Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!

Chương 51


trước sau


Phó Kình Duy đi vào phòng bếp, thấy bát mỳ thịt bò trên bàn cơm, cảm thấy Bạch Dương cũng coi như biết điều, ngồi xuống ăn mỳ.

Bạch Dương ngồi xuống đối diện cậu ta: “Vì sao đánh nhau với người ta?”
“Ai cần chị quản!”
“Tôi không quản cậu.” Ngón tay Bạch Dương gõ gõ lên mặt bàn, thản nhiên cười: “Tôi vẫn nên gọi anh cậu đến đây thôi.”
Phó Kình Duy nghe xong lời này, lông mày đang nhướng lên lập tức hạ thấp xuống, một lúc lâu sau mới không cam lòng nói: “Trong lớp tôi có một bạn học nữ thường xuyên bị bọn nó bắt nạt, bọn nó còn dứt tóc cậu ấy, tôi thấy vậy thì khó chịu, nên đánh nhau với bọn nó…”
Nào ngờ khi bọn họ đang đánh nhau, đúng lúc có cảnh sát tan làm đi ngang qua, sau đó mấy người đều bị lôi vào sở cảnh sát.

“Nhìn không ra cậu lại hăng hái làm việc nghĩa như vậy.” Bạch Dương nói.

Bởi vì tính cách Phó Kình Duy xấu xa, lúc trước khi còn ở nhà họ Phó thường nhằm vào cô, vì vậy cô không quan tâm đến chuyện của cậu ta, đều là Phó Kình Hiên đi xử lý.


Phó Kình Duy bĩu môi: “Tôi chỉ khó chịu vì mấy người bọn nó đều là đàn ông, vậy mà đi bắt nạt một cô bé mà thôi.”
Cậu ta vừa ăn mỳ vừa hỏi Bạch Dương: “Đúng rồi, tôi còn có điều muốn hỏi, tên nhóc mặt trắng kia đâu, không ở cùng chị à?”
“Ai?”
“Cái người tên là Lương Triết đó!” Phó Kình Duy trợn tròn mắt, vừa ăn vừa nói: “Vừa rồi tôi qua phòng chị xem, cũng không có quần áo của đàn ông.”
Bạch Dương rất khó chịu với hành vi đến nhà khác chơi còn trộm nhìn khu riêng tư nhà người ta của cậu.

Cô chống cằm nhìn

thằng nhóc này, môi đỏ cong lên: “Không có Lương Triết, nhưng có một tên nhóc mặt trắng, gần trong gang tấc.”
Gần trong gang tấc?
Phó Kình Duy hơi sửng sốt, thấy Bạch Dương nhìn chằm chằm mình, rất nhanh đã nhận ra ý tứ trong lời nói của cô, lập tức bị sặc mỳ.


“Chị thật là không biết xấu hổ!” Phó Kình Duy mắng cô, tức giận đến độ mặt đỏ rần: “Tôi mới mười sáu tuổi, còn là em trai ruột của chồng trước của chị, chị, chị cũng dám mơ mộng hão huyền sao!”
Bạch Dương lười biếng hỏi: “Trong lòng cậu tôi còn có hình tượng gì à, không phải là loại gặp đàn ông là muốn trêu chọc hay sao?”
“…” Phó Kình Duy bị nghẹn không nói lên lời.

Cơm nước xong xuôi, Phó Kình Duy sống chết không chịu đi, muốn ngủ lại trên ghế sofa.

Thấy không đẩy được cậu ta, Bạch Dương đi tìm điện thoại di động.

Phó Kình Duy thấy cô bấm số của anh trai mình, lập tức bổ nhào đến cướp điện thoại của cô: “Không được gọi, chị mau cúp đi.”
“Cậu không đi, tôi sẽ gọi anh cậu đến.” Bạch Dương tránh né, không cho cậu ta cướp được.

“Chị! Dâu!”
“Cậu gọi một trăm từ chị dâu cũng vô dụng, hoặc là đi, hoặc là tôi gọi anh cậu đến.”
Phó Kình Duy thấy điện thoại đã bấm gọi, lập tức bổ nhào qua, cướp điện thoại di động trong tay Bạch Dương rồi cúp máy..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện