Thua Bởi Động Lòng

Chương 29:


trước sau

Vừa định xoay người thì cánh tay lại bị người ta kéo đi.
 
Lục Yến Thần quay đầu thì thấy những ngón tay lạnh lẽo của mình được bàn tay trắng nõn mềm mại nắm lấy.
 
Anh ngạc nhiên nhìn Khương Dư Miên.
 
Cô gái ngây thơ chớp mắt: “Em ấm lắm.”
 
Cơ thể cô ấm nóng, đút tay vào túi một chút là ấm lên, có lẽ nắm tay anh có thể khiến anh ấm lên.
 
Làm theo suy nghĩ trong lòng, cô muốn trực tiếp nắm lấy nhưng như thế quá thân mật, cô rụt rè chỉ dám miết ngón tay anh.
 
Lục Yến Thần bật cười, sao có người ngốc đến thế, muốn xoa ngón tay để truyền hơi ấm cho anh.
 
“Khương Dư Miên, em là học sinh giỏi đấy.”
 
Cơ thể con người có thể truyền nhiệt độ nhưng diện tích tiếp xúc nhỏ như thế hoàn hoàn không đủ, cô làm gì cũng phí công vô ích.
 
“Vậy, vậy thì ngại lắm.” Khương Dư Miên hiểu lầm lời của anh, thẹn thùng hai bàn tay ôm lấy bàn tay anh: “Thế này thì sao?”
 
Lục Yến Thần: “...”
 
Ý anh không phải như thế.
 
Quả nhiên cô rất khác, không chỉ giọng nói mà cả nhiệt độ cơ thể cũng lạ như thế. Anh có thể cảm nhận hơi ấm được truyền đến bàn tay mình rất rõ ràng, giống như ngọn lửa nóng rực hòa tan băng tuyết trong cơ thể anh.
 
Cảm giác này, rất kỳ lạ.
 
Bàn tay Lục Yến Thần cử động, rút ra khỏi hai bàn tay cô: “Đi thôi, dạo xong rồi thì về nhé.”
 
“Ừm.” Cô ngoan ngoãn trả lời, đút hai bàn tay trống trơn vào túi áo.
 
Sờ soạng mấy cái mới phát hiện trong túi có một đôi găng tay được chuẩn bị từ trước, màu hồng nhạt.
 
“Lục Yến Thần.” Khương Dư Miên cầm bao tay, rất muốn đưa cho anh: “Anh có cần...”
 
Người đàn ông híp mắt: “Đừng nghĩ mấy thứ linh tinh nữa.”
 
“Được rồi.” Cô đành tự đeo cho mình.
 
Phía trước có một cây cầu ngắm cảnh, bởi vì tuyết rơi nên xung quanh chết thành những khối băng, có rất nhiều người lách qua nó. Lan can xung quanh đã đóng băng, Khương Dư Miên tò mò đi lên, mỗi bước chân đều phải chú ý cẩn thận.
 
Cô đeo găng tay bám vào lan can, cẩn thận đi đến giữa cây cầu rồi quay đầu nhìn người đàn ông mặc đồ đen đằng sau.
 
“Lục Yến Thần.” Giọng nói uyển chuyển của cô gái lẫn vào gió tuyết.
 
Người đàn ông ngước mắt nhìn.
 
Cô hỏi: “Anh không sợ ngã à?”
 
“Không việc gì.” Thi thoảng anh sẽ bám vào lan can mượn lực, tránh chỗ trơn trượt.
 
Một mảnh bông tuyết vương trên má cô, Khương Dư Miên nâng tay đụng vào, bông tuyết lập tức tan ra.
 
Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, đáy mắt chỉ còn sự ngạc nhiên và vui vẻ: “Tuyết rơi rồi.”
 
Lục Yến Thần ngẩng đầu nhìn, bóng dáng màu đỏ trong mắt anh di chuyển.
 
Khương Dư Miên vui mừng mà quên để ý dưới chân, suýt thì ngã xuống. May mà cô phản ứng nhanh, ôm chặt lấy lan can mới không ngã nhào.
 
“Trơn thật đó.” Cô ôm lấy lan can, gần như ngồi chồm hổm quay đầu, trong vừa đáng thương vừa buồn cười.
 
Lục Yến Thần vươn tay, cô gái nhỏ vừa ôm lan can vừa vươn tay đến chỗ anh, lúc chuẩn bị đứng lên dưới chân lại trượt một cái, cô vô thức níu lấy áo anh, suýt thì kéo anh trượt ngã xuống đất.
 
Lục Yến Thần nhanh chóng giữ chặt lan can, mộ tay ôm eo cô, lại còn có tâm tư đùa giỡn: “Khương Dư Miên, em là hồ ly hả?”
 
‘Chân trơn’ như thế.
 

Khương Dư Miên nào còn tâm trí tranh luận với anh.
 
Hơi thở thơm mát bao phủ lấy cô, trái tim như bị dùi trống gõ vang, thùng thùng thùng thùng.
 
Quần áo đỏ trong cảnh tuyết trắng, không biết là ai đã cột dây ruy băng đỏ lên tay nắm lan can, những sợi dây lay động theo đó như nhịp tim gợn sóng gắn liền với người kia.
 
Trước khi đi hết cây cầu, Khương Dư Miên không dám nói chuyện nữa.
 
Trở về khu dịch vụ, Khương Dư Miên lại bình tĩnh im lặng.
 
Bà Tống nhìn thấy hai người từ xa cùng nhau vào trong thì không giấu được nụ cười trên môi: “Miên Miên, cảnh tuyết rơi có đẹp không?”
 
Khương Dư Miên tháo găng tay xuống, ánh mắt không dám nhìn lung tung, chỉ nói: “Đẹp, đẹp lắm.”
 
Chết rồi, lại nói lắp rồi. Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé. 
 
Bà Tống cũng không quên hỏi han người bên cạnh: “Tống giám đốc Lục ngày nào cũng bận rộn nhiều việc, hiếm có dịp nhàn hạ ngắm tuyết nhỉ?”
 
Lục Yến Thần mỉm cười: “Vẫn ổn, chủ tịch Tống bận rộn công việc vẫn nhớ nhung muốn cùng bà Tống đi nghỉ đấy thôi.”
 
Hai người lên giọng trịch thượng, ba người còn lại nghe không nổi nữa.
 
Tống Tuấn Lâm ngồi dựa vào tường nhắm mắt nghỉ ngơi, điện thoại Lục Tập đã hết pin, cậu chán lắm rồi. Sau đó nhìn thấy Khương Dư Miên trở về mới nghiêm túc quan sát đánh giá người ta một phen.
 
Phong cách quần áo hoàn toàn khác, làm tóc rồi còn trang điểm nữa. Lục Tập nhíu mày: “Sao hôm nay cô ăn mặc thế này?”
 
Bị người ta soi mói cách ăn mặc, cô gái nhỏ đánh thẳng vào trọng điểm: “Không đẹp à?”
 
Lục Tập há miệng, nghĩ cô câm này keo kiệt thật mới qua loa nói một câu: “Cũng được.”
 
Đẹp thì đẹp nhưng thoạt nhìn có chút không thuận mắt, không phù hợp với hình tượng học sinh cấp ba như bọn họ. Mấy cô gái con nhà giàu thích ăn diện như Thịnh Phi Phi còn đang mặc váy xếp li, giày da lolita kia kìa. Còn dáng vẻ hôm nay của Khương Dư Miên, cậu suýt không nhận ra.
 
Khương Dư Miên cúi đầu xem lại bản thân, nhớ lại phản ứng của Lục Tập và cả Lục Yến Thần...
 
Chẳng lẽ cách ăn mặc rực rỡ này trong mắt người khác còn không bằng cô của trước đây hả?
 
Cô hơi buồn, giống như cô có làm gì đi nữa cũng không thể biến thành một người xuất sắc.
 
“À, chị ơi...”
 
Một giọng nói nữ xa lạ truyền đến tai cô, Khương Dư Miên quay đầu thì nhìn thấy một cô gái mặc áo bông màu cam, buộc tóc đuôi ngựa, đôi mắt sáng ngời.
 
Khương Dư Miên ngạc nhiên, con ngươi của cô gái màu xanh lá nhạt, rất hiếm thấy ở Trung Quốc.
 
Cô gái mỉm cười thân thiện: “Lúc nãy cô đứng trên cây cầu, tôi không nhịn được mà chụp một tấm ảnh, muốn tặng cho cô tấm ảnh đó.”
 
Cô gái chuyển ảnh vào điện thoại, vừa bấm vào, Khương Dư Miên đã thấy khung cảnh tuyết trắng bao la.
 
Nhìn kỹ hơn một cút, giữa khung cảnh đầy tuyết, trên cây cầu dài, hai bóng người mặc đồ đen và đỏ đang hòa vào nhau rất thân mật.
 
Cô thích bức ảnh này.
 
-
 
Buổi chiều, đoàn người trở về khu nghỉ dưỡng.
 
Trợ lý Diêu đã đợi sẵn trong phòng, thấy Lục Yến Thần trở về thì lập tức báo cáo tiến độ công việc: “Sếp có một cuộc họp video, hiện tại đã tạm hoãn được nửa tiếng rồi...”
 
Lục Yến Thần cởi áo khoác ngoài, bên trong anh mặc một chiếc áo len cao cổ màu trắng.
 
Trợ lý Diêu nhìn thật kỹ, hình như trên áo có một vệt đỏ, anh ta dụi mắt nhìn lại, đành nhắc nhở anh: “Sếp Lục, hình như áo len của anh dính thứ gì đó.
 
Anh ta chỉ vào phía dưới cổ áo.
 
Lục Yến Thần nhướng mày đi vào phòng: “Tôi thay quần áo khác.”
 
Trong phòng, người đàn ông thay áo len màu trắng thành cái màu đen.

 
Anh cầm chiếc áo len trắng dính vệt đỏ kia mà trầm tư, chỉ có thể là lúc anh giữ Khương Dư Miên lại, cô đã vô tình để lại vết son.
 
Chậc, cô gái nhỏ đúng là biết tìm phiền phức cho anh.
 
Nếu không có trợ lý Diêu nhắc nhở, anh cứ mặc thế này mà mở cuộc họp video chắc chắn sẽ gặp rắc rối không thể nói rõ.
 
Cuộc họp của Lục Yến Thần kép dài đến khi màn đêm buông xuống.
 
Khương Dư Miên tẩy trang, thay quần áo của mình rồi xuống lầu ăn cơm.
 
Có ông nội Lục ở đây, Triệu Mạn Hề quang minh chính đại nhảy vào đoàn người nhà bọn họ, hai người mang phong cách khác nhau chờ đợi nhưng cuối cùng vẫn không thấy Lục Yến Thần đâu.
 
Ông nội Lục nói: “Nó bận làm việc, chúng ta ăn trước thôi.”
 
Từ trưa đến giờ đã sáu bảy tiếng trôi qua, lúc chiều chơi trên núi tuyết đã mệt mỏi mất sức, Khương Dư Miên lo lắng: “Ông nội Lục, để cháu mang cơm lên cho anh ấy nhé.”
 
Ông Lục xui tay nói: “Nó đã lớn như vậy rồi, không cần một đứa trẻ như cháu lo lắng đâu.”
 
Lục Yến Thần tự sắp xếp công việc và cuộc sống của mình, không cần ai phải quan tâm, huống chi trong mắt của bọn họ, Khương Dư Miên mới là đối tượng cần phải chăm sóc.
 
“Ồ...”
 
Ông nội Lục đã nói vậy, cô chỉ có thể ngồi xuống.
 
Triệu Mạn Hề gác đũa, nói: “Ông nội Lục, chi bằng để cháu đi đi. Không biết Lục Yến Thần đang làm gì, có khi cháu có thể giúp đỡ anh ấy.”
 
Tuy năng lực làm việc của Triệu Mạn Hề không bằng Lục Yến Thần nhưng đã tốt nghiệp cùng trường với Lục Yến Thần, hai người có tiếng nói chung, gặp nhau trao đổi nhiều hơn có thể gia tăng tình cảm giữa hai người.
 
Nghĩ như thế, ông nội Lục gật đầu: “Cũng được.”
 
Chuyện mình muốn làm lại bị người ta giành mất, Khương Dư Miên vùi đầu ăn cơm.
 
Lục Tập ngồi bên cạnh sáp lại gần, nói: “Dáng vẻ hiện tại của cô thuận mắt hơn nhiều.”
 
Khương Dư Miên siết chặt đôi đũa trong tay, sợ bản thân không nhịn được móc cặp mắt không biết thưởng thức của cậu.
 
Trên lầu, Triệu Mạn Hề xách thao hộp cơm đến trước phòng 6012 nhấn chuông, người mở cửa là trợ lý Diêu.
 
Triệu Mạn Hề mỉm cười nói rõ mục đích của mình, trợ lý Diêu lắc đầu: “Cô Triệu, rất xin lỗi. Lúc sếp Lục đang làm việc không thích bị người khác làm phiền.”
 
Mấy việc như ăn cơm này nọ luôn bị Lục Yến Thần xếp sau công việc.
 
Triệu Mạn Hề hiểu ý: “Tôi không vào, làm phiền cậu chuyển hộp cơm cho anh ấy, công việc quan trọng như sức khỏe cũng quan trọng không kém.”
 
Đối phương uyển chuyển nói chuyện, trợ lý Diêu không thể từ chối: “Được, tôi sẽ chuyển lời của cô Triệu cho sếp Lục.”
 
Đưa tới hộp thức ăn xong, Triệu Mạn Hề nán lại trên lầu một lúc rồi mới đi xuống: “Cháu đã đưa đồ ăn vào, Lục Yến Thần đang bận việc, không tiện làm phiền.”
 
Một câu ‘không tiện làm phiền’ đã quét sạch tâm tư muốn ăn hết cơm của Khương Dư Miên.
 
Sau bữa tối, Khương Dư Miên trông rất mệt mỏi, bà Tống lại mời cô đi ngâm suối nước nóng.
 
“Sao thế? Trông cháu không vui lắm thì phải?” Giác quan thứ sáu của người phụ nữ rất nhạy, bà Tống lại còn giỏi quan sát nên nhanh chóng phát hiện sự thay đổi tâm trạng của Khương Dư Miên.
 
Cô không nói, bà Tống cũng đoán được vài phần.
 
Dù sao thì cô vẫn còn nhỏ, tâm tử đều hiện rõ trên mặt. Dù có cố che giấu cũng không qua được mắt người từng trải.
 
Bà Tống thông minh không hỏi tiếp nữa mà chỉ dẫn cô đi ngâm nước nóng giải tỏa tâm trạng.
 
Trong khu nghỉ dưỡng có suối nước nóng, chia ra hai bên nam và nữ, rất thuận tiện.
 

Trước khi đến núi tuyết, cô đã chuẩn bị sẵn áo tắm, Khương Dư Miên từ phòng thay quần áo đi ra, cố gắng quấn chặt khăn tắm quanh người. Thấy bà Tống xuống nước thì cô mới đi theo.
 
Vừa chạm vào nước ấm, cô như sống lại, không còn sợ gió lạnh nữa.
 
Sóng nước thấm vào da thịt, hơi ấm lan tỏa trong cơ thể, xoa dịu cả cơ thể lẫn tinh thần.
 
Sau khi cởi khăn tắm xuống nước, bà Tống mới nhìn quần áo của cô: “Miên Miên, áo tắm của cháu…”
 
Khương Dư Miên đang cúi đầu nghịch nước nhất thời không nghe rõ: “Dạ?”
 
Bà Tống lắc đầu cười: “Đúng là một đứa trẻ mà.”
 
Áo tắm một mảnh dành cho học sinh, là váy hai dây siêu ngắn. Chiếc váy màu xanh nhạt,

trước ngực được trang trí bằng một cái nơ trông khá đáng yêu.
 
Khương Dư Miên chà sát cánh tay, dùng những ngón tay múc nước ấm đổ lên xương quai xanh.
 
Bên cạnh xương quai xanh của cô có một vết bớt màu hồng to bằng đồng xu, khi còn nhỏ cô nghe người nhà kể cô sinh ra đã có một vết đỏ to bằng hạt đậu, khi lớn lên màu sắc nhạt dần, hình dạng dần biến thành cánh bướm.
 
Vết bớt ở bên cạnh xương quai xanh chẳng những không tự nhiên mà giống như cố ý xăm lên đó, tăng vẻ quyến rũ trên làn da trắng như ngọc.
 
Cô rất ít khi mặc áo dây nên hầu như không ai biết cả. Khương Dư Miên ngâm mình trong suối nước nóng, hơi nóng bốc lên hôi hổi khiến mọi thứ trở nên mơ hồ.
 
Hồ nước nóng ở đây được chia thành các khu khác nhau, thỉnh thoảng có người đi qua đi lại, trên bờ truyền đến tiếng bước chân. Khương Dư Miên vô tình ngẩng đầu, vừa lúc nhìn thấy Triệu Mạn Hề đi ngang qua. Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé. 
 
Hình như cô ta không sợ lạnh, chỉ quấn một chiếc khăn tắm, nửa bả vai lộ ra ngoài, dáng người yểu điểu đẫy đà.
 
Triệu Mạn Hề không nhìn thấy cô và bà Tống đã ở bên trong từ trước, ngược lại là Khương Dư Miên nhìn cô ta rất rõ ràng.
 
Bà Tống thấy cô nhìn chằm chằm Triệu Mạn Hề đến khi cô ta biến khỏi tầm mắt.
 
Bà Tống hỏi: “Cháu đang nhìn gì thế?”
 
Khương Dư Miên nói: “Dáng người cô ấy đẹp quá.”
 
Dứt lời cô mới giật mình mím môi, không biết là sao để bỏ qua chủ đề này.
 
Bà Tống an ủi: “Cháu còn nhỏ, cơ thể còn tiếp tục phát triển.”
 
Nói đến đề tài này, Khương Dư Miên bỗng xấu hổ.
 
Cô ngưỡng mộ dáng người của Triệu Mạn Hề đã không phải chuyện ngày một ngày hai rồi, thím Đàm thỉnh thoảng còn hầm đu đủ cho cô ăn.
 
Bà Tống ghé lại gần chút, nói với cô rất nhiều đồ tốt cho cơ thể, còn nói: “Ngoài việc ăn uống, cháu còn có thể tìm hiểu mát xa này nọ...”
 
Bầu trời tối đen không nhìn rõ mặt nhưng cô biết bây giờ mặt cô chắc chắn đã đỏ như mông khỉ rồi.
 
Sau khi mẹ qua đời, không một ai nói những chuyện này với cô, Khương Dư Miên không biết đáp lại thế nào, cuối cùng chỉ nói ra được hai chữ: “Cảm ơn.”
 
Bà Tống dạy cô: “Phụ nữ với nhau, thảo luận về chuyện này là bình thường không có gì phải xấu hổ cả.”
 
Khương Dư Miên ấp úng: “Cảm ơn dì đã tốt với cháu.”
 
“Có gì đâu.” Bà Tống không hề biết bản thân đã làm gì, chỉ là chỉ cô gái nhỏ thay đổi, nói thêm vài câu thôi.
 
Khương Dư Miên giơ ngón tay: "Chúng ta mới quen biết hai ngày."
 
"Mối quan hệ giữa người và người không thể chỉ dựa vào thời gian để đánh giá, nhìn cháu, dì như nhìn thấy chính mình lúc còn trẻ.” Bà Tống nhớ lại: “Lúc dì bằng tuổi cháu, dì còn nhút nhát hơn cơ. Khi đó dì nghĩ, nếu có ai đó chỉ dạy mình thì tốt quá.”
 
Khương Dư Miên không hiểu cảm giác của bà nhưng cô biết cuộc sống trước đây mà bà Tống miêu tả bằng mấy từ nhẹ nhàng ấy chắc chắn rất khó khăn. Cô tò mò: “Vậy làm sao dì vượt qua được?”
 
“Sau này gặp được chồng dì, ông ấy đã giúp dì rất nhiều.” Giúp ở đây không phải là tiền bạc và điều kiện sống mà là tầm nhìn và tri thức.
 
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Tiếng chuông điện thoại đặt trên tảng đá bên bờ cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người. Bà Tống nhận điện thoại, là chồng bà gọi đến.
 
“Kế hoạch đó, ừ đúng rồi...”
 
“Được, em gửi lại cho anh một bản.”
 
“Bây giờ cần à?”
 
BÀ Tống cúp điện thoại, áy náy nhìn Khương Dư Miên: “Dì còn có chút việc phải xử lý, cháu tự chơi một mình trước nhé? Dì phải đi xử lý phương án đã.”
 
Khương Dư Miên nghe thấy cuộc đối thoại là biết bà ấy phải đi, gật đầu: “Vâng.”
 
Sau khi bà Tống đi, cô ngâm mình trong nước ấm, dựa vào bờ nghịch điện thoại.
 
Nhóm lớp riêng do học sinh lập rất sôi nổi, có người phát bao lì xì, Khương Dư Miên giật lấy bao lì xì khẩu lệnh, trở thành vua may mắn.
 

Lớp truownhr: “Vua may mắn phát bao lì xì đê.”
 
Khương Nhạc Nhạc: Woa, Miên Miên tự dưng xuất hiện này.
 
Tưởng Bắc Tri: Đúng lúc có một câu bài tập muốn hỏi.
 
Bạn học A: Mới năm nhất thôi mà, đừng cuống quýt lên như thế.
 
Đây là lần đầu tiên cô nếm trải bầu không khí lớp học sôi nổi hòa hợp thế này.
 
Cả nhóm đang phát bao lì xì chơi, cô giành được vận may không phát lì xì thì không hay. Cô ấn vào, trong tài khoản trừ một nghìn rưỡi vừa giành được thì không còn gì cả.
 
Khương Dư Miên lục tìm danh sách, trừ những bạn học cùng lớp thì chỉ có Lục Tập.
 
Khương Dư Miên do dự mãi mới mở khung trò chuyện: [Tôi muốn gửi một bao lì xì vào nhóm nhưng tài khoản không có, đổi ba mươi lăm ngàn được không? Tôi chuyển lại cho cậu qua WeChat.]
 
Cậu hai nhà họ Lục vung tay gửi hẳn ba trăm rưỡi, còn bày tỏ không cần trả.
 
Khương Dư Miên cảm ơn trước, suy nghĩ một lúc mới nhắc nhở cậu: [Chuyển khoản trên mạng dễ bị lừa lắm.]
 
Lục Tập: [Chắc là không có con ngốc nào đi lừa ba mươi lăm ngàn đâu ha?]
 
Khương Dư Miên: ...
 
Hình như cô bị chế giễu thì phải.
 
Lục Tập: [Cô đâu rồi? Đừng nói là chạy theo bà cô Tống kia nhé?]
 
Khương Dư Miên: [Ngâm suối nước nóng.]
 
Cô ấn sang nhóm lớp gửi hai phong bao lì xì, nhóm lập tức náo nhiệt. Khương Dư Miên nhìn chằm chằm màn hình tự nhiên cảm thấy khó thở, cô đặt điện thoại xuống, đầu óc choáng váng.
 
Lúc đầu cô chỉ nghĩ đó là ảo giác nên bám vào thành hồ, đứng im một lúc. Vậy mà tình trạng không hề thuyên giảm mà còn nặng thâm. Khương Dư Miên bám vào thành vịn, leo lên cầu thang.
 
Rời khỏi suối nước nóng, cơ thể ướt sũng không thể chịu nổi một cơn gió lạnh, chỉ đứng ở đó thôi đã lạnh run. Cô vội vàng choàng thêm khăn tắm, đi vào bên trong, đầu óc hỗn loạn.
 
Cô sợ bản thân không chịu được nên cầm điện thoại gọi cho dãy số quen thuộc nhất, bên kia nhanh chóng nhận được cuộc gọi.
 
“Lục Yến Thần.” Cô run cầm cập cắn răng nói thẳng với anh: “Em đau đầu.”
 
Đầu dây bên kia có tiếng ghê di chuyển: “Ở đâu?”
 
Khương Dư Miên không nghe rõ, cúi đầu nói với anh: “Suối nước nóng.”
 
Thang máy nhanh chóng đi xuống, khi Lục Yến Thần tìm thấy cô thì nhìn thấy cô đang cúi đầu, ngồi ở hành lang bên ngoài phòng thay đồ.
 
“Khương Dư Miên.”
 
Nghe tên mình, Khương Dư Miên đỡ trán ngẩng đầu: “Còn hơi choáng váng.”
 
Thấy cô chỉ quấn khăn tắm, ăn mặc phong phanh, Lục Yến Thần dìu cô đứng dậy: “Đi lấy quần áo, anh đưa em về phòng.”
 
Người cô mềm nhũn lảo đảo, đứng dậy cũng cảm thấy hơi chóng mặt nhưng cô phải tự đi vào phòng thay đồ nữ. Lục Yến Thần nhíu mày nhìn theo cô, mãi đến khi cô quay lại, giữa hai hàng lông mày mới giãn ra.
 
Khương Dư Miên ôm quần áo từ trong phòng thay đồ đi ra. Lục Yến Thần phủ áo khoác lên người cô, cầm lấy quần áo, dẫn cô lên lầu.
 
Lục Yến Thần sợ cô ngã nên vươn tay cho cô vịn vào.
 
Hai người đi đến trước cửa phòng Khương Dư Miên, Lục Yến Thần vươn tay: “Thẻ phòng.”
 
Khương Dư Miên sờ túi nhưng không thấy, cô lục lọi túi: “Có lẽ bị rơi trong phòng thay đồ rồi.”
 
Cả người cô ướt sũng, Lục Yến Thần đành dẫn cho vào phòng 6012 trước: “Em ở đây thay đồ ướt ra đã, anh xuống dưới...”
 
Thẻ phòng của Khương Dư Miên rơi trong phòng thay đồ nữ, anh không vào được, không thể tìm giúp cô. Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé. 
 
“Thôi vậy, em thay đồ trước đã.” Bây giờ cô đang không khỏe, không thể đi đâu.
 
Lục Yến Thần treo quần áo sạch của cô lên giá trao đồ, rồi quay người muốn đi ra ngoài.
 
Khương Dư Miên vừa di chuyển một bước, áo khoác trên vai rơi xuống đất, cô quay người tìm thì khăn tắm cũng rơi theo.
 
Áo tắm ẩm ướt dán sát vào đường cong cơ thể, hai dây áo mỏng manh hằn lên bờ vai trắng nõn ẩm ướt thành dấu vết mờ nhạt
 
Khương Dư Miên ngây ngô ngẩng đầu, búi tóc củ tỏi ngả ra sau, đường cong phía trước như ẩn như hiện, chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấy xương quai xanh mê người.

 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện