưng cũng không thể ngăn cản
nó, bởi vì ngọn lửa quá lớn, xô nước trong tay chẳng khác nào đang đem
muối bỏ biển. Nguyên Anh thấy tình hình này, vô cùng nóng nảy, bất chấp
tất cả lao thân vào đám cháy, không nghe thấy tiếng la thất thanh phía
sau:"Tĩnh vương điện hạ xông vào rồi! Mau đi cứu người!"
Tĩnh
vương không quan tâm vọt vào đám cháy, thị vệ thống lĩnh không khỏi nôn
nóng, bây giờ Quách Huệ phi sinh tử không rõ, nếu còn mất thêm cả tính
mạng của Tĩnh vương, tội hắn phải chịu nhất định không nhỏ. Nghĩ đến
đây, hắn lớn tiếng thất thanh:"Quân binh đâu! Mau đi vào cứu Tĩnh vương
điện hạ!"
Lửa cháy quá lớn quá dữ tợn, không ai dám nhúc nhích, mắt đối mắt nhìn nhau, trơ trơ đứng nhìn ngọn lửa lan rộng!
Sau đó, mọi người dường như đã buông thả hy vọng cứu vớt Tĩnh vương điện hạ khỏi đám cháy, chỉ đột nhiên thấy giữa biển lửa có người lao ra, mặt
đầy khói đen, đầu tóc hỗn loạn, thái dương còn bị thương máu chảy ồ ồ,
nhưng tay lại ôm chặt một người, thống lĩnh thị vệ vội vàng chạy
lên:"Điện ha!"
Tĩnh vương điện hạ ôm người đi ra, bước chân vững
vàng, mọi người tai truyền đếm thanh âm "Oanh!" một tiếng lớn, đám cháy
bùng phát, bên trong cây xà ngang lớn đột nhiên rơi xuống, nện xuống nền đất giữa chánh điện. Cung điện đã từng trang nghiêm oanh lệ ầm ầm sập
xuống, tiếng lửa cháy râm rang không ngừng bên tai, khói đen bốc lên tứ
phía.
Nhìn thấy trong tay Tĩnh vương chính là Quách Huệ phi đang
mê man, thống lĩnh thị vệ mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, hắn vội vàng
phân phó người thỉnh Thái y đến, đem Tĩnh vương cùng Quách Huệ phi chẩn
trị. Mà cung điện phía sau chỉ còn trơ lại một đống đổ nát, Tĩnh vương
mạnh quay đầu, nhìn chằm chằm đống tro tàn ngập tràn dưới biển lửa đầy
thê lương, ánh mắt bên trong lộ rõ vẻ căm hận. Quách Huệ phi trong cung
xưa nay cẩn trọng, làm sao có thể vô duyên vô cớ cháy? Nhất định có
người cố ý phóng hỏa, rõ ràng đang cảnh cáo bọn họ.
Tin tức vừa
truyền tới Quách gia, Lý Vị Ương liền buông cuốn sách trong tay, không
khỏi nhíu mày, lập tức nhanh chóng trấn định. Mà Quách phu nhân cũng vội vàng loạn ngữ nói:"Huệ phi nương nương không sao chứ?"
Kẻ truyền tin liền nói:"Tĩnh vương điện hạ nói, nương nương chỉ hít không ít khói bụi, không có gì đáng lo, chỉ là người vẫn chưa thanh tỉnh."
Quách phu nhân nghe xong hai tay liền chấp lại, dáng vóc tiều tụy tụng A di
đà Phật một tiếng, lại đột nhiên nhớ tới:"Chuyện này ngàn vạn lần không
được nói cho Trần Lưu công chúa, không được làm cho nàng lo lắng! Sáng
mai ta sẽ hướng bệ hạ thỉnh chỉ, vào cung thăm Huệ phi nương nương một
chuyến." Kẻ bẩm báo kia vội vàng rời khỏi, Quách phu nhân sắc mặt vẫn
như trước, vô cùng sầu não, nàng quay đầu nói với Lý Vị Ương:"Gia nhi,
con xem chuyện này tại sao lại xảy ra?"
Lý Vị Ương tuy không muốn làm Quách phu nhân sợ, nhưng cũng không nỡ nhìn nàng sầu lo, đành bình
thản nói:"Là có kẻ có ý định cảnh cáo Quách gia, khuyên chúng ta không
nên làm loạn."
Quách phu nhân giật mình, không ngăn được đáp:"Con nói đây là do Bùi Hậu.." Nói tới đó, nàng liền ngưng trọng.
Lý Vị Ương thần sắc ung dung, trận hỏa hoạn này không phải muốn ám sát
Quách Huệ phi, mà là muốn cho Quách gia nhân biết. Bàn tay Bùi Hậu tỏa
ra bốn phía, chỉ cần nàng muốn, ngay cả chốn thâm cung thủ vệ sâm nghiêm cũng có thể động thủ, huống chi Quách phủ bé nhỏ? Hỏa thiêu Quách Huệ
phi phủ chẳng qua là đang cảnh cáo, nếu Lý Vị Ương không dừng tay, mục
tiêu tiếp theo sẽ là toàn tộc Quách gia. Bùi Hậu quả nhiên tâm tư ác
nhẫn, Lý Vị Ương tặng cho nàng lễ vật kia, nàng lập tức đáp trả không
khoan nhượng, có qua có lại mới vừa lòng nhau, chẳng qua nàng đáp lễ
cũng quá nhanh đi.
Lý Vị Ương lắc lắc đầu, nhẹ nhàng thở dài, xem ra nàng hãy còn hấp tấp, nếu không đối phương cũng sẽ không làm ra hành động như vậy.
Quách phu nhân rất nhanh liền nhíu mày: "Sự việc
này thật sự là đáng sợ, bên trong Hoàng cung mà có thể phát sinh chuyện
như thế!"
Lý Vị Ương cúi đầu trầm tư, bất luận như thế nào tên
cũng đã bắn, nàng muốn hủy diệt Bùi gia, tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc giữa chừng!
Hạ nhân vừa đến bẩm báo đúng thời điểm hắn đang dạo hoa
viên thưởng rượu, nghe chuyện cung Quách Huệ phi cháy, liếc mắt khẽ
đáp:"Ồ! Đã chết rồi sao?"
Thái giám kia lập tức kinh hãi, vội
vàng hồi bẩm:"Nương nương cát nhân thiên tướng, đã được Tĩnh vương điện
hạ cứu khỏi đám cháy."
Hoàng đế cười nhẹ đáp: "Không chết là tốt rồi, làm gì phải bẩm báo, lui xuống đi đi!"
Trong lòng thái giám kia càng thêm khủng hoảng, thấy tâm tư Hoàng đế như vậy, không dám nói thêm điều gì, khom lưng quay đầu liền lui xuống.
Trong mắt Hoàng đế nhìn tới ly rượu, lại nâng lên cạn một chén, rồi ngẩng đầu nhìn ánh sao băng xẹt qua phía chân trời, ánh sao sáng chói trong nháy
mắt lướt qua. Hắn nâng ly rượu hướng tới ánh sao băng đang dần tan biến, miệng lẩm bẩm:"Phi tinh a phi tinh, trẫm kính ngươi một ly rượu! Đế
vương cổ kim đều giống ngươi, đảo mắt tựu biến thành hư ảo. Ai cũng kính ta vạn tuế, nhưng vạn tuế Thiên tử trên đời làm sao có đây?"
Hắn nói xong đột nhiên phá lên cười, người chung quanh thấy Hoàng đế điên
cuồng, không khỏi càng thêm sợ hãi, nhao nhao cúi đầu xuống, chỉ sợ dù
là ai cũng đoán không ra tâm tư vị Hoàng đế này!