Đại sảnh Bách Mộc ở Lưu Viễn Hầu phủ đã được các thợ thủ công sơn lại bằng sơn màu đỏ tươi cách đây không lâu, các cửa sổ dài sát đất kiểu hải đường và lăng giác đều được mở rộng, khi phóng tầm mắt ra ngoài còn có thể nhìn thấy cảnh đẹp xa xăm, trống trải của non nước đình viện.
Khi cơn gió nhẹ ập đến, xung quanh cây cối hoa lá cành xum xuê cũng được xòe ra, những bông hoa rụng đầy màu sắc, giải tỏa cái nóng của mùa hè.
Từ vị trí ngồi của Thẩm Nguyên có thể nhìn thấy cảnh tình cảm thân thiết của Đỗ Phương Nhược và Thẩm Hàm khi giao tiếp một cách thân thiết.
Nàng thản nhiên nhấp nhẹ một ngụm trà mơ lạnh mà các nha hoàn vừa dâng lên, nhìn thấy ánh mắt Thẩm Hàm đã liếc nhìn nàng rồi, nhưng lại không nhìn lại nàng ta, thay vào đó như chưa nhìn thấy thì thầm vài câu với Bích Ngô bên cạnh.
Khi Thẩm Nguyên nói chuyện, cố tình dùng quạt la che nửa khuôn mặt, dáng vẻ thướt tha ngồi vào bữa tiệc của Khúc Thủy Lưu Thương, giống như nàng là tuyệt sắc giai nhân từ trong bức tranh mỹ nhân đi ra, nét đẹp có chút không thật lắm.
Ngay khi Thẩm Nguyên đặt quạt la xuống thì Đỗ Phương Nhược đã dẫn Thẩm Hàm đi về phía nàng.
Thẩm Hàm mặc một bộ váy sam mỏng màu hạnh nhân ấm áp, nắm chặt khăn tay đứng bên cạnh Đỗ Phương Nhược, sau khi Thẩm Nguyên ngước mắt lên nhìn nàng ta, giọng nói dịu dàng gọi một tiếng: “Trưởng tỷ.”
Thẩm Nguyên im lặng gật đầu, nhưng không nói gì với Thẩm Hàm.
Thấy nàng như thế, sắc mặt Thẩm Hàm hơi cứng đờ, nhưng nàng ta coi như an phận, chỉ nghe theo lời hướng dẫn của Đỗ Phương Nhược, ngồi xuống bên cạnh Thẩm Nguyên.
Trên ghế còn có hai vị trí, tất nhiên để dành cho Cao phu nhân và Kiều phu nhân.
Thẩm Nguyên nhìn Đỗ Phương Nhược, liền thấy nàng ấy cười ngâm nga nói: “Phu nhân Thủ phụ, ta và Hàm tỷ nhi đã kết bạn từ nhỏ, lúc trước nàng vẫn hay nhắc tới trưởng tỷ là ngài, thật sự khiến ta rất hâm mộ.
Ngài cũng biết đấy, cho dù là ở Hầu phủ, hay là ở chỗ mẫu thân ta, ta đều là người lớn tuổi nhất trong thế hệ của mình, ta thật sự muốn nếm thử cảm giác được làm muội muội của người ta.”
Sau khi nghe xong lời này, động tác đang phe phẩy quạt la của Thẩm Nguyên dừng lại.
Nàng cũng biết các quý nữ thế gia mà Thẩm Hàm đã kết giao trong kinh thành.
Đỗ Phương Nhược chỉ có thể xem như là một trong những người quen bề ngoài của nàng ta mà thôi, tại sao hôm nay nàng ấy lại biểu hiện như Thẩm Hàm đứng đắn vậy?
Mà Thẩm Hàm đứng bên cạnh Đỗ Phương Nhược, cảm xúc đè nén giữa hai lông mày có chút khác thường.
Trong lòng Thẩm Nguyên mới hiểu rõ, Đỗ Phương Nhược muốn mượn tầng quan hệ này của Thẩm Hàm, để làm cho quan hệ giữa nàng và nàng ấy gần gũi hơn, còn cố ý dành một chỗ ngồi duy nhất để Thẩm Hàm có thể ngồi cạnh nàng.
Chỉ có nữ tử thế gia trong kinh thành biết rằng quan hệ giữa nàng và thứ muội không hòa thuận, nhưng ít ai biết được, nàng và muội muội cùng cha khác mẹ Thẩm Hàm này, cũng không đấu đá quá nhiều.
Chủ ý lần này của Đỗ Phương Nhược đã sai rồi.
Thẩm Nguyên không muốn làm mất mặt Đỗ Phương Nhược, nên nói với nàng ấy vài câu: “Ta cũng giống như Phương Như cô nương, dù ở nhà cha hay ở nhà mẹ, đều là trưởng tỷ lớn tuổi nhất, ta chưa từng được trải nghiệm cảm giác làm muội muội mà.”
Vừa dứt lời, một giọng nữ vang lên từ bên ngoài sảnh Bách Mộc ——
“Quốc công phu nhân, muội nói như vậy, tỷ tỷ muội ta cũng không muốn nghe đâu.”
Người vừa nói chuyện chính là biểu tẩu Kiều phu nhân của Thẩm Nguyên, tuy ngoài miệng nàng ấy nói oán giận Thẩm Nguyên, nhưng trên môi lại nở nụ cười nhàn nhạt, rõ ràng là đang trêu ghẹo nàng.
Mà bên trái và bên phải của Kiều phu nhân đang đứng, theo thứ tự là mẫu thân của Đỗ Phương Nhược là Vệ thị, cùng phu nhân của Cao Hạc Châu.
Thẩm Nguyên lập tức đứng lên từ chỗ ngồi, từ từ gặp bình lễ với Kiều phu nhân và Cao phu nhân.
Thẩm Hàm đã từng nhìn thấy hai vị phu nhân khi đi theo trưởng tỷ Thẩm Nguyên, nàng ta hơi rụt rè và sợ người lạ, đồng thời cũng không ngờ Thẩm Nguyên gả vào công phủ không được bao lâu, lại có thể kết bạn với hai vị phu nhân cách nhau gần một thế hệ.
Cao phu nhân nhàn nhạt liếc Thẩm Hàm, khó hiểu hỏi Thẩm Nguyên: “Vị này là ai vậy?”
Thẩm Nguyên nhẹ giọng đáp lại: “Nàng là thứ nữ của Vĩnh An Hầu phủ, cũng là đích muội của muội.”
Cao phu nhân cẩn thận so sánh gương mặt của hai tỷ muội trước mặt này, nói: “Theo tỷ thấy, vị muội muội này không giống muội chút nào hết vậy, ngược lại vị Chung phu nhân lần trước thì có nét giống muội ấy.”
Thẩm Nguyên dịu dàng trả lời: “Cha mẹ sinh con, trời sinh tính, Hàm tỷ nhi nên giống đích mẫu của ta hơn.”
Sau khi Thẩm Nguyên hàn huyên vài câu với hai vị phu nhân Cao và Kiều, Vệ thị liền gọi mấy người lại ngồi xuống, bọn nha hoàn với cùng y phục và đầu tóc cũng bưng các món ăn nối đuôi nhau mà vào.
Trong hầm rượu của Lưu Viễn Hầu có rất nhiều băng, đại tiệc lần này, Hầu phu nhân Vệ thị không ngần ngại dùng băng cho toàn bộ sảnh, mặc dù có gần ba mươi nữ quyến ngồi kín cả sảnh, nhưng nhiệt độ rất mát mẻ và thích hợp.
Bởi vì đang là mùa hè, Vệ thị còn cố tình ra lệnh cho người ở phòng bếp chuẩn bị món mì này của mì rau cải bó xôi[1], dù sao thể chất của Thẩm Nguyên cũng yếu đi một chút, không dám ăn nhiều thức ăn lạnh.
Vệ thị cực kỳ biết quan sát sắc mặt, thấy Thẩm Nguyên không động vài đũa vào thức ăn lạnh ngon mắt kia, liền nhẹ nhàng nói: “Quốc công phu nhân, ta thấy ngài không ăn quen những thức ăn lạnh này, nên ta đã bảo nha hoàn đi vào bếp sau để hâm nóng thức ăn.”
Thẩm Nguyên dịu dàng trả lời: “Đa tạ Hầu phu nhân quan tâm.”
Vệ thị lại liếc mắt nhìn ái nữ Đỗ Phương Nhược của mình, thầm cảm thấy nàng vẫn còn nhỏ tuổi và tầm nhìn quá nông.
Trong suốt bữa tiệc, Thẩm Nguyên không nói vài lời với Thẩm Hàm.
Ngược lại, Thẩm Hàm nhiều lần muốn nói lại thôi, muốn nói mấy câu với trưởng tỷ ruột, nhưng sắc mặt người ta thản nhiên, không cho nàng ta bất kỳ cơ hội nào.
Đỗ Phương Nhược còn ngốc nghếch gắp thức ăn cho Thẩm Hàm, nàng ấy không biết tỷ muội Thẩm Nguyên và Thẩm Hàm không được hòa thuận lắm.
Vệ thị quyết tâm chờ bữa tiệc kết thúc, rồi vội vàng nói chuyện này cho Đỗ Phương Nhược, để nàng ấy không thân thiết với Thẩm Hàm nữa.
Phía bên kia.
Thẩm Nguyên đột nhiên cảm thấy búi tóc hơi lỏng, thiêu tâm hai bên cũng sắp rơi xuống, liền muốn rời bàn tìm một nơi để sửa sang lại.
Ai ngờ vừa mới đứng dậy, liền đụng phải một nha hoàn lỗ mãng đang bưng canh nóng, chỉ cách Thẩm Nguyên có một trượng.
Nha hoàn đó tựa như không ngờ Thẩm Nguyên lại đột nhiên đứng lên, nàng ta hoảng sợ hô nhẹ một tiếng, chén sứ đựng canh nóng trong tay cũng đổ về hướng Thẩm Nguyên.
“Rầm ——” một tiếng.
Nhanh như chớp, Thẩm Hàm đã đi trước Bích Ngô, chắn trước người Thẩm Nguyên.
“Trưởng tỷ cẩn thận!”
Toàn bộ nước canh nóng đều bắn tung tóe lên tay áo tỳ bà đang mở rộng của nàng ta, thậm chí một ít nước canh còn văng lên bàn tay mảnh mai và mềm mại của nàng ta.
Thẩm Hàm nhíu mày kêu đau một tiếng.
Thẩm Nguyên cau mày nhìn nàng ta, nhưng lại cảm thấy việc này xảy ra có chút kỳ lạ, đang yên đang lành, sao nha hoàn này có thể thất thường như vậy được?
Nhưng tính tình của Thẩm Hàm rất yếu đuối, nếu như nàng ta cố tình làm vậy thì sự hy sinh này hơi quá lớn đấy.
Dù sao nếu canh nóng bắn lên tay, rất có thể sẽ để lại một vài vết bỏng.
Sắc mặt của phu nhân ở đây đều biến đổi.
Vệ thị vội vàng quát nha hoàn đó: “Ngươi đã làm chuyện này rồi? Đúng là lỗ mãng như vậy, còn không mau nhận tội với phu nhân Quốc công và Hàm tiểu thư, sau khi trở về thì tự đến chỗ quản sự nhận phạt đi, bổng lộc nửa năm sau cũng không cần nhận nữa!”
Tiểu nha hoàn sợ hãi nói dạ một tiếng.
Ngoài ra còn có nha hoàn Hầu phủ bên cạnh nhanh chóng thu dọn hết đống hỗn độn trên mặt đất.
Đỗ Phương Nhược vội vàng ân cần hỏi Thẩm Hàm: “Hàm tỷ nhi, ngươi không sao chứ? Chúng ta đến phòng trong góc ngồi trước đi, y sư đang trên đường đến.
Ái chàaaa, quan hệ của ngươi và trưởng tỷ của ngươi thật tốt.”
Trong số các nữ quyến trên bàn, ngoại trừ Cao phu nhân và Kiều phu nhân, đều tỏ vẻ tán thưởng hành động của Thẩm Hàm.
