Thua Bởi Động Lòng

Chương 31:


trước sau

Đêm hôm qua tuyết lại rơi.
 
Vừa kéo rèm cửa ra, đã thấy bên ngoài tuyết rơi trắng xóa.
 
Khương Dư Miên che miệng ngáp một cái, cô mệt mỏi nhắm mắt lại, một lúc sau mới dần tỉnh táo trở lại.
 
Tối hôm qua, cô đem cơm tới cho Lục Yến Thần, lấy danh nghĩa làm bài tập để ngồi lại với anh tới mười một giờ, Lục Yến Thần thúc giục cô về nhà ngủ, nhưng bản thân anh lại tăng ca không nghỉ.
 
Cuối cùng, cô cũng hiểu được đằng sau cái gọi là thiên tài, học sinh xuất sắc, nhảy lớp để tốt nghiệp đã che giấu vô số đêm đen gian khổ. Tất cả những thứ mà Lục Yến Thần có được vào lúc này không phải là ngồi mát ăn bát vàng, mà là dựa vào sự cố gắng gấp bội của bản thân mới đổi lấy được. 
 
Cô không thể ở lại phòng của Lục Yến Thần quá muộn, nên cô quyết định trở về phòng, sau khi về cô kiên trì làm xong bộ đề, tới rạng sáng mới đi ngủ, lúc cô tỉnh lại đã gần chín giờ rồi.
 
Lúc này nhà ăn đang cung cấp bữa sáng, Khương Dư Miên chỉ ăn một ít rồi nhắn tin cho Lục Yến Thần, đối phương không trả lời.
 
Không biết tối qua anh tăng ca tới mấy giờ mới xong, Khương Dư Miên sợ làm phiền anh nên không hỏi thêm nữa.
 
Đợi tới giữa trưa, tất cả mọi người đều tập trung ở nhà ăn, chỉ có Lục Yến Thần vắng mặt. Khương Dư Miên mới lén hỏi thăm trợ lý Diêu, nhưng trợ lý Diêu chỉ nói: “Tổng giám đốc Lục đã ăn cơm ở trên phòng rồi.”
 
Bận tới mức không có thời gian xuống đây ăn cơm trưa luôn sao?
 
Khương Dư Miên nhìn chằm chằm vào màn hình di động, anh vẫn chưa trả lời tin nhắn, cô thở dài, đang muốn bỏ đi thì bị Lục Tập gọi lại.
 
Lục Tập bưng chén cơm lên, nhanh chóng đút hai miếng cơm cuối cùng vào miệng: “Đợi một chút, tôi đi lên cùng với cô, cô giảng bài cho tôi nghe với.”
 
Lúc cậu sao chép bài tập, cậu đã gặp phải một câu hỏi khó không có lời giải, cậu định tự mình làm nhưng lại thất bại, nên bây giờ cậu rất quyết tâm tìm ra đáp án của câu hỏi đó.
 
“Ừ.”
 
Khương Dư Miên đứng yên tại chỗ, chờ cậu ăn xong, rồi hai người bọn họ cùng đi lên lầu.
 
Lúc bước đi, Khương Dư Miên đi rất thục nữ, bước từng bước nhỏ, Lục Tập thì bước đi đầy cá tính, thình thoảng còn nghiêng đầu để nói chuyện với cô gái bên cạnh.
 
Bóng dáng hai thiếu niên, thiếu nữ dần khuất xa, Triệu Mạn Hề thấy vậy, quay sang nói với ông nội Lục: “Hình như Lục Tập đã trưởng thành rồi, đã bắt đầu yêu thích việc học tập.”
 
 
Hai mắt ông nội Lục toát lên sự hiền từ: “Đúng vậy, cũng nhờ có Miên Miên. Lúc trước, đã mời rất nhiều gia sư cho Lục Tập nhưng bọn họ đều bị nó làm cho tức giận không muốn dạy nữa, chỉ có Miên Miên giảng bài là nó mới chịu học.”
 
Đứa cháu trai bướng bỉnh dần thay đổi theo hướng tích cực, khiến ông nội Lục rất vui mừng.
 
Triệu Mạn Hề cười đầy thâm ý: “Vậy xem ra bọn họ cũng có duyên phận với nhau.”
 
Tính cách Lục Tập vốn ương bướng, nhưng lại nghe lời Khương Dư Miên…
 
Thiếu niên mười tám, mười chín tuổi, ngày ngày sống chung dưới một mái nhà, thời gian lâu sẽ có khả năng xuất hiện loại tình cảm khác.
 
Nếu chuyện này thành công, Triệu Mạn Hề sẽ càng vui hơn.
 
Nhưng mà cảnh tượng ở trên phòng cũng không được êm đềm như cô ta và ông nội Lục tưởng tượng.
 
Khi Khương Dư Miên chuẩn bị giảng bài thì phát hiện Lục Tập đã sao chép đáp án, Lý Hàng Xuyên gửi đáp án qua điện thoại, Lục Tập sao chép, cô bỗng nhiên dừng lại.

 
“Cô làm gì vậy?”
 
Thấy cô im lặng, Lục Tập lên tiếng thúc giục: “Mau giảng bài đi, tôi còn đang nghe mà.”
 
Khương Dư Miên nhìn vào di động của cậu: “Cậu chép đáp án.”
 
Nghe như vậy, Lục Tập đã nhanh chóng cầm lấy điện thoại trên bàn, cất vào túi, cậu còn cứng đầu nói: “Tôi chép đáp án cũng không ảnh hưởng gì đến cô cả.”
 
“Đúng vậy.”
 
Việc Lục Tập chép đán án không liên quan tới cô, thậm chí cô đã tận mắt chứng kiến cậu chép bài người khác. Nhưng bây giờ, Lục Tập đã chép đáp án rồi mà còn muốn nhờ cô giảng bài, rõ ràng là cậu đang cố tình gây sự.
 
Khương Dư Miên bỏ bút xuống: “Cậu có đáp án, không cần phải giảng lại.”
 
Lục Tập dùng tay đè lại bài thi: “Đáp án là đáp án, nhưng tôi xem không hiểu.”
 
Giọng điệu cậu vô cùng mạnh mẽ, Khương Dư Miên mím chặt môi, hai người cứ thế nhìn nhau, không ai chịu cúi đầu.
 
Căn cứ vào thói quen xử sự của cô trước đây, lúc này cô hẳn là sẽ lặng lẽ xoay người rời đi. Nhưng những lời Lục Yến Thần và bà Tống đã nói với cô trước đây, bây giờ lại lần nữa hiện lên trong đầu cô.
 
Phải thật kiên cường, phải yêu thương chính mình và phải viết bảo vệ bản thân thật tốt.
 
Khương Dư Miên lên tiếng, nói rõ ràng từng câu từng chữ với cậu: “Lục Tập, tôi không có nghĩa vụ gì với cậu, cậu không có quyền ra lệnh cho tôi.”
 
Ngay từ đầu, giọng điệu của Lục Tập đã như ra lệnh cho cô, cô khoan nhượng, thứ nhất là vì quan hệ với nhà họ Lục, thứ hai là vì cô biết Lục Tập cũng không có loại suy nghĩ đó.
 
Nhưng cô tuyệt đối không thể để cho người khác khi dễ, coi việc bóc lột cô là điều đương nhiên.
 
Khương Dư Miên đột nhiên trở nên sắc bén, làm cho cậu rất bất ngờ, Lục Tập bực bội vò đầu: “Cô đang coi thường tôi đấy à?”
 
Cậu luôn biết một điều, đó là đám học sinh giỏi thường hay chế giễu việc họ họ chép bài tập về nhà.
 
Khương Dư Miên khẽ lắc đầu. 
 
Câu hỏi đó chắc là sẽ không bao giờ có câu trả lời.
 
Cô về phòng sắp xếp lại bài tập của mình, mới nhớ đến lúc nghỉ thầy Anh Văn có yêu cầu lớp viết một bài văn để đem đi dự thi. Thấy thời gian khai giảng sắp đến, mà bài Anh Văn vẫn cứ trì hoãn chưa làm xong.
 
Theo bản năng, cô mang vở đi tìm Lục Yến Thần, ngay khi chuông cửa của phòng 6012 vang lên không lâu, cửa mở ra, người cô muốn tìm cũng xuất hiện.
 
“Lục Yến Thần.” Cô chỉ nhẹ nhàng kêu lên, vở và bút trong tay đã nói rõ mục đích đến đây của cô.
 
Hai ngày trước cô thường hay đến đây, nên Khương Dư Miên đã quen thuộc với nơi này, nhưng hiện tại, đối phương lại đứng ngay cửa còn chậm chạp không muốn nhường đường cho cô.
 
Khương Dư Miên nháy mắt vài cái, giơ vở lên nói: “Em đến làm bài tập.”
 
Người đàn ông nhẹ nhàng nói: “Công việc khá bận, không tiện lắm.”
 
Khương Dư Miên vội đảm bảo: “Em biết, em sẽ không làm phiền đến anh.”
 

Cô không hiểu sự từ chối của anh.
 
Lục Yến Thần đứng ở cửa, cứ như vậy yên lặng nhìn cô, loại ánh mắt im ắng này làm cho trong lòng Khương Dư Miên vô cớ trở nên căng thẳng.
 
Khương Dư Miên nhịn không được lùi về sau một bước, cúi đầu nói: “Được, được rồi, em sẽ không làm phiền anh nữa.”
 
Lỡ như Lục Yến Thần có công việc cơ mật cần xử lý thì sao? Tránh không gặp người khác cũng là chuyện bình thường, nếu cô cứ quấn lấy anh, sẽ làm anh không thích.
 
Khương Dư Miên chỉ đành ôm bài tập về phòng, sau đó ngồi cả buổi chiều để làm.
 
Không biết qua bao lâu, cô rốt cuộc cũng làm xong, một trang bài đầy ắp chữ, ngay ngắn đẹp đẽ như là phông chữ nghệ thuật được đánh máy.
 
Khương Dư Miên xoa tay, vươn vai duỗi eo và lưng, sau đó cầm di động qua nhìn một chút, phát hiện bà Tống vài phút trước có gửi tin nhắn hỏi cô có thể xuống nhà ăn dưới lầu không
 
Dù sao cũng định nghỉ ngơi, Khương Dư miên dựa vào ghế trả lời tin nhắn, ngay sau đó mặc áo khoác rời khỏi phòng.
 
Nhà hàng ở khu nghỉ dưỡng vô cùng  rộng rãi, nhìn ra bên ngoài là cảnh tuyết rơi, vô cùng đẹp mắt.
 
Chưa đến giờ cơm, nên người ở đây không nhiều, có người cùng nhau ngồi nói chuyện phiếm, có người xem báo đọc sách, quay đầu có thể thấy cảnh vật bên ngoài, so với ở phòng còn thoải mái.
 
“Dì Tinh.” Khương Dư Miên đối với cách xưng hô này ngày vô cùng quen thuộc.
 
Bà Tống thấy cô thì cười, vẫy tay gọi cô: “Miên Miên, hôm nay dì giới thiệu cho cháu làm quen người với này.”
 
Lúc này Khương Dư Miên mới chú ý đến bên cạnh bà Tống còn có một người phụ nữ trung niên tư thái đoan trang, nhìn qua rất có khí chất giống với bà Tống.
 
“Con bé chính là cô bé tôi đã nói với bà, tên Khương Dư Miên, rất ngoan.” Trước tiên bà Tống giới thiệu cô cho bà ấy, sau đó quay đầu lại nói với Khương Dư Miên: “Vị này chính là bà Lộc, là bà chủ khu nghỉ dưỡng này, cháu có thể gọi bà ấy là dì Lan.”
 
Đột nhiên phải gặp người lạ, Khương Dư Miên có chút căng thẳng xiết chặt ngón tay, nhịn không được lùi về sau mấy bước.
 
Bà Lộc sắc mặt hiền lành, ân cần nói: “Ta đã nghe A Tinh nói về cháu, cô bé không cần căng thẳng, ta cùng A Tinh đã quen biết nhiều năm, khi ở chung đều rất tùy ý.”
 
Trước khi đến tuyết sơn, cô có nghe ông nội Lục nhắc qua chủ nhân khu nghỉ dưỡng họ Lộc, lúc đó cho rằng là cùng họ với nhà họ Lục, nhưng sau khi giải thích cô mới biết là từ đồng âm.
 
Bà Tống và bà Lộc là bạn thân lâu năm, Khương Dư Miên đã nhìn ra vẻ đẹp mà năm tháng lắng đọng lại trên người hai vị trưởng bối có khí chất giống nhau này.
 
Bà Lộc là ngươi rất thích pha trà, khi nghe hai người nói chuyện cô mới biết, thì ra kỹ thuật pha trà của bà Tống là học được từ bà Lộc.
 
Tại cái bàn gần cửa sổ, Khương Dư Miên theo hai vị phu nhân học pha trà, rất có cảm giác nhàn nhã và thanh tao.
 
Bà Lộc đưa trà đã được pha cho hai người, mà Khương Dư Miên nãy giờ vẫn không hiểu được cách thưởng thức trà, chỉ cảm thấy trà này thơm ngát mà trong veo, làm người ta ấm áp giữa trời đông giá rét.
  
Bà Tống và bà Lộc nhìn nhau cười một cái.
 
Bọn họ đã pha rất nhiều trà, sau đó bà Lộc đã đưa cho nhân viên nhà hàng, tặng cho khách trong đây một hũ nhỏ.
 

Bà Tống đứng dậy: “Tôi đi toilet một tí, hai người nói chuyện đi.”
 
Trên bàn chỉ còn Khương Dư Miên và bà Lộc, bà Lộc dốc hết sức mình để dạy, Khương Dư Miên thi thoảng gật đầu lắng nghe.
 
Trà vừa pha đã được tặng đến bàn của khách, một vị khách nước ngoài có râu uống vào rất ngạc nhiên, dùng giọng Trung Quốc với khẩu âm nồng đậm hỏi trà này là ai pha. 
 
Nhân viên nhà hàng giơ tay chỉ vào hai người đang ngồi cạnh cửa sổ: “Là bà Lộc ạ.”
 
Jessie lặp lại: “Bà Lục?”
 
Thật trùng hợp, cùng họ với người hắn muốn gặp.
 
Hai người đang ngồi cạnh cửa sổ nhìn qua, bà Lộc đối với khách làm ra một động tác tỏ ý thân thiện, Khương Dư Miên cũng học làm theo. 
 
Hồi đáp tương đương.
 
Sau khi nhân viên nhà hàng đi khỏi, người nam nhân ngoại quốc có râu mới dùng tiếng Anh nói với trợ lý nữ bên cạnh: “Lần này gặp mặt Lục Yến Thần, tư liệu đều đã chuẩn bị tốt chứ?”
 
Nữ trợ lý tóc vàng hai tay ôm máy tính, xoay về anh ta, thuận tiện xem xét.
 
Hai người chính là người phụ trách doanh nghiệp nước ngoài hợp tác cùng Lục thị, lúc họ ước định thời gian gặp mặt Lục Yến Thần, biết được anh ở tuyết sơn, nên cũng muốn đến nơi này ngắm phong cảnh.
 
Gần đến thời gian bọn họ hẹn nhau, người đàn ông mới mang theo trợ lý rời khỏi nhà hàng đi gặp Lục Yến Thần.
 
Bên này, Khương Dư Miên đã học được rất nhiều điều dưới sự chỉ dạy của bà Tống và bà Lộc, cô có thử pha qua vài lần, đem thành phẩm cuối cùng cho vào ấm trà, cẩn thận từng li từng tí bưng lên lầu.
 
Thang máy đến lầu sáu, Khương Dư Miên mang theo ấm trà bước ra, lướt qua hai người ngoại quốc từng gặp ở nhà hàng bên dưới.
 
Khương Dư Miên toàn tâm toàn ý muốn đưa trà mình tự nấu cho người đó, mà quên mất không để ý đến hai người ngoại quốc đang xoay người nhìn cô.
 
Thấy Khương Dư Miên đến phòng 6012, Jessie hiểu ra: “Cô ấy là vợ của Lục Yến Thần.”
 
Nữ trợ lý tóc vàng: “Hình như chưa nghe qua.”
 
Jessie lắc đầu: “Ở những phương diện khác Lục Yến Thần rất ít nói.”
 
Lúc nãy có một “bà Lục” tặng trà cho bọn họ, bọn họ cũng không xác định là người nào trong họ, bây giờ cô gái trẻ tuổi xinh đẹp này mang theo một ấm trà vào phòng Lục Yến Thần, từ tuổi tác cũng có thể đoán ra cô chính là “bà Lục.”
 

 
Đến trước phòng 6012, Khương Dư Miên tràn đầy mong đợi ấn chuông cửa.
 
Cửa vừa mở, cô lập tức giơ lên ấm trà đưa đến trước mặt anh như dâng tặng báu vật.
 
Lục Yến Thần vốn định cự tuyệt, nhưng nhớ đến lúc nãy bàn công việc Jessie có nói rằng khi ở nhà hàng dưới lầu đã được thử qua hai chén trà.
 
Không thể nghi ngờ, là Khương Dư Miên đặc biệt đưa cho anh.
 
“Giữ khoảng cách.” Trong miệng ông cụ cũng không thể lập tức tỏ ra quá mức, cho nên Lục Yến Thần để cô vào vào.
 
Khương Dư Miên gấp đến nỗi không chờ được mà đem trà đưa anh nếm: “Uống ngon không?”
 
Lục Yến Thần nhấp một ngụm, mặt không đổi sắc nuốt xuống.
 
So với trà anh từng uống trước đây, hương vị này đừng nói là “ngon”, nói “không tệ” đã rất gượng gạo rồi.
 
Hương vị trà như này, mà Jessie lại khen không ngớt lời?
 
Không nên như thế.

 
Lục Yến Thần thầm nghĩ, một đáp án mơ hồ được hình thành.
 
Anh chậm rãi buông chén trà, cân nhắc nói: “Cũng tạm.”
 
Cũng tạm!
 
Đây cũng là ý khẳng định, Khương Dư Miên lộ rõ nét vui mừng: “Đây là trà em pha.”
 
Lục Yến Thần thầm nghĩ: ‘Quả nhiên’
 
Anh nhếch khóe miệng, khéo léo nói: “Vẫn còn có chỗ cần cải thiện.”
 
Khương Dư Miên nghe vậy thì liên tục gật đầu.
 
Cô vốn là tay non, được nghe một câu khẳng định của anh như vậy đã vô cùng thỏa mãn rồi.
 
Trước ánh mắt chờ mong được khen ngợi của cô gái, Lục Yến Thần bưng chén trà lên một ngụm uống hết. 
 
Trà tặng đến cũng uống rồi, mà cô vẫn ở trong phòng không có ý muốn rời đi. 
 
Lục Yến Thần đem chén trà đặt về chỗ cũ, những đốm sáng do chiếc phản chiếu dưới ánh đèn lọt vào mắt anh, vẻ mặt người đàn ông thoáng hiện lên chút lẩn tránh, quay lưng lại dùng giọng điệu như đuổi khách nói với cô: “Đã muộn rồi, em nên trở về đi.”
 
“Nhưng em vừa mới đến…” Cô theo bản năng phản bác.
 
Nhưng người đàn ông phía trước vẫn chậm rãi quay đầu.
 
Lúc chạm phải ánh mắt trầm tĩnh của Lục Yến Thần, giọng nói dần nhỏ đi.
 
Khương Dư Miên lo lắng nuốt nước miếng, nhìn về phía ấm trà dường như còn chưa đụng đến: “Vậy trà này…”
 
Lục Yến Thần hạ mắt, tầm mắt đảo qua ấm trà nóng kia, nhẹ giọng trả lời: “Em có thể mang đi.”
 
Khương Dư Miên cảm nhận được sự lạnh nhạt từ lời anh nói.
 
Cô không ngốc, thậm chí cô còn đặc biệt để ý đến hành vi cử chỉ của Lục Yến Thần, mà mỗi lời nói hành động của anh đều làm cô phải suy nghĩ rất nhiều.
 
Buổi sáng không có trả lời tin nhắn, là do đang nghỉ ngơi hoặc bận công việc, buổi trưa thì không cho cô vào phòng, là vì công việc không tiện lắm.
 
Vậy hiện tại thì sao?
 
Ngay cả khi có lý do hợp lý cho những hành vi trước đây, thì phản ứng của anh hiện tại cũng làm cho cô thấy được có điều không ổn.
 
Nghĩ lại những chuyện đã xảy ra gần đây, Khương Dư Miên thật sự không nghĩ ra chỗ nào có vấn đề. Giống như cô việc cố gắng rất nhiều để có thể đi qua một cây cầu, mắt thấy sắp đến được điểm cuối, lại bị vật cản phía trước không cho phép tiếp tục đi qua.
 
Cô lại có rất nhiều thắc mắc, nhưng khi nhìn ánh mắt Lục Yến Thần, giọng nói bị nghẹn lại ở bên trong, một câu cũng không dám hỏi, sợ sẽ giống như chiếc áo khoác bị ném xuống lần đó, nhận được câu trả lời rồi nhưng bản thân lại vứt bỏ nó đầy chán ghét.
 
Cô muốn mở miệng nói nhưng không biết nên nói gì, cuối cùng cô cũng không mang ấm trà kia đi, chỉ cúi đầu trầm mặc quay người đi ra khỏi phòng.
 
Lục Yến Thần chú ý đến động tác cúi đầu của cô, chân mày không dấu vết nhíu lại. 
Bóng lưng cô dần rời khỏi tầm mắt, rồi biến mất trước cửa, Lục Yến Thần bưng ấm trà lên, di động trên bàn rung lên.
 
Không lâu sau, Lục Yến Thần nhìn thấy một đoạn tin nhắn.
 
Be Be: [Em, có phải là, đã làm sai chỗ nào rồi không?]

 

Cô không dám hỏi trước mặt anh, gửi một tin nhắn gồm ba câu hỏi, mỗi chữ gõ ra đều có thể cảm nhận được sự dè dặt và cẩn thận trong đó.


 


Cho dù hiện tại anh phủ nhận, cô gái nhỏ tâm tư nhạy cảm cũng sẽ không tin.


 


Anh bị làm sao vậy?


 


Anh vốn dĩ có thể im hơi lặng tiếng kéo dài khoảng cách, làm việc này suôn sẻ hơn, nhưng lại dễ dàng bị cô nhìn thấu.


 


Có lẽ là vì Khương Dư Miên từng nhiều lần thấy cảnh anh chật vật nhất, nên anh quên dùng bộ dạng ôn nhu giả tạo kia đối xử với cô. 


 


Gửi xong tin nhắn, Khương Dư Miên xuất thần nhìn điện thoại, trong danh sách tin nhắn hiện lên một tin nhắn mới.


 


Phỉ Phỉ công chúa: Hình ảnh.jpg


 


Thịnh Phỉ Phỉ đã nhiều ngày không thấy gửi tin nhắn cho cô, cô mở ra xem, đúng là hình ảnh của khu nghỉ dưỡng.


 


Khương Dư Miên còn đang ngờ vực, Thịnh Phỉ Phỉ lại gửi voice chat qua: “Hello, hello, Miên Miên, lúc cậu nhìn thấy tin này, tớ đã đến gần chỗ cậu.”


 


Những tin tức làm người ta kinh ngạc lần lượt đến, Thịnh Phỉ Phỉ lại âm thầm đến núi tuyết và ở lại khu nghỉ dưỡng. 


 


Khương Dư Miên trả lời tin nhắn, sau đó, cô vào thang máy, xuống lầu. Nhân viên quầy lễ tân đang thu xếp phòng cho Thịnh Phỉ Phỉ.


 


Cô vừa xuất hiện, Thịnh Phỉ Phỉ phấn khởi ngoắc tay: “Ở đây, ở đây!”


 


Tầm mắt của mọi người xung quanh đều bị giọng nói của Thịnh Phỉ Phỉ thu hút. Cảnh tượng chết lặng diễn ra, Khương Dư Miên đứng ở phía xa, Thịnh Phỉ Phỉ kéo theo chiếc vali Hello Kitty màu hồng phấn chạy về phía cô.


 


Hai người xem thẻ phòng, phòng của Thịnh Phỉ Phỉ ở lầu ba.


 


“Tớ khát nước, có nước ấm không?”


 


“Phòng tớ có.”


 


“Vậy đến phòng cậu uống nước đi.” Thịnh Phỉ Phỉ cười hì hì, đột nhiên nghĩ đến điều gì, biểu tình trên mặt như hóa đá, kinh ngạc chỉ vào Khương Dư Miên: “Cậu… cậu… cậu… cậu…”


 


Cô ấy dùng sức nuốt nước miếng, một lúc lâu mới thốt ra được nửa câu sau: “Cậu có thể nói chuyện rồi?”


 


Chuyện gì thế này!


 


Kỳ nghỉ chưa đến hai tuần, tiểu câm có thể nói chuyện lưu loát rồi?


 


Khoảng thời gian gần đây giao tiếp với người khác nhiều, Khương Dư Miên đã quen mở miệng nói chuyện, nhất thời quên che dấu.


 


Cô che miệng lại theo bản năng, hình như không cần phải giấu diếm nữa.


 


Khương Dư Miên lời ít ý nhiều giải thích: “Lúc trước là do bị bệnh nên tạm thời không nói được, bây giờ đã khỏi rồi.”


 


“Ra là như vậy.” Thịnh Phỉ Phỉ bỗng nhiên tỉnh ngộ, rất nhanh đã tiếp thu được, hớn hở đi theo Khương Dư Miên lên lầu.


 


Nếu không phải Khương Dư Miên không thích tiếp xúc thân mật, Thịnh Phỉ Phỉ thậm chí còn muốn khoác tay cô đi.


 


Phòng Khương Dư Miên luôn có sẵn nước ấm, cô rót một ly đưa cho Thịnh Phỉ Phỉ.


 


Thịnh Phỉ Phỉ cầm ly nước xem thử nhiệt độ của nước, chắc chắn có thể uống rồi mới một hơi uống hết nửa ly.


 


Dòng nước ngọt lành làm dịu cổ họng khô khốc đã lâu, Thịnh Phỉ Phỉ cảm thấy dễ chịu hơn, quay đầu lại hỏi: “Đúng rồi, các cậu còn muốn ở đây chơi bao lâu?”


 


Khương Dư Miên nghĩ nghĩ: “Khoảng một hai ngày nữa.”


 


Còn bốn năm ngày là khai giảng, thời gian gấp gáp nên bọn họ quyết định ngày mốt sẽ về.


 


Thịnh Phỉ Phỉ “à” một tiếng, nhỏ giọng nói thầm: “Biết vậy tớ đã qua đây sớm hơn.” 


 


Khương Dư Miên chớp mắt, nhân tiện hỏi: “Bây giờ cậu đến đây chơi sao?”


 


Thịnh Phỉ Phỉ uống sạch ly nước, hào phóng nói: “Tớ đến tìm Lục Tập.”


 


“Hả? Vậy sao cậu không gọi cho cậu ấy?” Khương Dư Miên không hiểu, nếu đến tìm Lục Tập, sao lại gọi cho cô làm gì?


 


“Tớ biết các cậu là người một nhà, tìm cậu thì sẽ tìm được cậu ấy.” Mục tiêu của Thịnh Phỉ Phỉ rõ ràng, lý lẽ hùng hồn: “Để tớ lấy thân phận bạn cậu xuất hiện, vậy cậu ấy sẽ không có cớ nói gì, cho dù gặp anh cả Lục và ông nội Lục thì tớ cũng có lý do.”


 


Đến lúc đó, cô ấy có thể đường đường chính chính xuất hiện trước mặt người nhà họ Lục.


 


Khương Dư Miên bội phục dũng khí của cô ấy, cũng bị sự thẳng thắn và chân thành của cô ấy thuyết phục.


 


Chỉ có cô là giống con rùa nhát gan, một khi bị dọa sẽ thu mình vào trong vỏ, sau khi chạy trốn thật xa mới dám ló đầu ra ngoài, căn bản không thể nhìn rõ biểu cảm của đối phương. 


 


Thịnh Phỉ Phỉ nghênh ngang ngồi trong phòng cô, bóc phốt Lục Tập không để ý mình, nhưng mặt cũng không có chút gì gọi là đau lòng. Có lẽ cô ấy đã quen với hình thức ở chung này, có lẽ bản thân cô ấy đã là cô gái dũng cảm và kiên cường, không sợ thất bại, trái lại càng đánh càng hăng.


 


Hai người câu được câu không mà trò chuyện, Khương Dư Miên giống như khi không nói được mà im lặng lắng nghe, Thịnh Phỉ Phỉ lại như được bật công tắc, nói không ngừng nghỉ. 


 


Hai người ngồi một chút thì hoàng hôn đã buông xuống.


 


Mùa đông, trời nhanh tối, bầu trời xanh lam bao quanh núi tuyết trắng xóa. Khách du lịch lác đác trở về, Khương Dư Miên cũng nhận được nhắc nhở đến nhà ăn.


 


Cô đứng dậy hỏi Thịnh Phỉ Phỉ: “Tớ muốn đến nhà ăn ăn cơm, cậu thì sao?”


 


Có thể thấy được sự vui mừng của Thịnh Phỉ Phỉ, cô ấy nói: “Tớ đi cùng cậu!”


 


Đến nhà ăn, Thịnh Phỉ Phỉ lễ phép chào hỏi ông cụ Lục. Cô ấy cũng biết Triệu Mạn Hề, nhưng không thân thiết. Lục Tập sợ đến nỗi tránh không kịp, Thịnh Phỉ Phỉ cũng biết chừng mực, chào hỏi xong thì qua bàn khác ngồi.


 


Trên mặt cô ấy lộ ra vẻ tươi cười, tâm trạng không bị thái độ của Lục Tập làm ảnh hưởng, còn Khương Dư Miên thì ngược lại với cô ấy.


 


Lục Yến Thần không trả lời tin nhắn kia. Cô không biết anh không nhìn thấy hay là đang giữ cho cô chút thể diện cuối cùng. Mọi thứ xảy ra quá đột ngột, không một dấu hiệu, cô cảm thấy không nên như thế này.


 


Hàng nghìn suy nghĩ quẩn quanh trong lòng cô, thỉnh thoảng cô nghe thấy trên bàn cơm, Triệu Mạn Hề nói về chuyện của Lục Yến Thần với ông nội Lục.


 


Khương Dư Miên chợt ngẩng đầu: “Ông nội Lục, Phỉ Phỉ ở bên kia ăn cơm một mình, cháu qua ăn cơm với cô ấy nhé?”


 


Thịnh Phỉ Phỉ lấy danh nghĩa của cô đến gần Lục Tập, cô cũng có thể giống như vậy, mượn Thịnh Phỉ Phỉ trốn tránh người nhà họ Lục.


 


Hai cô gái nhỏ thân thiết, muốn ngồi cùng nhau cũng không có gì lạ, ông cụ Lục thậm chí bảo cô gọi Thịnh Phỉ Phỉ cùng qua đây.


 


Thịnh Phỉ Phỉ từ chối, Khương Dư Miên và cô ấy ngồi ở bàn cạnh cửa sổ, không khí đột nhiên trở nên im lặng.


 


Thịnh Phỉ Phỉ vô cùng cảm động: “Miên Miên, cậu thật tốt, còn cô ý qua ngồi với tớ.”


 


Một mình Thịnh Phỉ Phỉ gọi ba phần thức ăn, thấy Khương Dư Miên lại đây, cô ấy lập tức cầm lấy thực đơn, Khương Dư Miên vội ngăn lại: “Không cần đâu, tớ ăn không được bao nhiêu.”


 


Đại tiểu thư vỗ ngực, hào phóng nói: “Đừng tiết kiệm tiền giúp tớ, tớ không có gì ngoài tiền!”


 


Khương Dư Miên vẫn lắc đầu, cuối cùng cũng xua đi được ý muốn của cô ấy.


 


Trước giờ, lúc ăn cơm, Khương Dư Miên đều tuân theo nguyên tắc “ăn không nói”, rất ít khi chủ động nói chuyện, nhưng Thịnh Phỉ Phỉ lại là người nói nhiều, bởi vì Lục Tập nên đối với cô rất nhiệt tình. 

 


Tự nhiên cũng làm cô nổi lên ham muốn trò chuyện, cô nhẹ nhàng dò hỏi: “Cậu muốn tiếp cận Lục Tập, tại sao lại từ chối lời mời của ông nội?”


 


Nếu cô ấy nhận lời của ông nội Lục, không phải là có thể ngồi cùng với Lục Tập mà cô ấy luôn nhớ mong cùng ăn cơm sao? Cơ hội khó khăn lắm mới có.


 


Thịnh Phỉ Phỉ giơ thẳng ngón trỏ lắc lắc: “Tớ chỉ cần cậu ấy biết tớ đến vì cậu ấy là được rồi.”


 Khương Dư Miên không đi cùng ai trong bọn họ, đi bên cạnh Thịnh Phỉ Phỉ.


 


Thấy một màn này, Thịnh Phỉ Phỉ đột nhiên nảy lên ý tưởng kỳ lạ: “Nếu cậu ấy thích tranh cãi với Tống Tuấn Lâm, vậy không bằng tớ tiếp cận Tống Tuấn Lâm, làm cậu ấy tranh đoạt tớ.” 


 


Khương Dư Miên: ?


 


Ý định này hơi không đáng tin… 


 


Thịnh Phỉ Phỉ có ý tưởng thì lập tức thực hành, cô cố ý tới gần Tống Tuấn Lâm, lại giải thoát cho Lục Tập đi đến bên cạnh Khương Dư Miên. Cậu nhỏ giọng nói thầm: “Hai người phiền phức, được thì đi xa chút.”


 


Khương Dư Miên: …


 


Cô lập tức khẳng định ý định của Thịnh Phỉ Phỉ sai rồi.


 


Bốn người trẻ tuổi cuối cùng cũng đến khu trượt tuyết. Lục Tập mặc đồ trượt tuyết, tùy ý làm một cái nhảy nollie tại chỗ, còn Khương Dư Miên lúc này đeo con rùa còn dè dặt cẩn thận đứng đó.


 


Khương Dư Miên và Thịnh Phỉ Phỉ đều không biết trượt. Hai cậu thanh niên ở đây đương nhiên chịu trách nhiệm giúp đỡ bọn họ, dưới sự chỉ dẫn của hai người, hai cô gái có thể từ từ di chuyển, dần dần tăng tốc.


 


Trong lúc vui chơi, những mâu thuẫn nhỏ trong quá khứ đều trở nên không quan trọng, lúc có ai ngã sấp xuống, người bên cạnh đều đưa tay kéo lại một phen. Lục Tập và Tống Tuấn Lâm thậm chí có dấu hiệu biến chiến tranh thành tơ lụa.


 


Nhưng vào lúc này, Tống Tuấn Lâm bỗng nhiên lộn mèo trên không, vững vàng rơi xuống.


 


Khương Dư Miên và Thịnh Phỉ Phỉ đồng thời thán phục: “Đỉnh quá.”


 


Cảm giác nhìn người bên cạnh thể hiện kỹ năng cùng với nhìn tuyển thủ thi đấu chuyên nghiệp trên mạng là không giống nhau, cho nên bọn họ đều bày tỏ sự ngưỡng mộ. 


 


Nghe được trò chuyện của hai cô gái, tính hiếu thắng trong lòng Lục Tập bùng cháy dữ dội: “Như này tính là gì chứ? Nhìn cho kĩ đây, biểu diễn cho các cô một động tác càng ngầu.”


 


Hai kẻ mới vừa rồi còn ở chung hòa thuận lại tranh đấu, Mắt thấy hai bóng dáng tức giận dần biến mất, Khương Dư Miên quay đầu đối mặt Thịnh Phỉ Phỉ, có lời không biết có nên nói hay không…


 


Hai người họ thì lợi hại, trượt một cái là đi xa, nhưng cô và Thịnh Phỉ Phỉ là hai ‘Tiểu Bạch’, là người mới một bước cũng khó mà đi.


 


Hai người khó khăn về đến điểm xuất phát, Thịnh Phỉ Phỉ còn đang định tìm một huấn luyện viên để học, Khương Dư Miên lặng lẽ ấn tay lên bụng dưới, mơ hồ cảm thấy khó chịu.


 


Thịnh Phỉ Phỉ thấy cô đứng yên một chỗ thì hỏi: “Cậu làm sao thế?”


 


“Bụng tớ không thoải mái.” Khương Dư Miên gỡ xuống rùa nhỏ phía sau, “Có thể là sắp đến tháng rồi.”


 


Kinh nguyệt của cô không cố định, rơi vào khoảng giữa tháng, mấy ngày này vẫn luôn chuẩn bị lại mãi không thấy đến, hôm nay ra ngoài trượt tuyết trái lại lại có cảm giác.


 


Đến trưa, vài người cùng về đến khu nghỉ dưỡng, Khương Dư Miên một mình nằm trong phòng.


 


Có lẽ bởi vì ở trên núi tuyết vài ngày nên bị nhiễm hàn, lần đến tháng này so với lúc trước có chút khó chịu.


 


Cô không có khẩu vị, không muốn ăn cơm trưa, co người nằm trên sô pha 


 


Video phát tin tức những kiến thức về công nghệ thông tin tẻ nhạt với người khác, nhưng thú vị đối với cô. 


 


‘Ding dong—’


 


Tiếng chuông cửa đầu tiên vang lên, Khương Dư Miên còn đang đắm chìm trong video kỹ thuật. Đến tiếng thứ hai, tiếng thứ ba vang lên, cô mờ mịt quay đầu, tự hỏi có phải vừa nãy có phải mình nghe thấy tiếng chuông cửa vang không.


 


Khương Dư Miên xốc thảm, mang dép lông vào, đi mở cửa, người tới làm cô vô cùng bất ngờ.


 


Là Lục Yến Thần.


 


“Nghe nói cơ thể em không khỏe?”


 


Giọng nói của người đàn ông rất dịu dàng, là sự quan tâm mà cô vốn đã quen thuộc.


 


“Vẫn… vẫn ổn ạ.” Khương Dư Miên rất bất ngờ việc anh chủ động tìm đến cửa. Tâm tư của Lục Yến Thần sâu không lường được, mà cô không cách nào nhìn trộm nửa phần.


 


“Lại bị cảm rồi?” Anh từ chỗ Lục Tập nghe được việc thân thể Khương Dư Miên từ lúc trở về từ khu trượt tuyết thì không khỏe, không biết cụ thể, nghĩ chắc là cảm lạnh.


 


Khương Dư Miên đứng ở cửa, cũng không giống trước đây sốt sắng mời anh vào: “Không phải bị cảm.”


 


Cô liếc mắt nhìn sang chỗ khác, cố ý không nhìn người nọ: “Đến kỳ hành kinh thôi ạ.”


 


Lục Yến Thần chết lặng, không ngờ đến là kết quả này.


 


Con gái đến tháng là chuyện thường, anh không quản nổi.


 


Anh đem cho cô một hộp miếng dán chườm ấm, vốn dĩ là để cho cơ thể đỡ lạnh, bây giờ có thể dùng chườm ấm bụng dưới.


 


Mọi người đều nói con gái khi đến tháng tâm trạng sẽ không tốt, Khương Dư Miên trước đây chưa bao giờ cảm thấy như vậy, đến khi thấy anh đưa đồ đến, trong ngực trào ra một trận ấm ức: “Lục Yến Thần, anh có thể đừng lúc nào cũng như vậy hay không?”


 


Từ lúc ba mẹ qua đời, ông nội ra đi, không có ai đối tốt với cô.


 


Khi người khác dành cho cô một chút quan tâm, cô sẽ nhớ kỹ.


 


Người này nhiều lần kéo cô ra từ trong vũng bùn sâu không thấy đáy, cô muốn đến gần hơn nguồn sáng đó, lại phát hiện ra khi nguồn sáng phát ra nhiệt độ sưởi ấm mình, nhưng nếu hơi không chú ý sẽ thiêu đốt, tổn thương chính mình.


 


Lục Yến Thần lặng yên nhìn cô.


 


Ánh mắt cô gái gay gắt, trong ánh mắt trong suốt xinh đẹp bỗng nhiên bốc lên một ngọn lửa.


 


Có lẽ thân thể đau buốt xâm chiếm ý thức cô, lần này cô không lùi bước. Hai người nhìn nhau, trong không khí có một loại cảm giác khó tả đan xen giữa hai người.


 


Lục Yến Thần vững vàng cầm hộp miếng chườm ấm, tiến lên trước một bước: “Anh thế nào?”


 


Bàn tay đang nắm cửa của Khương Dư Miên chợt siết lại.


 


Lục Yến Thần thế nào ư?


 


Cô nói không nên lời.


 


Bất luận là từ chỗ nào mà nói, Lục Yến Thần từ đầu đến cuối đều rất tốt với cô, cho dù là khi cô cảm thấy không khỏe, những gì anh ấy làm đều nằm trong phạm vi hợp lý. 


 


Nên diễn tả như thế nào đây?


 


Nói bản thân cảm thấy anh lúc gần lúc xa, vì vậy trong lòng mình cảm thấy bất an, thiếu đi cảm giác an toàn hay sao?


 


Nhưng Lục Yến Thần trước giờ chưa từng hứa hẹn điều gì với cô, cũng không cần phải đáp lại tình cảm của cô.


 


Khương Dư Miên nhắm chặt mắt, bỗng nhiên cảm thấy rất mệt.


 


Cô ôm bụng, vẫn chưa đưa tay nhận hộp giấy chườm ấm kia: “Xin lỗi anh, là em nói sai rồi, em hiện tại hơi mệt, trước hết muốn nghỉ ngơi một chút, được chứ?”


 


Anh thấy được sự giận dữ trong mắt cô, biết cô có trách móc trong lòng, lại thấy cô cố nén, đè sự bất mãn xuống.


 


Hoàn cảnh trưởng thành tạo nên tính cách của cô, ví dụ như vô thức lùi bước khi gặp người lạ sau khi bị tổn thương, ví dụ như thói quen lúc không dám đối mặt thì sẽ cúi đầu trốn tránh, những cảm xúc không cách nào phát tiết ra dần theo năm tháng tích tụ, làm cô càng ngày càng nhát gan hơn.


 


Người thông minh vừa nghe thì hiểu được cô đang đuổi khách, Lục Yến Thần đi về phía trước, ánh mắt bức bách: “Sao em không nói?”


 


Khương Dư Miên ngẩng nhẹ đầu, chống lại ánh mắt nhìn rõ lòng người của anh: “Nói cái gì?”


 


Lục Yến Thần nói rõ: “Em đang tức giận, vì sao lại không nói?”


 


Cô lắc đầu: “Em không có.”


 


Lục Yến Thần khẽ thở dài, âm thanh giống như khẽ cười: “Cô bé nói dối.”


 


Khương Dư Miên có chút buồn bực.


 


Trước đây, khi Lục Tập cho rằng cô bịa chuyện ngụy trang thì mắng cô là đồ dối trá, cô cũng không tức giận, nhưng cách nói đùa của Lục Yến Thần thật làm cho người ta vô cớ nổi nóng, có loại cảm giác bất lực.


 


Lời nói ra từ miệng anh mang theo vài phần cưng chiều, giống như là đang dỗ trẻ con khóc nháo, mà cô chính là trẻ con đang nháo khóc không nói đạo lý đó.


 


“Khi em gặp phải việc gì, đầu tiên không phải nghi ngờ chính mình, đừng vô cớ xin lỗi khi xác định bản thân không có làm sai cái gì.”


 


“Em cảm thấy không đúng, có thể to gan mà chất vấn.”


 


Suy nghĩ của Khương Dư Miên theo lời anh nói đi xa, lúc lấy lại tinh thần, bọn họ đã đứng giữa phòng khách.


 


Lục Yến Thần cứ như vậy dễ dàng tiến vào phạm vi phòng bị của cô.


 


 m thanh dạy dỗ còn đang vang bên tai: “Lúc em cúi đầu trốn tránh, có nghĩ đến rằng, có lẽ đối phương so với em càng chột dạ?”


 


“Cạch” một tiếng, chân Khương Dư Miên đã chạm vào bàn trà bên cạnh.


 


Cạnh bàn trà thủy tinh hình tròn, chẳng những không đau mà giúp cô dẹp tan suy nghĩ vẩn vơ. 


 


Cô không thể lùi lại, ngược lại công kích: “Vậy anh chột dạ sao?”


 


Lục Yến Thần sửng sốt một lát, sau đó mỉm cười nói: “Đáp án này, em có thể tự mình cảm nhận.”


 


Khương Dư Miên cẩn thận quan sát, còn thật sự phân biệt, nhưng mà người đàn ông này quá lợi hại, cô hoàn toàn nhìn không ra.


 


Lục Yến Thần đã hiểu được nghi hoặc của cô, nhẹ giọng nói: “Anh xin lỗi.”


 


“Tại sao?” Cô sử dụng ngay “chất vấn” vừa học được.


 


Lục yến Thần nói: “Vì không trả lời tin nhắn của em, còn có lệnh đuổi khách ngày hôm qua.”


 


Lúc này, anh rất thẳng thắn và chân thành, rõ ràng chuyện có thể dùng một lý do tùy tiện mà che dấu một cách hoàn hảo, anh lại lựa chọn chân thành và thẳng thắn.


 


“Vì sao?” Cô lại hỏi.


 


“Nghĩ đến ở khu nghỉ dưỡng người đông miệng nhiều, anh và em cùng ra vào dễ gây hiểu lầm, cho nên nhất thời không khống chế chừng mực.” Còn về phần người biết đúng mực như anh sao lại mắc sai lầm, Lục yến Thần cho rằng đó là nhờ chỉ dẫn đặc biệt của ông nội anh.


 


Khương Dư Miên chỉ vào khoảng cách hiện tại của hai người: “Vậy hiện tại tính là cái gì?”


 


Hiện tại, Lục Yến Thần chủ động đến phòng tìm cô, ép cô đến mức không có đường lui.


 


“Hiện tại, anh đã suy nghĩ rõ ràng, em nếu đã gọi anh một tiếng ‘anh’, vậy người làm anh cả như anh cũng là nên theo lẽ thường chăm sóc em gái.”


 


Anh em…


 


Trong lúc nhất thời, Khương Dư Miên không biết nên khóc hay cười mới phải.


 


Cô biết Lục Yến Thần không chán ghét mình, thậm chí có chút cưng chiều, nhưng tất cả ngoại lệ đều xuất phát từ việc anh cả thương yêu em gái.


 


Khương Dư Miên thở dài, nghiêng người ngồi xuống sô pha, xung quanh lõm xuống.


 


Lục Yến Thần đặt hộp giấy chườm ấm lên bàn trà, thẳng lưng, giống như không có việc gì mà hỏi: “Đói bụng không? Anh gọi lên cho em chút đồ ăn nhé?”


 


Thật ra hiện tại cô không có khẩu vị, nhưng cô không biết nếu lại ở phòng khách lại sẽ xảy ra chuyện gì nữa, ngược lại tình nguyện ra ngoài hít thở: “Em muốn tự xuống dưới ăn.”


 


“Được.” Lục Yến Thần đồng ý, lại chu đáo dặn dò cô: “Chú ý giữ ấm.”


 


Khương Dư Miên thiếu chút là buông vũ khí đầu hàng.


 


Cuối cùng, cô vẫn bỏ một miếng giấy chườm ấm vào trong quần áo.


 


Độ ấm cuồn cuộn không ngừng từ một chỗ dần lan truyền khắp toàn thân, hình như có tác dụng, làm cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều.


 


Đóng cửa lại, Khương Dư Miên đi đến thang máy, kinh ngạc phát hiện người đàn ông còn đứng bên cạnh thang máy.


 


Người ngoài đều nói Lục Yến Thần là một thương nhân sát phạt quyết đoán, nhưng bình thường khí chất của anh cũng không quá ác liệt, bộ dáng thong thả ung dung này lại tỏa ra cảm giác thoạt nhìn dịu dàng và ôn hòa.


 


Đây là Lục Yến Thần trong mắt Khương Dư Miên.


 


Thấy cô đến, Lục Yến Thần buông tay, xoay người ấn thang máy: “Đi thôi, anh cũng chưa ăn.”


 


Anh thay đổi quá nhanh nên Khương Dư Miên vẫn chưa phản ứng kịp, chỉ biết bước vào thang máy, hai người lại đi cùng nhau.


 


Đường đến nhà ăn phải ngang qua đại sảnh, như là để chứng minh mình không thẹn với lòng, Lục yến Thần không hề kiêng dè, rất tự nhiên đi cùng cô.


 


Lúc này, đám người ông cụ Lục vừa dùng xong bữa tối đi ra từ cửa. Triệu Mạn Hề chủ động đề nghị: “Miên Miên không được khỏe, chúng ta đi thăm em ấy đi.”


 


Lúc nãy, Lục Tập không tiện nói về chuyện tế nhị của con gái, vẫn chưa nói rõ tình huống cụ thể của Khương Dư Miên, chỉ nói là cô không khỏe, mọi người đều cho rằng cô cảm lạnh. 

 


Ông cụ Lục nghe xong thẳng thắn khen tấm lòng của Triệu Mạn Hề.


 


Cũng không ngờ vừa đến đại sảnh, thì nhìn thấy Lục Yến Thần đang đi cùng Khương Dư Miên phía trước.


 


Sắc mặt ông cụ Lục khẽ thay đổi.


 


Ông ấy vừa dặn dò Lục Yến Thần bảo anh chú ý chừng mực xong, không ngờ anh lại không kiêng dè gì mà đi chung, hoàn toàn không để lời ông nói vào tai.


 


Triệu Mạn Hề quay đầu nhìn ông cụ Lục, thấy sắc mặt ông không tốt: “Ông nội Lục, có thể bọn họ tình cờ gặp nhau ở thang máy.”


 


Ông cụ Lục lại không xin: “Miên Miên nói không ăn cơm, sao có thể trùng hợp xuống lầu với Lục Yến Thần?”


 


Nhìn phương hướng, rõ ràng là muốn đến nhà ăn.


 


Không cùng ăn với người nhà, lại cố tình đơn độc đến làm người khác thấy, làm cho có nhiều lời bàn tán.


 


Ông cụ Lục chậm rãi chống gậy đi qua, lại thấy hai người họ bị Jessie và người trợ lý tóc vàng của anh ta ngăn lại.


 


Jessie đến để chào tạm biệt, mới nhận được thông báo có một số việc cần bọn họ phải đích thân quay về xử lý. Bọn họ đã mua vé máy bay chuyến sớm nhất, vốn định trước khi đi nói lời tạm biệt với Lục Yến Thần, vừa đúng lúc gặp phải ở đại sảnh.


 


“Giám đốc Lục, tối và Joyce đi trước, về công ty định ra hợp đồng, rất chờ mong hợp tác cùng ‘Thiên Dự’.” Tiếng Trung của Jessie tuy rằng mang theo giọng địa phương nồng đậm, nhưng có thể biểu đạt rõ ràng hàm nghĩa.


 


Lục Yến Thần ôn hòa lại không mất lễ độ nói chào: “Lần sau gặp lại.”


 


Vừa đến gần, ông cụ Lục đã giơ tay ra hiệu Triệu Mạn Hề dừng lại, ông phân rõ công tư, biết Jessie là đối tác làm ăn nên không tùy tiện đến quấy rầy.


 


Chỉ nghe được Jessie nói với Lục Yến Thần và Khương Dư Miên: “Cảnh tuyết ở đây rất đẹp, chúc hai người chơi vui vẻ.”


 


Lúc này Jessie nhìn về phía Khương Dư Miên: “Trà của cô rất tuyệt, cảm ơn.”


 


Khó có được nhìn thấy vợ của Lục Yến Thần, còn uống trà người ta đích thân pha, về tình về lý đều nên đặc biệt nói tiếng cảm tạ trước khi chia tay.


 


Khương Dư Miên nhớ rõ bộ dáng của hai người nước ngoài, nhớ rõ hôm qua bà Tống và bà Lộc tặng trà cho khách uống, Jessie và trợ lý cũng có trong đó.


 


Cô cũng học bộ dáng thấy biến không sợ hãi của Lục Yến Thần, học ngữ điệu khi ứng phó chuyện kiểu này của bà Tống và bà Lục, cử chỉ hào phóng trả lời: “Không cần khách khí.”


 


Đáy mắt Lục Yến Thần hàm chứa ý cười, nhìn thấy dáng vẻ này của cô có chút ngạc nhiên, lại cảm thấy có chút thú vị.


 


Còn nhỏ tuổi nhưng lại biểu lộ dáng vẻ có vài phần đoan trang.


 


Cô gái nhỏ có rất nhiều việc trước đây chưa từng tiếp xúc, nhưng cô lại hiếu học, ở cùng bà Tống vài ngày đã học được điệu bộ tích lũy được qua kinh nghiệm sống của bà, tuy rằng cử chỉ còn lộ ra chút non nớt, nhưng có thể hù người được rồi.


 


Ví dụ như, Jessie không chút hoài nghi, công ty bọn họ sắp hợp tác với Lục Thị, quan hệ tốt đẹp cũng là điều quan trọng, Jessie sang sảng cười nói: “Hy vọng lần tới còn có thể uống đến trà cô nấu, bà Lục.”



 


Khương Dư Miên chăm chú suy nghĩ lời của cô ấy, trong lòng vẫn nghi hoặc: “Thích một người không phải là trân trọng mọi cơ hội được ở bên người đó sao?”


 


Giống như cô, khi vào học sẽ không được gặp Lục Yến Thần nữa, lý do duy nhất chỉ có khám bệnh và ăn cơm. Đến núi tuyết, tuy rằng bọn họ cách nhau một lầu, cô cũng tìm lý do đến gần anh.


 


Đây là cơ hội duy nhất cô có thể tiếp xúc với người trong lòng, chia xa một giây đều quá khó.


 


Thịnh Phỉ Phỉ buông đũa, nghiêm túc nói: “Nhưng hiện tại cậu ấy không thích tớ, không muốn ăn cơm cùng tớ, tớ lì lợm ngồi ở đó, chỉ làm cậu

ấy phiền chán.”


 


Khương Dư Miên nhíu mày: “Là vậy sao?”


 


“Tất nhiên, tớ rất có kinh nghiệm về chuyện này đó.” Nhắc đến chuyện này, Thịnh Phỉ Phỉ có chút đắc ý hỏi: “Cậu biết vì sao tớ theo đuổi cậu ấy ba năm rồi mà vẫn còn yên ổn nằm trong danh sách trò chuyện của cậu ấy không?”


 


Khương Dư Miên lắc đầu, cũng hiếu kỳ: “Vì sao?”


 


Thịnh Phỉ Phỉ nhìn vào mắt cô, đâu ra đấy nói: “Bởi vì cậu ấy thích tớ.”


 


Khương Dư Miên nghẹn lời.


 


Thịnh Phỉ Phỉ nhất thời ngẩng đầu cười phá lên: “Tớ đùa đấy, bởi vì tớ chỉ bày tỏ niềm yêu thích, nhưng không làm cậu ấy ngột ngạt, không tạo gánh nặng tâm lý cho cậu ấy, cậu ấy đương nhiên sẽ không cố tình tránh né tớ.”


 


Không ai quy định ai không thể thích ai, cũng không ai mà vô cớ chán ghét một người thích mình.


 


Đồ ăn nguội nhanh, Khương Dư Miên nuốt xuống miếng cơm cuối, lúc lấy khăn tay lau miệng thì thoáng thấy khấu bình an trên cổ tay.


 


Cô nghĩ đến Thịnh Phỉ Phỉ, nghĩ đến Triệu Mạn Hề.


 


Cả hai đều chọn đi đường vòng, Lục Tập không có lý do đuổi Thịnh Phỉ Phỉ đến tìm “bạn tốt”, cũng như Lục Yến Thần không thể can thiệp vào việc Triệu Mạn Hề bầu bạn với ông nội Lục.


 


Khương Dư Miên khẽ ngẩng đầu, ánh mắt mê mang dần trở nên rõ ràng, có lẽ cô biết nên làm thế nào rồi.


 


Khương Dư Miên vò khăn tay thành cục rồi ném vào thùng rác: “Phỉ Phỉ, tớ còn có việc, tớ đi trước nhé.”


 


“Được thôi.” Tâm tư Thịnh Phỉ Phỉ cũng không ở trên người cô, không hỏi nhiều.


 


Khương Dư Miên đến phòng bếp gọi cơm, bỏ vào hộp cơm mang đến phòng 6012.


 


Người ra mở cửa là trợ lý Diêu, Khương Dư Miên đưa hộp cơm cho anh ta rồi rời đi.


 


Trợ lý Diêu cho rằng Lục yến Thần biết, nên trực tiếp đem hộp cơm đến trước mặt anh: “Sếp Lục, cô Khương đưa cho ngài.”


 


Lục Yến Thần ngẩng đầu lên từ màn hình: “Người đâu?”


 


Trợ lý Diêu nói đúng sự thật: “Đã đi rồi.”


 


Hộp cơm quen thuộc lọt vào tầm mắt, ánh mắt người đàn ông chợt lóe lên.


 


Khương Dư Miên rời khỏi rồi trở về nhà ăn, cũng không nhớ thương đến tin nhắn không được trả lời kia.


 


Cô gái ngốc lủi thủi một mình thích một người, không mong cầu họ đáp trả, chỉ hy vọng bản thân không bị người trong lòng chán ghét.


 



 


Khương Dư Miên trở về nhà ăn là muốn tìm Thịnh Phỉ Phỉ, không ngờ trên đường về bị Lục Tập vừa cơm nước xong cản lại: “Ngày mai đi trượt tuyết không?”


 


Lời nói không đầu không đuôi, Khương Dư Miên còn nhớ lúc sáng bọn họ vừa nảy sinh mâu thuẫn.


 


Lục Tập sờ mũi: “Chuyện lúc sáng là tôi lời lẽ không đúng, xin lỗi.”


 


Vị thiếu gia này đến xin lỗi cũng hợp tình hợp lý như thế.


 


Lục Tập từng là một người ngay cả xin lỗi cũng nói không xong, nhưng trong thời gian một ngày ngắn ngủi lại nhận lỗi với cô, thật sự làm người khác bất ngờ.


 


Trong lòng Khương Dư Miên vốn đã không giận, cô chỉ nói: “Tôi không biết trượt tuyết.”


 


“Tôi biết, tôi sẽ dạy cô!” Khu nghỉ dưỡng có một cửa hàng nhỏ cho thuê hoặc mua đồ trượt tuyết, Lục Tập hào hứng dẫn cô đi xem. 


 


Ngoại trừ đồ trượt tuyết, các trang bị cần thiết như ván trượt tuyết, mũ và giày đều có. Lục Tập còn bắt được một thứ giống rùa, mềm mềm nằm trong góc cửa hàng.


 


Nhân viên bán hàng giới thiệu: “Đây là đồ bảo hộ mông.”


 


Lục Tập cầm lấy con rùa nhỏ màu xanh biếc ở sau lưng cô khoa tay múa chân rồi cười ha ha, Khương Dư Miên tức giận đẩy con rùa ra, cậu lại cố ý dán lên: “Tiểu câm, con rùa này quả thực vì cô mà làm ra!” 


 


Một người thì trốn, một người thì đuổi theo, nghịch ngợm chơi đùa tràn đầy sức sống của tuổi trẻ.


 


Ngoài cửa hàng, người đàn ông thân hình cao lớn đứng đó hồi lâu.


 


Khương Dư Miên từ một bên bàn lách qua bên kia, trước mắt xẹt qua một hình bóng quen thuộc. Cô không tự chủ dừng lại, muốn nhìn cho rõ ràng, lại chỉ thấy được bóng lưng biến mất trong tầm mắt cô.


 


Cô nhất thời mất đi hứng thú vui chơi, Lục Tập thành công đặt con rùa lên lưng cô, vỗ vỗ so sánh.


 


Cuối cùng, con rùa đó vẫn vào tay Khương Dư Miên. Lục Tập trả tiền, nói cái này xem như quà tạ lỗi.


 


Hôm sau, lúc ra cửa, trong đội ngũ trượt tuyết có thêm Tống Tuấn Lâm và Thịnh Phỉ Phỉ.


 


Lục Tập nghiến răng nghiến lợi: “Hai người bọn họ sao lại ở đây?”


 


Khương Dư Miên vô lực giơ tay: “Là tôi nói đó.”


 


Cô đi trượt tuyết cùng với Lục Tập, tất nhiên sẽ không giấu Thịnh Phỉ Phỉ, còn sự xuất hiện của Tống Tuấn Lâm là ngoài ý muốn. Bà Tống mời cô ngày mai cùng bà Lộc ra ngoài ngồi xe tuyết ngắm cảnh, lúc bà nói ra dự định thì bị Tống Tuấn Lâm nghe được, nhất thời quyết định tham gia vào.


 


Thế là hành trình Lục Tập cho rằng của hai người đã biến thành bốn người.


 


Thịnh Phỉ Phỉ nói chuyện với Khương dư Miên: “Tớ hỏi thăm, Tống Tuấn Lâm biết trượt tuyết, đến lúc đó cậu có thể đi theo cậu ta, tớ đi với Lục Tập.”


 


Khương Dư Miên không có yêu cầu gì đối với việc đi cùng ai, cô biết cảm giác việc thích một người, không chút do dự đáp ứng lời của Thịnh Phỉ Phỉ.


 


Trên đường, cô cố gắng đi xa Lục Tập. Lục Tập và Tống Tuấn Lâm ở chung một chỗ sẽ như nước với lửa. Cậu không muốn nhìn thấy Khương Dư Miên đi gần Tống Tuấn Lâm, trong lòng cảm thấy Khương Dư Miên ở nhà họ Lục thì nên cùng một đội với cậu.


 


Tuổi hai người cộng lại cũng gần bốn mươi tuổi, còn ấu trĩ như vậy.


Đôi mắt của Khương Dư Miên bỗng nhiên mở to, 'xèo' một tiếng khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ như quả táo chín, biểu tình đang cố ý duy trì trên mặt cũng không nhịn được nữa.


 


Anh ta, anh ta, anh ta...


 


Anh ta đang nói gì vậy?


 


Jessie đang nói chuyện với cô và Lục Yến Thần? Bên cạnh không có ai khác, cũng không có ai gọi là bà Lục, theo hướng chỉ duy nhất, tiếng bà Lục này chính là đang gọi cô.


 


Điều gì đã làm cho Jessie sinh ra hiểu lầm đối với thân phận của cô như vậy, là bởi vì cô đứng ở bên cạnh Lục Yến Thần sao?


 


Đầu óc Khương Dư Miên trở nên hỗn loạn, theo bản năng trốn sau lưng Lục Yến Thần.


 


Loại chuyện này, vẫn nên giao cho người trưởng thành và chính chắn như Lục Yến Thần đi, cô chẳng qua chỉ là một cô gái nhỏ 'ốm yếu' mà thôi.


 


Jessie ở đối diện thấy phản ứng của cô khá thú vị.


 


Nghe nói tính cách người nước Z rất thận trọng, mà bà Lục đây lại rất thẹn thùng.


 


Lục Yến Thần chỉ hơi giật mình, thoáng nhìn tư thế trốn về phía sau của cô gái nhỏ, anh bình tĩnh, giải thích mọi chuyện: “Jessie, có lẽ anh nên biết, tôi vẫn còn độc thân.”


 


“Hả?” Jessie lộ ra vẻ kinh ngạc, không thể tin được câu nói của đối phương.


 


Trải qua giải thích mới biết, là anh ta hiểu lầm bà Lộc là bà Lục, Jessie cảm thấy tiếng Trung mình tự học được không tệ, nhưng thật sự không thể phân biệt đồng âm. Hơn nữa nhiều lần thấy Lục Yến Thần và Khương Dư Miên đi cùng một chỗ, khiến cho trong đáy lòng Jessie cảm thấy, hai người này thoạt nhìn rất đẹp đôi, dù sao loại nhan sắc này khi đứng cùng một chỗ nhìn vô cùng hợp nhau.


 


Việc này thể không đùa được, Jessie nghe xong thì vô cùng thành thật mà xin lỗi, trước khi rời đi còn đổi lại xưng hô cho chính xác: “Cô Khương, hy vọng lần sau còn có thể uống trà của cô.”


 


Anh ta đối với chén trà kia nhớ mãi không quên, Khương Dư Miên đành phải giải thích, những thứ đó là do Tống phu nhân và Lộc phu nhân làm, cô chỉ là học trò mà thôi.


 


Jessie là người thông minh lém lỉnh, không quá bận tâm mọi việc, còn tỏ vẻ tin tưởng trong tương lai gần, Khương Dư Miên có thể pha trà ngon giống như hai vị giáo viên của cô, nhưng Khương Dư Miên không thể nhận lời.


 


Đợi hai người kia rời đi, Lục Yến Thần xoay người nhìn cô, nhẹ giọng nói: “Không có lòng tin như vậy?”


 


Khương Dư Miên biết anh đang nói về việc pha trà.


 


Lục Yến Thần không nhắc tới bất cứ lời nào liên quan đến Ô Long, nên cô gái nhỏ còn đang căng thẳng vừa nãy đã thở phào nhẹ nhõm, hai tay đang buông xuống bên người lặng lẽ nắm chặt lại, ánh mắt kiên định: “Em sẽ học thật tốt.”


 


Vốn dĩ chỉ coi việc pha trà là thú vui nhất thời, nhưng hiện tại nếu đã nói ra những lời này, thì cô nhất định phải học tập thật chăm chỉ.


 


“Ừm.” Lục Yến Thần cong môi, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng còn chưa hoàn toàn biến mất của cô, nghiêm túc nói: “Cố lên.”


 


Vào lúc đó, tâm trí của Khương Dư Miên đã thực sự bị thu hút bởi việc pha trà, mà cô cũng không còn quá để tâm đến danh hiệu 'bà Lục' này nữa.


 


Trong suốt bữa ăn, Lục Yến Thần dường như không bị bất kỳ chuyện gì quấy nhiễu, chỉ có Khương Dư Miên là buổi tối nằm trằn trọc không ngủ được, trong đầu liên tục vang lên vô số lần tiếng 'bà Lục' từ trong miệng Jessie khi nãy.


 


Thì ra cô cùng Lục Yến Thần đứng chung một chỗ, cũng sẽ làm cho người ta cảm thấy xứng đôi sao?


 


Cô cố ý bỏ qua nguyên nhân làm cho Jessie hiểu lầm mối quan hệ quan hệ này, ôm giấc mộng ngọt ngào đi vào giấc ngủ, mà không biết đêm hôm đó, Lục Yến Thần sống lưng thẳng tắp đứng ở trước mặt ông Lục, suýt chút nữa đã ăn một gậy. ---Đọc FULL tại Truyenfull.vn---


 


“Tốt, rất tốt, anh chẳng những không để ý đến lời của tôi, còn trực tiếp mang người theo bên cạnh, để người ta gọi con bé là bà Lục. Ông Lục chống gậy đi quanh quẩn trong phòng, tức giận đến phát run: “Anh đã hứa gì với tôi?”


 


“Ông nội, cháu vẫn chưa hứa hẹn với ông bất cứ chuyện gì.” Kể cả lúc ông Lục bảo anh phải chú ý chừng mực, anh cũng cố ý tránh xa, sau này lại cảm thấy không nên vì hai câu nhận xét giả dối kia mà đánh giá một mối quan hệ.


 


Ông Lục không vui: “Miên Miên, con bé mới mười tám tuổi, chuyện này nếu truyền ra ngoài, anh bảo con bé phải làm thế nào?”


 


“Đó chỉ là hiểu lầm. Cháu đã giải thích chi tiết cho ông hai lần.” Về việc Jessie nghe lầm Lộc phu nhân thành Lục phu nhân đã gây ra hiểu lầm, mà việc này anh đã nói rõ ràng với ông Lục rồi.


 


“Mỗi lần đều là hiểu lầm, hết lần này tới lần khác hiểu lầm đều đổ lên đầu anh?”


 


Lục Yến Thần tuy trẻ mà đã trưởng thành, làm việc luôn sạch sẽ lưu loát, không dính chút tiếng xấu. Nếu anh kiềm chế bản thân và hành động thận trọng, thì anh sẽ không bị hiểu lầm nhiều lần. 


 


Lục lão gia vẫn bất mãn: “Tôi bảo anh chú ý chừng mực, anh lại đưa đồ cho Miên Miên, còn ngồi cùng bàn ăn cơm.”


 


"Chúng cháu ra ngoài quang minh chính đại, không hề lén lút giấu diếm. Vả lại cô ấy ở nhà họ Lục, cháu là ân nhân cứu mạng, là đại ca, quan tâm vài câu thì có gì sai?” Ánh mắt Lục Yến Thần trầm tĩnh, thẳng thắn nói: “Ông nội đừng quên, ngay từ đầu, là ông muốn cháu bảo vệ cô ấy.”


 


Năm đó cha mẹ Khương Dư Miên qua đời, là ông Lục sắp xếp cho anh đến bệnh viện thăm. Sau đó Khương Dư Miên mất tích trong kỳ thi tốt nghiệp trung học, là ông nội bảo anh đi cứu người. Khi tra ra Khương Dư Miên mắc chứng tự kỷ nhẹ, cũng là ông bảo anh sắp xếp chỗ ở cho cô.


 


Sống ở bên ngoài không yên tâm, ông bảo anh sắp xếp một chút, cho nên anh mới đưa Khương Dư Miên đến biệt thự Thanh Sơn.


 


Người tự tay thúc đẩy mối quan hệ này, cuối cùng lại là người chỉ trích bọn họ đã đi quá xa, chẳng phải là rất buồn cười sao.


 


Cháu trai ngày thường tính tình ôn hòa, lúc này lại đối chọi gay gắt với ông ở khắp nơi, nếu không có nếp nhăn của sự già nua che giấu, thì chắc chắn đã có thể nhìn thấy mặt ông Lục lúc xanh lúc trắng: “Đừng lấy lời của ta làm cái cớ, ta cũng bảo Lục Tập chăm sóc con bé, tại sao những điều tồi tệ đó không xuất hiện? Bởi vì người ta biết chừng mực, buổi tối sẽ không ở chung một phòng.”


 


Lục Yến Thần rất bình tĩnh: “Vậy sao, vậy ông bảo cô ấy phụ đạo bài tập cho Lục Tập, chẳng lẽ là ở khác phòng?”


 


Giọng nói của anh vô cùng ngay thẳng, bởi vì đáp án này không thể nghi ngờ.


 


“Anh và bọn chúng có thể giống nhau sao?” Ông Lục sẽ không thừa nhận mình sai: “Bọn chúng đều là trẻ con, cho dù đi cùng nhau, người bên ngoài cũng chỉ nói là quan hệ bạn bè tốt.”


 


Điều này không khỏi làm cho Lục Yến Thần nhớ tới ngày vừa tới Tuyết Sơn, Lục Tập và Tống Tuấn Lâm đánh nhau, ông Lục bảo anh dẫn người đi xin lỗi nhà họ Tống. Chỉ trích anh làm anh trai lại lơ là quản giáo Lục Tập, bây giờ lại cảm thấy anh không nên quá nghiêm khắc với Lục Tập.


 


Lục Yến Thần trầm mặc, cười khẽ: “Lục Tập năm nay cũng đã mười chín tuổi, cũng coi như trẻ con sao.”


 


Anh bình thường rất ôn hòa, nhưng khi loại tin tức này được nói ra, rơi vào trong tai Lục lão gia tử lại cực kỳ không thuận: “Lục Yến Thần, anh bị sao vậy? Tôi bảo anh chú ý chừng mực, anh lại đem nó kéo lên người Lục Tập. Nó là em trai anh, anh không thể nghĩ tốt cho nó sao?”


 


Lục Yến Thần nói: “Cháu cũng không chỉ trích nó bất cứ điều gì.”


 


Giọng ông Lục căng thẳng: “Bây giờ tôi chỉ hỏi anh, rốt cuộc anh có nghe tôi nói không?”


 


Lục Yến Thần mạnh mẽ nói: “Nếu ông nói có lý, cháu sẽ tự nhiên tuân theo, nhưng cháu không đồng ý với những chuyện giả dối không có thật mà ông nội nói, cũng không có ý định thừa nhận điều đó.”


 


“Anh!” Mấy năm gần đây, ông Lục đã quen với sự thuận theo của anh, nên khi nghe anh nói như vậy, thì tức giận đến mức không có chỗ phát tiết, giơ gậy lên thiếu chút nữa đã đánh vào người anh.


 


Người đàn ông đứng thẳng người, bất động tại chỗ, cửa sổ phòng khách chưa đóng bỗng nhiên thổi vào một trận gió, lạnh đến thấu xương.


 


Cây gậy mạnh mẽ dẻo dai chỉ cách thân thể anh gần trong gang tấc.


 


Ông Lục nhìn chằm chằm đôi mắt lạnh lẽo kia, tay cầm gậy có chút run rẩy.


 


Cuối cùng ông ném gậy đi, cây gậy cứng rắn đập xuống đất phát ra tiếng 'rầm rầm': “Ba mẹ anh ra đi quá sớm, lão già như tôi không quản được anh, cái nhà này sớm nên giải tán, mặt mũi nhà họ Lục tính là gì.”


 


Nhắc tới ba mẹ, trên mặt người đàn ông hiện lên một tia khác thường.


 


Đây là nút thắt mà anh không thể tháo gỡ với cả nhà họ Lục.


 


Ngày hôm sau, Khương Dư Miên sau khi tỉnh ngủ thì tinh thần đã tốt hơn rất nhiều, bụng cũng không còn đau nữa.


 


Sau khi ngồi xổm trên mặt đất thu dọn hành lý xong, Khương Dư Miên tự mình đi tạm biệt bà Tống, bà Tống để lại số điện thoại: “Sau này thường xuyên liên lạc, trong cuộc sống gặp chuyện khó khăn có thể đến tìm dì.”


 


“Cảm ơn dì Tinh.” Khương Dư Miên không nói nhiều, nhưng nội tâm lại tràn đầy ý tốt của đối phương.


 


Trước khi đi, bà Tống có nói với cô rất nhiều chuyện riêng tư: “Dì biết cháu là người sống nội tâm, không dễ tâm sự với người khác, nhưng Miên Miên, trên thế giới này con người cần được giúp đỡ, họ cũng có thể tiếp nhận sự giúp đỡ của người khác.”


 


“Miễn là cháu giữ vững được mục tiêu của mình, thì đó sẽ là phần thưởng lớn nhất cho những người sẵn sàng giúp đỡ cháu.”


 


Cô đã từng vì bướng bỉnh mà đi đường vòng, nhưng khi quay đầu nhìn lại, đó lại không phải là lựa chọn sáng suốt nhất.


 


Nếu một người sống một mình trên đời, cuộc sống sẽ trở nên vô nghĩa.


 


Có thể thấy được, nội tâm của Khương Dư Miên khao khát sự ấm áp, khao khát có người làm bạn.


 


Khương Dư Miên lặng lẽ ghi nhớ tất cả lời nói của bà Tống, rồi đi theo ông Lục và mọi người về nhà.


 


Lúc trên máy bay trở về cũng không thấy Lục Yến Thần đâu, Khương Dư Miên cảm thấy kỳ quái, rõ ràng lúc trước đặt vé máy bay là cùng một chuyến bay.


 


Cô vẫn luôn không rõ tung tích của Lục Yến Thần, cũng không hỏi nhiều, gặp phải khai giảng, học kỳ tiếp theo của năm cuối cấp chính là một trận chiến khó khăn, nên cô nhất định phải dốc toàn lực để ứng phó!


 


Lớp mười hai ban một không có bất kỳ cơ hội nào để nghỉ ngơi, ngày đầu tiên đi học đã bắt đầu làm bài kiểm tra: “Để xem hai tuần nay các em trở về có chăm chỉ củng cố kiến thức hay không, đừng lo thả lỏng bản thân trong năm nay.”


 


Dưới sự đốc thúc nghiêm khắc của giáo viên, trong lòng các học sinh dâng lên một cảm giác căng thẳng, sợ hãi. Đợi đến giờ học tiếng Anh, thầy giáo đứng trên bục giảng bảo mọi người nộp bài văn: “Bài tập nói với mọi người vào cuối học kỳ trước đều đã làm hết rồi chứ?”


 


Tuy là đang hỏi, nhưng phòng học lại yên tĩnh không ai dám đứng lên nói mình chưa viết.


 


Giáo viên tiếng Anh vỗ tay: “Tốt lắm, sau khi tan học lớp trưởng thu toàn bộ bài văn lại, một bài cũng không được thiếu.”


 


Khương Dư Miên ngồi đó cả ngày không nói lời nào. Không phải cô cố ý giấu diếm, mà là các bạn học không tìm cô để tán gẫu, trước kia gặp phải vấn đề khó khăn về toán học mới nhờ cô chỉ bài, nhưng lần này chỉ vừa mới khai giảng mà bài kiểm tra cùng bài tập đã nhiều vô số kể, hầu như không có thời gian để thảo luận về những thứ khác.


 


Cho đến buổi chiều, bạn cùng bàn không có ở đó, Khương Nhạc Nhạc mới tới chiếm lấy chỗ trống, nói về lớp trưởng: “Nói chuyện với lớp trưởng thực sự rất nhàm chán, chính mình nói thì hăng say, nhưng khi nghe người khác nói thì lại qua loa.”


 


Khương Dư Miên: “…”


 


Nói chuyện với người khác thật nguy hiểm, cô vẫn không nói lời nào thì tốt hơn.


 


Sự im lặng của cô không ngờ lại mang đến rất nhiều lợi ích, Khương Dư Miên dự định qua một ngày thì tính một ngày, kết quả tuần đầu tiên khai giảng đã xảy ra chuyện.


 


Bài tập tiếng Anh nộp lên sắp mang đến thành phố tham gia thi đấu, nhiều giáo viên lần lượt sàng lọc, cuối cùng chọn ra ba bài văn, theo thứ tự là Khương Dư Miên, Tưởng Bác Tri, cùng với một học bá lớp văn.


 


Tất cả tiến hành rất thuận lợi, chỉ trách ở chỗ đây là một cuộc thi diễn thuyết, nếu như thành công trúng cử, sẽ phải đứng ở trên sân khấu diễn thuyết.


 


Trưa hôm nay, chủ nhiệm lớp đã gọi cô đến văn phòng, cả văn phòng to như vậy lại chỉ có cô và chủ nhiệm lớp.


 


Chủ nhiệm lớp rất thích học sinh này, thành tích tốt, viết lại chữ đẹp, nên khi thấy cô đã tới tấp khen ngợi: “Chủ đề bài văn lần này của em rất tốt.”


 


Bài văn của cô lấy 'thanh xuân' làm đề tài, gọi là 'Thư gửi thanh xuân', dùng tiếng Anh viết ra một loại ý nghĩa rất khác biệt, cách hành văn cũng đẹp như chữ viết của cô.


 


Trên mặt Khương Dư Miên lộ ra vẻ vui sướng nhàn nhạt.


 


Chủ nhiệm lớp hỏi: “Em có muốn bài văn của em được chọn lên thành phố dự thi không?”


 


Khương Dư Miên gật đầu.


 


Ai mà không muốn những nỗ lực của mình được khen ngợi và tán thưởng cơ chứ.


 


Nhưng ngay sau đó, chủ nhiệm lớp đã bắt đầu làm ra vẻ mặt không tốt: “Là như vậy, bạn học Khương Dư Miên, bài văn tiếng Anh kia của em viết rất hay, nhưng cuộc thi lần này nhất định phải diễn thuyết, trường học cân nhắc đến tình huống của em, cho nên...”


 


Khương Dư Miên vừa nghe đã hiểu.


 


Các giáo viên chấp nhận tác phẩm của cô, chỉ là cảm thấy cô không thể diễn thuyết.


 


Cô đang định lên tiếng giải thích, thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.


 


Chủ nhiệm lớp đi ra mở cửa, bên ngoài là một nữ sinh có thân hình và khí chất cũng không tệ lắm, giọng nói ngọt ngào vang lên: “Cô.”


 


Khương Dư Miên còn tưởng là cô ta tới tìm giáo viên để xử lý công việc, cho nên không vội nói chuyện.


 


Nhưng chủ nhiệm lớp lại trực tiếp đưa nữ sinh kia tới trước mặt cô: “Cô ấy tên là Triệu Thanh, từng nhiều lần đảm nhiệm người dẫn chương trình trong trường, về khả năng đọc cũng vô cùng nổi bật, nên chúng tôi định đưa cô ấy đi diễn thuyết bài văn của em.”


 


Bọn họ không muốn bỏ qua bài văn có phần thắng cực lớn kia, vì thế nghĩ cách khác, tìm một người thuần thục lên sân khấu. Nguyên nhân là muốn khiến trường trung học Hải Gia có danh tiếng tốt trong giới chính là tỷ lệ lên lớp của họ cực cao, hơn nữa học sinh còn giành được rất nhiều giải thưởng.


 


Bọn họ không muốn buông tha bất kỳ một vinh dự nào, nếu họ có thể đứng đầu trong diễn thuyết cấp thành phố, trường trung học Hải Gia lại có thể mượn chuyện này để tuyên truyền thêm một đợt. 


 


Khương Dư Miên yên lặng nghe, làm rõ ý định của giáo viên.


 


Nhà trường không trực tiếp hủy bài văn của cô vì cô không thể nói, mà là muốn gọi người thay cô diễn thuyết.


 


Cô hơi ngẩng đầu, ánh mắt trong trẻo, chậm rãi mở miệng dưới ánh mắt chăm chú của mọi người: “Cô, em biết nói.”


 


Giọng cô gái vô cùng trong trẻo, nói năng rõ ràng, khiến mấy người ở đây đều trợn mắt há hốc mồm: “Cái gì...”


 


Thấy mọi người kinh ngạc, Khương Dư Miên theo bản năng muốn xin lỗi, ngay khi sắp thốt ra, bên tai lại vang lên giọng nói của Lục Yến Thần: “Khi gặp chuyện, trước tiên không nên nghi ngờ chính mình, trước khi xác định mình không làm sai thì không nên xin lỗi vô cớ.”


 


Khương Dư Miên giải thích: “Năm ngoái vì bị bệnh nên em tạm thời mất tiếng, nhưng trong kỳ nghỉ đông vừa rồi đã hồi phục.”


 


Cô hào phóng nhìn giáo viên: “Lúc viết bài văn đó em đã nhớ kỹ bố cục cơ bản, nếu may mắn trúng cử, em có thể diễn thuyết mà không cần bản thảo.”


 


Người viết ra bài văn mà mọi người nhất trí khen ngợi có thể tự mình lên đài diễn thuyết, đây vốn nên là một chuyện tốt vui vẻ đáng mừng, nhưng sắc mặt chủ nhiệm lớp ngược lại trở nên khó coi.


 


Còn có Triệu Thanh bên cạnh, vẻ mặt cũng trở nên kỳ quái.


 


Khương Dư Miên mặt không biểu tình đem biểu cảm quái dị của hai người thu vào tầm mắt: “Cô à, có vấn đề gì sao?”


 


Chủ nhiệm lớp không thể mở miệng, bởi vì bài văn trường học gửi cho ban tổ chức đã viết lên tên Triệu Thanh.




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện