Vết son của Khương Nghi Dạng dính trên ly cà phê Giang Đường.
Sau khi đem đổ cà phê, Giang Đường cũng không vội rửa, cầm ly lên nhìn một lượt, tận khi nhận thấy hành vi của mình có chút biến thái, mới vặn vòi nước, rửa sạch vết son.
Đối với câu hỏi kia của Khương Nghi Dạng, câu trả lời của Giang Đường dành cho cô là: "Không phải.
"
Cô cũng hỏi Khương Nghi Dạng: "Tại sao tôi lại là cong?"
Khương Nghi Dạng nhoẻn miệng cười với Giang Đường, không biết là dành tặng cho Giang Đường nụ cười xin lỗi vì đã hiểu lầm hay là tặng cho một nụ cười ý vị gì khác.
Mặc kệ là cái gì, nụ cười này cuối cùng cũng không biểu đạt gì nhiều, nàng nói "Xin lỗi, tạm biệt", rồi rời khỏi nhà Giang Đường.
Khương Nghi Dạng người này khá thú vị đó chứ, chín giờ sáng cuối tuần đến nhà một người xa lạ tìm em họ, trông có vẻ lo lắng nhưng lại làm nhiều chuyện vô thưởng vô phạt.
Khương Nghi Dạng chờ cô nửa giờ, đợi hơn 20 phút Giang Đường mới ăn sáng xong rồi đi pha cà phê, sau đó lại ngồi hơn 10 phút, mới nói vài câu về em họ.
Một chút cũng không giống vẻ gấp gáp như là đang tìm người, đương nhiên cũng không có khả năng tới tìm Giang Đường ôn chuyện.
Các cô làm gì chuyện cũ để ôn lại.
Giang Đường đem ly rửa sạch rồi đặt lại chỗ cũ, kiểm tra thời gian trên điện thoại, thấy Wechat có tin nhắn mới.
Nhìn thấy yêu cầu kết bạn trên màn hình điện thoại, không có bất kì ghi chú nào.
Nếu chuyện này xảy ra trong quá khứ, Giang Đường chắc sẽ không quan tâm.
Giang Đường cũng rót cho mình một ly cà phê, nhân tiện mở "Cuộc trò chuyện" trên điện thoại, nhấn đồng ý yêu cầu kết bạn.
Khi thông báo hai người đã là bạn bè xuất hiện, tin nhắn ở phía bên kia cũng được gửi đi.
J: Khương Nghi Dạng*
*Khương Nghi Dạng tiếng trung là Jiang Yiyang
*Giang Đường tiếng trung là Jiang Tang
Thật thú vị, tên Wechat của Giang Đường cũng là một chữ cái duy nhất "J"
Có lẽ ngoài câu nói "Hương hoa hồng" mà Khương Nghi Dạng nói nửa tiếng trước kia, thì đây là cái thứ hai thành công khiến Giang Đường ngượng ngùng mất mấy giây.
Giang Đường: Tôi biết
Trả lời xong tin nhắn, Giang Đường nhấp vào trang cá nhân của mình, sau đó nhấp vào tên Wechat của mình, sẵn sàng đổi cái mới.
Nhưng!
Một lúc sau, đổi cái gì bây giờ!
Giang Đường dừng ở giao diện này rất lâu, đợi tới lúc màn hình tối đi cô mới mở sáng lên, rồi lại tối đi.
Sau đó, cô thoát ra ngoài.
Tại sao cô lại phải đổi?
Tại sao nàng không đổi đi?
Một lúc sau, Khương Nghi Dạng gửi thêm vài tin nhắn.
J: Người trong nhà đang rất nóng lòng đi tìm Tiểu Nhã.
J: Nếu có tin tức về Tiểu Nhã, phiền cậu báo cho tôi càng sớm càng tốt.
Nhìn cái tin nhắn này, Giang Đường luôn có cảm giác là mình đang nói chuyện với bản thân, không đổi được tên của chính mình, thì cô có thể sửa tên của Khương Nghi Dạng nha.
Vì vậy cô nhấp vào tên của Khương Nghi Dạng, xóa J và đổi thành "Khương Nghi Dạng".
Nhưng sau khi sửa xong cô lại xóa, xóa hai chữ, thêm ba chữ, thành "Khương đại tiểu thư".
Cái "Khương đại tiểu thư" còn chưa ngồi yên nửa giây, lại bị xóa.
Cuối cùng Giang Đường quyết định chọn "Dạng Dạng đại tiểu thư".
Sau khi thay đổi tên, cô không biết liệu mình thấy hài lòng hay buồn nôn với biệt danh trang trọng này nữa.
Giang Đường: Được
Cô nghĩ nghĩ rồi nhắn thêm vài câu: Buổi sáng vừa mới rời giường, tâm trạng có chút không tốt, ngữ khí có hơn khó nghe, tôi xin lỗi, cậu cũng đừng để ý quá
Dạng Dạng đại tiểu thư: Không có
Dạng Dạng đại tiểu thư: Rất đáng yêu
Giang Đường nhìn cái tin nhắn "Rất đáng yêu" kia, nghiêm túc phát ra tiếng "A".
Ai mà ngờ, nhắc vàng nhắc bạc không thấy mà cái người hơn 800 năm không liên lạc – Trần Nhã Di kia lại trùng hợp gọi điện sau khi Giang Đường vừa uống xong tách cà phê.
Trên di động hiện lên dãy số xa lạ, Giang Đường trượt nút xanh, bấm mở loa ngoài: "Xin chào.
"
Bên kia ho khan, thì thào nói: "Chị Đường Đường, là em.
"
Giang Đường nhất thời nhíu mày, nhìn dãy số xa lạ kia: "Tiểu Nhã?"
Tiểu Nhã: "Ồ, chị vẫn nhớ giọng của em sao.
"
Giang Đường: "! "
Gia hỏa này.
Giang Đường không muốn hỏi vì sao cô ấy biết số điện thoại của cô, nhưng Tiểu Nhã lại nhanh nhảu tự nói: "Em nhìn thấy số điện thoại của chị trên tạp chí, em xin lỗi đã quấy rầy chị.
"
Giang Đường vốn muốn hỏi tạp chí nào mà có cả số điện thoại cá nhân của cô, nhưng suy cho cùng cuộc gọi này cũng vô nghĩa, nên cô không thèm hỏi.
Cô cầm ly lên muốn uống một hớp, mới nhớ rằng mình đã uống xong.
"Có chuyện gì sao?" Giang Đường hỏi.
Tiểu Nhã khịt mũi: "Em vốn dĩ muốn liên lạc với chị vào tuần trước, nhưng nghĩ lại vẫn nên kiên nhẫn một chút.
"
Giang Đường: "Cho nên tìm tôi có việc gì sao?"
"Vâng.
" Tiểu Nhã nói, "Em đã ứng tuyển vào công ty của chị tuần trước, vừa mới có thông báo trúng tuyển.
"
Giang Đường: "! Cái gì?"
Tiểu Nhã bên kia có chút vui mừng: "Là trợ lý của tổng biên tập Triệu Tương, chị Đường Đường, chúng ta sẽ sớm là đồng nghiệp của nhau, chị chiếu cố em nha.
"
Giang Đường không nói được lời nào.
Hai chị em nhà này đang làm gì vậy!
Giang Đường lại lần nữa buông tách cà phê trống xuống, cô nghĩ chắc phải rót thêm ly nữa thôi.
"Không đúng," Giang Đường khó hiểu: "Không phải em bỏ ra đi sao?"
Tiểu Nhã khịt mũi khó hiểu: "Cái gì mà bỏ nhà đi?"
Giang Đường nói, "Không phải em để lại lời nhắn cho ba mẹ sao, đến bây giờ vẫn chưa về nhà?"
Tiểu Nhã a một tiếng dài: "Đúng vậy, haha," cô ấy cười cười: "Chị làm sao biết được vậy?"
Giang Đường: "Là chị họ em đến tìm tôi.
"
Tiểu Nhã càng nghi hoặc nói: "Chị họ của em? Chị họ nào của em? Chị Dạng Dạng sao?"
Giang Đường: "Đúng vậy.
"
Tiểu Nhã: "A? Làm sao mà chị ấy lại đi tìm em?"
Giang Đường cũng muốn biết lắm đó.
Tiểu Nhã sau đó giải thích: "Đó là tại vì ba mẹ em không cho em một mình ra ngoài tìm việc.
Em đã phỏng vấn rồi, bọn họ còn ở nhà lải nhải, phiền chết đi được.
Bực quá nên em để lại mảnh giấy rồi rời đi.
"
Giang Đường nghe xong cực kì khó hiểu, rất muốn nói thêm một câu "Thì liên quan gì đến tôi".
Tiểu Nhã lại nói: "Nhưng tại sao chị Dạng Dạng lại đi tìm em? Làm sao chị ấy lại có thể đi tìm em chứ?"
Giang Đường bất lực nói: "Cô ấy nhờ tôi khi nào liên lạc được với em thì nói cho cô ấy biết.
"
Tiểu Nhã hoàn toàn không đề phòng chuyện này: "Được thôi, có thể nói, dù sao em cũng không trở về nhà.
"
Giang Đường: "! "
Chuyện này!
Giang Đường muốn cúp máy, nhưng vẫn không thắng nổi sự tò mò trong lòng.
Không phải cô đang tự mình đa tình: "Nữ thần của em là ai vậy?"
Tiểu Nhã đột nhiên trở nên vui vẻ: "Là chị nha, chị Đường Đường.
"
Giang Đường: "! Nghiêm túc trả lời.
"
Tiểu Nhã hắc hắc cười: "Không phải mà, nữ thần của em là bạn gái em, em đang ở nhà cô ấy," cô ấy lại nói: "Nhưng chị cũng là nữ thần của em nữa.
"
"Không cần," đúng là tự mình đa tình mà, Giang Đường nói: "Không có việc gì thì tôi cúp máy đây.
"
Tiểu Nhã: "Vâng, thứ hai gặp lại.
"
Tắt máy, Giang Đường đăm chiêu suy nghĩ về chuyện này.
Tiểu Nhã rất rõ ràng, cô ấy trước nay làm việc đều rất tùy hứng, chán ghét không màng đến người khác, chủ yếu là Khương Nghi Dạng.
Từ giọng diệu của Tiểu Nhã, rõ ràng là mối quan hệ của các nàng không tốt cho lắm, hơn nữa cái chuyện bỏ nhà đi trốn này nghe có vẻ là chuyện thường ngày.
Cho nên buổi sáng Khương Nghi Dạng tìm đến nhà cô thật là do quan hệ tốt với cô em họ này sao?
Vừa nghĩ tới đây, điện thoại của Giang Đường lại vang lên, là lời mời kết bạn của Tiểu Nhã.
Tuy nhiên, cô ấy chắc chắn không nhận được đãi ngộ tốt như