Sắc mặt Thẩm Nguyên nhàn nhạt, nhưng cũng chủ động đề cập sẽ cùng Thẩm Hàm đến phòng trong góc chờ y sư đến.
Cho dù Thẩm Hàm có mục đích gì, nhưng nàng ta đã tự mình đỡ bát canh nóng thay nàng trước mặt mọi người, đã là chuyện không thể thay đổi được nữa.
Nếu như nàng ta vẫn chọn tiếp tục dùng tiệc thì khó tránh khỏi sẽ mang tiếng lạnh lùng, không tử tế và vô tình.
Đỗ Phương Nhược đã ra lệnh cho nha hoàn bưng một chậu nước lạnh tới, sau khi Thẩm Hàm ngâm một lát, y sư đã nhanh chóng đến phòng trong góc.
Thẩm Hàm và Đỗ Phương Nhược sóng vai ngồi trên ghế, còn Thẩm Nguyên im lặng đứng một chỗ, quan sát vẻ mặt của hai người.
Y sư mang thuốc trị bỏng đến, sau khi nha hoàn bôi thuốc mỡ cho Thẩm Hàm, hắn nói: “Cô nương trở về bôi thuốc mỡ này thêm ba ngày nữa, không nên để lại sẹo.”
Thẩm Hàm lại rưng rưng hỏi: “Cái gì mà không nên hả? Vậy rốt cuộc có để lại sẹo không?”
Y sư lộ vẻ khó xử, lại nói: “Cái này… Còn tùy từng thể chất của mỗi người, có để lại sẹo hay không, thật sự không dám chắc.”
Vừa dứt lồi, trong hốc mắt Thẩm Hàm đột nhiên rơi vài giọt nước mắt.
Đỗ Phương Nhược vội vàng một bên trấn an nàng ta nói: “Hàm tỷ nhi, ngươi nhất định sẽ không để lại sẹo đâu, đừng khóc nữa.”
Thẩm Nguyên điềm tĩnh nhìn hết mọi chuyện, thầm cảm thấy nếu trên tay Thẩm Hàm thật sự để lại vết sẹo, nàng ta nhất định sẽ không nói gì, nhưng Lưu thị tuyệt đối sẽ lấy chuyện này làm ầm ĩ cho coi.
Sau khi đi tới trước mặt Thẩm Hàm, liền nhẹ nhàng khuyên nhủ trước mặt Đỗ Phương Nhược: “Hàm tỷ nhi yên tâm, trưởng tỷ ta nhất định sẽ tìm thuốc mỡ tốt nhất cho ngươi, tay này của ngươi nhất định sẽ không để lại sẹo đâu.”
Thẩm Hàm ngước mắt lên quan sát vẻ mặt Thẩm Nguyên một phen.
Thấy khuôn mặt nàng mặc dù ôn hòa, nhưng không biểu lộ bất kỳ vẻ cảm động nào.
Trong lòng nàng ta khá là không vui, cũng cảm thấy Thẩm Nguyên là trưởng tỷ thật đúng như lời Lưu thị nói, là một con sói mắt trắng lạnh hết tim gan phèo phổi rồi.
Không giúp người trong nhà thì thôi đi, nàng đã hy sinh lớn như vậy rồi mà Thẩm Nguyên còn không thèm cảm kích nữa chứ!
Cũng may, bây giờ Thẩm Nguyên không còn phòng bị với nàng ta như trước nữa.
Đây cũng coi là một chiến thắng nho nhỏ.
Nghĩ đến đây, Thẩm Hàm ra vẻ buồn bực dụi dụi mắt, nức nở nói: “Trưởng tỷ, từ sau khi nhị tỷ lập gia đình rồi, trong phủ chỉ còn lại muội và Mộc tỷ nhi thôi… Muội và Mộc tỷ nhi ở chung đâu có được, rất cô đơn.
Tuổi muội còn nhỏ nên không hiểu chuyện, lúc trước đã mạo phạm trưởng tỷ, cũng đâu phải cố ý… Sau khi trưởng tỷ lập gia đình, dần dần mới biết trưởng tỷ tốt như thế nào.
Mong trưởng tỷ bỏ qua những hiềm khích trước đây, để muội muội đến thăm ngài nhiều hơn, muội còn chưa được gặp đứa cháu ngoại Sóc Hi này nữa.”
Thẩm Nguyên liên tục chớp mắt vài cái, trên gương mặt phù dung mịn màng vẫn còn có chút ngượng ngùng.
Về phần Đỗ Phương Nhược, nàng ta gần như lấy khăn tay lau khóe mắt.
Khi Thẩm Nguyên và Bích Ngô ra khỏi phòng trong góc, còn cẩn thận suy nghĩ kỹ chuyện này.
Nếu như ở kiếp trước, nàng vẫn là phu nhân của Lục Kham, đối với sự chủ động lấy lòng của Thẩm Hàm, có lẽ Thẩm Nguyên sẽ cảm thấy rất vui.
Bởi vì ở kinh thành, nàng thực sự không có bạn bè nào cả, hơn nữa môi trường ở Bá phủ cũng quá áp lực, lúc này chỉ cần có người ném cành ô liu về phía nàng, nàng nhất định sẽ bắt được.
Chưa kể Thẩm Hàm đối với nàng mà nói, dù sao cũng không phải là người ngoài, mà là muội muội ruột có quan hệ huyết thống.
Nhưng bây giờ nàng rất khác so với kiếp trước.
Cuộc hôn nhân của nàng rất hạnh phúc và ổn định.
Thông qua Lục Chi Quân, nàng đã kết bạn với hai vị bằng hữu Cao phu nhân và Kiều phu nhân lớn tuổi hơn này.
Họ không phải là tiểu cô nương mười mấy tuổi, cũng không giống những phụ nhân bình thường, bởi vì địa vị trong giới thế gia này rất cao, cuộc sống hàng ngày của họ rất an nhàn sung sướng, cho nên các nàng có cái nhìn thông suốt với mọi chuyện, tầm nhìn và sứ mệnh cũng rất lớn.
Đôi khi Thẩm Nguyên không có ý giả bộ nhỏ nhen, hay giả vờ không hiểu, ở độ tuổi của nàng còn quá ít kinh nghiệm, đôi khi cùng Cao phu nhân và Kiều phu nhân nói vài câu, sẽ có một cảm giác được lợi không ít, tầm nhìn và tư duy này cũng được mở rộng hơn trước.
Trượng phu Lục Chi Quân càng không cần phải nói, mặc dù hắn hơi trầm mặc ít nói, nhưng cũng là người lớn tuổi hơn nàng, tính tình rất chững chạc và kiệm lời.
Trong lúc ở chung, Thẩm Nguyên đã thường xuyên có thể cảm nhận được sự quan tâm và chăm sóc của Lục Chi Quân.
Nhưng nếu đổi thành gia đình như Lục Kham, lại thêm một bà mẹ chồng như Lư thị, hoàn cảnh của nàng sẽ rất khác.
Nếu thật sự như vậy, có lẽ nàng sẽ quý trọng đoạn tình nghĩa này với Thẩm Hàm.
Nhưng bây giờ nàng sẽ không như vậy nữa.
Cho đến sau khi Hầu phủ tan tiệc, Thẩm Nguyên, Cao phu nhân, Kiều phu nhân đi dọc theo đường lát sỏi đá, đến đại môn.
Kiều phu nhân đứng ở giữa Cao phu nhân và Thẩm Nguyên, dặn dò Thẩm Nguyên: “Muội không cần quá để ý chuyện muội muội của muội chắn giúp muội chén canh nóng, kể cả khi bàn tay kia của nó thật sự để lại sẹo đi, thì chẳng có bất kỳ liên quan gì đến muội cả, không phải là nó muốn chắn giúp muội một kiếp.
Phái người đưa ít thuốc bổ, thuốc mỡ đến mẫu gia muội là được rồi, còn thái độ thì nhất định phải ngay thẳng, ngàn vạn lần không được để đích mẫu muội níu kéo chuyện này mãi không buông.”
Thẩm Nguyên dịu dàng gật đầu, cũng rất cảm kích lời giải thích và dặn dò này của Kiều phu nhân.
Cao phu nhân nói: “Để muội nói một câu nào, dù sao thân phận hiện tại của Nguyên muội muội đã khác xưa rồi, có người muốn bấu víu vào muội, ví dụ như chuyện hôm nay đi, có lẽ không phải là trùng hợp đâu, sau này muội phải chú ý thêm vài tai mắt, đừng để người ta lấy lòng tốt của muội rồi lợi dụng đó.”
Thẩm Nguyên lại gật đầu.
Rõ ràng là Cao phu nhân đang ám chỉ hai mẹ con Vệ thị và Đỗ Phương Nhược này có chút quyền lực.
Trước đó, Thẩm Nguyên đã từng nghe qua một vài tin đồn về hai mẹ con Vệ thị và Đỗ Phương Nhược.
Lại nói Vệ thị cực kỳ sủng ái nhìn trúng vị trưởng nữ này, nếu không phải hoàng đế tuổi còn nhỏ thì Vệ thị thực sự rất muốn cho ái nữ của mình tranh đoạt vị trí phượng hoàng của hoàng hậu rồi.
Thấy bốn phía đã không còn hạ nhân Hầu phủ, Cao phu nhân thấp giọng nói với Kiều phu nhân: “Tỷ tỷ, sao muội cứ cảm thấy đại cô nương Đỗ gia nọ không giống Hầu phu nhân chút nào.
Lúc trước muội đã gặp Lưu Viễn Hầu rồi, nhưng đại cô nương cũng trông không giống Hầu gia, thật đúng là kỳ lạ.”
Kiều phu nhân nhìn quanh, mặc dù cảm thấy Cao phu nhân nói đúng, nhưng nàng thấy tướng mạo của Đỗ Phương Nhược đúng là không giống Vệ thị, ngược lại vú già nhất đẳng bên cạnh Vệ thị lại giống Đỗ Phương Nhược.
Nhưng vẫn nhỏ giọng ngăn lại nói: “Chúng ta chưa ra khỏi Hầu phủ, vẫn không nên nói đến vấn đề này.”
***
Nha môn Hộ bộ, nơi ở của quan lại.
Trước bộ quan phục màu đỏ thẫm của Hồ Luân có thêu khổng tước trên miếng vải của văn quan chánh tam phẩm, hắn đang bệ nghễ ngồi trên đại án bằng gỗ lê, bên trong ngoài hắn ra, còn có một quan viên áo xanh đang quỳ.
Quan viên áo xanh này chính là tuần quan của Thông bảo hội sao thuộc Hộ bộ, Viên Sâm.
Bên cạnh Viên Sâm có một cái rương gỗ lim cao một trượng, bên trong chứa đầy tiền màu lam của Đại Kỳ, trị giá khoảng một vạn quan tiền.
Lại nói mấy chục năm trước, tình hình chính trị của Kỳ triều không ổn định, chi phí vũ khí cần thiết ở nhiều nơi rất cao, nhưng mỏ đồng của Kỳ triều lại không đủ để chế tạo ra nhiều đồng tiền như vậy, cho nên Kỳ triều cũng bắt đầu bắt chước tiền triều, bắt đầu in tiền giấy.
Mệnh giá từ 100 đến 500 đồng, chia làm 5 đẳng, mệnh giá lớn nhất là một quan tiền giấy[2].
[2] Các từ đồng, đẳng, quan tiền giấy được mình chiếu theo nhà Hồ.
Trong tay Hồ Luân đang cầm một tờ tiền trị giá một quan tiền giấy màu lam, thấy Viên Sâm đang run rẩy quỳ trên mặt đất, liền làm bộ ném một quan tiền giấy ném lên người hắn ta, lạnh lùng nói: “Chữ đỏ in phía dưới, ngươi đọc một lần coi.”
Viên Sâm nhận lấy, liền nghe theo mệnh lệnh của Hồ Luân, run giọng đọc chữ đỏ trên một quan tiền giấy ——
“Hộ bộ… Bản in chuẩn tấu… Tiền giấy và đồng tiền của Đại Kỳ được thông hành sử dụng…” (1)
Hồ Luân híp mắt lại