Thức ăn trong nồi, em trong chăn

Người này sao bám dai như đỉa vậy?


trước sau

Chương 13: Người này sao bám dai như đỉa vậy?

 

Bố cục phòng khách không khác bên nhà cô là bao, chẳng qua phong cách trang trí ở nhà anh trông rất lạnh lẽo. Bàn trà trước mặt cô trống rỗng, trên bàn chỉ có mấy ly nước pha lê trong suốt và bình nước đầy, dưới bàn trà có một tấm thảm lông màu xám.

 

TV đằng trước bị phủ vải, dường như đã lâu rồi không được dùng.

 

Hộp bánh kem được Trần Bạch Phồn để trên bàn ăn cũng thành đồ vật duy nhất.

 

Trông chẳng giống chỗ hai người ở gì cả. An Nhu nghĩ thầm.

 

Vốn là cô nghĩ sang đây đưa bánh kem thôi nên không mang gì theo mà chỉ cầm theo chìa khóa, bây giờ không biết làm gì nên chỉ đành cúi đầu ngồi ngơ ngẩn.

 

Thế nên Trần Bạch Phồn muốn nói gì với cô đây…

 

Hôm nay hình như cô chưa nói chuyện gì ngu xuẩn đúng không.

 

À, hình như cô nghe được chuyện anh chưa yêu đương bao giờ thì phải.

 

An Nhu chưa nghĩ kỹ thì Trần Bạch Phồn đã ra khỏi phòng, anh đi tới ngồi cạnh cô. Trần Bạch Phồn hơi mỉm cười với cô rồi duỗi tay rót nước, anh xin lỗi: “Để em đợi lâu rồi.”

 

An Nhu bưng ly nước lên uống một ngụm, cô nói nhỏ: “Cũng không lâu lắm, anh muốn nói gì với em thế?”

 

Trần Bạch Phồn để bình nước lại chỗ cũ, lúc này cũng không còn sớm nữa nên anh mới nói thẳng: “Hôm nay anh nghe em nói em là họa sĩ vẽ tranh minh họa, đúng lúc em họ anh có cuốn tiểu thuyết sắp xuất bản cần phải vẽ bìa nên anh muốn tìm em giúp đỡ.”

 

An Nhu không nghĩ tới nguyên nhân này nên sửng sốt một lát, thấy vẻ mặt đó của cô thì Trần Bạch Phồn bổ sung: “Có thù lao, giá cả cũng không đến mức nào đâu.”

 

An Nhu im lặng ngồi suy nghĩ hồi lâu.

 

Nếu cô giúp thì có nghĩa là anh sẽ nợ cô một ân huệ đúng không. Nói không chừng anh sẽ vì cảm ơn mà mời cô ăn cơm gì đó.

 

Hơn nữa chỉ là vẽ bức tranh thôi, kiểu gì cũng không mệt được. Có thù lao hay không cũng chẳng sao cả.

 

Chỉ cần cô cưa được anh là ok rồi…

 

Nghĩ thế, An Nhu lập tức gật đầu: “Được ạ.”

 

Hành động này của Trần Bạch Phồn quả thật có chút tư tâm, tuy rằng anh cũng không biết cái sự tư tâm đó tới từ đâu.

 

Đột nhiên nhớ tới hình như yêu cầu của Hà Tín Gia với bìa minh họa không thấp chút nào, Trần Bạch Phồn vốn định để An Nhu đi cửa sau vẫn phải yêu cầu: “Em có thể cho anh xem một số tác phẩm của em được không?”

 

An Nhu không mang điện thoại nên không cho anh xem được, cô đành nói: “Em không cầm điện thoại, nhưng mà trên Weibo của em có nhiều tác phẩm lắm, anh có thể lên xem thử, tên Weibo là Nhu Chỉ, Nhu trong tên em, Chỉ là giấy trong khăn giấy.”

 

Nhu Chỉ.

 

Trần Bạch Phồn vốn đang bình tĩnh đột nhiên hóa đá.

 

Cái tên này… Nghe quen quen…

 

Phản ứng này của anh làm An Nhu hơi ngơ ngác, tự tin max trong việc vẽ tranh của cô lập tực tụt đến min, cô cẩn thận hỏi: “Anh xem tranh của em rồi hả?”

 

Trần Bạch Phồn im lặng mấy giây rồi đứng lên, anh nói: “Em chờ anh một chút.”

 

An Nhu căng thẳng vuốt vuốt ngón tay, cô gật đầu.

 

Trần Bạch Phồn gãi gãi đầu rồi vào phòng Hà Tín Gia, anh mở cửa phòng rồi thì thào: “Họa sĩ trước của em tên là gì thế?”

 

Hà Tín Gia còn không thèm nhìn anh, cậu gục mặt xuống lờ anh đi.

 

Trần Bạch Phồn dứt khoát vào phòng, anh đóng cửa lại rồi hỏi: “Họa sĩ vẽ bìa trước của em tên gì?”

 

Chủ phòng bị toàn thế giới ghét bỏ cuối cùng cũng mở mắt ra: “Anh đừng vào đây.”

 

Trần Bạch Phồn nhìn cậu chằm chằm hai giây: “Hình như lâu rồi anh chưa thấy cô thì phải.”

 

Hà Tín Gia thỏa hiệp: “… Nhu Chỉ.”

 

Trần Bạch Phồn: “…”

 

Cho nên An Nhu thật sự là họa sĩ mà Hà Tín Gia nói là bị anh kích thích tới mức đổi nghề đi vẽ truyện tranh à?

 

Dựa theo những gì Hà Tín Gia nói thì Nhu Chỉ có vẻ rất ghét Tín Thụ. Nhưng mà lí do cô ghét Tín Thụ là, cô không biết người không ngừng soi mói tranh cô vẽ không phải là Tín Thụ.

 

Mà là anh họ cậu ta.

 

Nếu An Nhu biết anh tra tấn cô như thế…

 

Trần Bạch Phồn sụp mí mắt, đột nhiên anh thấy hơi bực mình.

 

Hà Tín Gia ngồi trên ghế, cậu gác chân lên bàn lắc lắc, hỏi: “Không cho em ra ngoài… Tiến triển nhanh vậy cơ à? Hai người làm gì ở phòng khách nhà em thế?”

 

Trần Bạch Phồn lạnh lùng lườm cậu: “Cô ấy nhát gan.”

 

Có khi sẽ bị cái tên trạch nam lôi thôi lếch thếch mấy ngày không tắm rửa như cậu dọa chết khiếp.

 

Sau đó Trần Bạch Phồn tiếp tục hỏi: “Họa sĩ mới từ chối em cũng là Nhu Chỉ à?”

 

Hà Tín Gia gật gật đầu, cậu nói: “Biên tập tìm cô ấy nhưng người ta từ chối.”

 

Trần Bạch Phồn lại im lặng vài giây mới nói: “Anh mới tìm cô ấy, cô ấy đồng ý rồi.”

 

Hà Tín Gia liếc anh: “Anh đang tán gái cơ mà?”

 

“…”

 

“Anh đừng nói người ngoài kia là Nhu Chỉ nhé.”

 

“… Ừ.”

 

Nghe vậy, Hà Tín Gia nhìn anh chằm chằm mấy giây rồi đột ngột đứng dậy: “Em chưa ăn cơm chiều nên đói chết rồi, có bánh kem đúng không? Em phải ra ngoài ăn mới được.”

 

Trần Bạch Phồn lập tức đẩy cậu ngồi về chỗ cũ, anh cắn răng: “Em định làm gì hả?”

 

Hà Tín Gia lại đứng lên: “Em chưa ăn cơm chiều nên ra ngoài ăn bánh kem thôi.”

 

Bốn chữ “chưa ăn cơm chiều” được cậu gằn giọng.

 

Trần Bạch Phồn đột nhiên không ngăn cản cậu nữa mà chỉ bình tĩnh nói: “Mai anh gọi cô đến nấu cơm cho em ăn.”

 

“…” Hà Tín Gia ngoan ngoãn ngồi về chỗ.

 

Trần Bạch Phồn đứng yên, anh mím chặt môi, hàm dưới cũng căng chặt.

 

Anh nhớ tới vô số yêu cầu của mình hồi trước, chỉ biết tặc lưỡi rồi vươn tay lên sờ sờ lông mày

 

Hà Tín Gia thấy vẻ mặt này của anh thì vui hẳn lên, cậu cố nhịn cười, nói: “Để cô ấy vẽ đi, cuốn trước cô ấy vẽ em rất hài lòng, để chút nữa em nói với biên tập bảo người ta hỏi cô ấy lại lần nữa xem.”

 

“Chờ chút đã.”

 

“Sao nào?”

 

“Anh còn chưa nói bút danh của em cho cô ấy, không biết người ta có đồng ý không.”

 

“Được rồi, vậy chờ anh hỏi rồi em nói sau.”

 

Trần Bạch Phồn cũng không muốn để An Nhu chờ lâu nên nói xong đã ra ngoài luôn.

 

Chưa đi được mấy bước anh đã ngoảnh đầu lại, mở miệng nói.

 

“Đúng rồi, nếu sau này em gặp cô ấy.” Trần Bạch Phồn nói đến đấy bèn dừng lại, anh trầm giọng, “Tuyệt đối không thể nói là anh xem bìa cho em.”

 

Hà Tín Gia lập tức hiểu ý Trần Bạch Phồn: Cậu phải chịu tiếng xấu này rồi.

 

Cậu vẫy vẫy tay tỏ ra đã biết. Trần Bạch Phồn nhận được đáp án như ý bèn về phòng khách.

 

An Nhu vẫn còn ngoan ngoãn ngồi ngơ ngẩn trên ghế chứ không làm gì khác, trông cô y như trẻ con phạm lỗi.

 

Trần Bạch Phồn bỗng dưng áy náy vô cùng.

 

Anh ngồi về chỗ, chủ động mở miệng: “Để anh nói bút danh của em họ cho em nghe xem em có quen thằng bé không rồi hãy nhận.”

 

An Nhu căng thẳng liếm môi dưới: “Vâng.”

 

Trần Bạch Phồn thầm mướt mồ hôi: “Bút danh của nó là Tín Thụ.”

 

An Nhu: “…”

 

Người này sao bám dai như đỉa vậy?

 

Hơn nữa sao lại thành em họ Trần Bạch Phồn rồi?

 

An Nhu im lặng, cô sụp mí mắt nhớ lại những gì biên tập cũ đã chuyển lời từ Tín Thụ.

 

Đại khái là đến lấy mạng mi đấy: Tín Thụ nói màu này không hợp với thanh mai trúc mã lắm.

 

Đại khái là đến lấy mạng mi đấy: Chuyện là, Tín Thụ nói nam chính lùn quá.

 

Đại khái là đến lấy mạng mi đấy: Ừm QAQ màu tóc nữ chính nhạt thêm chút được không…

 

 

 

Vừa nãy cô không nghe bút danh mà cứ thế đồng ý vậy á?

 

An Nhu đột nhiên thấy hối hận vô cùng, hoàn toàn không thể kiềm chế tâm trạng này. Trần Bạch Phồn nói em họ nên Tín Thụ là nam hả?

 

Sao anh chàng này vừa lắm chuyện vừa soi mói thế…

 

Có phải bình thường Trần Bạch Phồn bị Tín Thụ gì đó bắt nạt ghê lắm không.

 

Trần Bạch Phồn ho khan: “Nếu như em không muốn nhận thì anh cũng…” Không ép.

 

An Nhu đột nhiên ngắt lời anh: “Người ở chung với anh là cậu em họ đấy hả?”

 

Trần Bạch Phồn hơi dừng lại, anh ừ một tiếng.

 

“Có quan hệ thế nào với anh?”

 

“Khá tốt.”

 

An Nhu nhìn anh chằm chằm, cuối cùng cô cũng đồng ý: “Có lẽ em vẽ được.”

 

Không nỡ từ chối anh.

 

Không nỡ làm anh cảm thấy mất mặt.

 

Không nỡ nhìn thấy anh thất vọng.

 

Trần Bạch Phồn không nghĩ rằng cô sẽ đồng ý. Vì vẻ mặt vừa rồi của An Nhu cho thấy cô không thích Tín Thụ một chút nào, nhưng cô lại vẫn chấp nhận.

 

Trần Bạch

Phồn ngừng thở, dường như tim đập chệch nửa nhịp. Anh lấy lại bình tĩnh, nghiêm túc nói: “Vậy nhờ em nhé, hôm nào anh mời em đi ăn.”

 

Nghe thế thì An Nhu lập tức vui trở lại, cô hỏi: “Bao giờ ạ?”

 

Cô bối rối một lát mới nói: “Để xem em có rảnh không đã.”

 

Thấy Trần Bạch Phồn bỗng dưng im lặng, An Nhu chỉ muốn ngửa đầu lên trời gào khóc.

 

Có phải dối trá quá không… Họa sĩ như cô thì bận thế nào được…

 

Lúc trước anh đi mua xe với cô thì cô nói lúc nào cũng rảnh, lần này lại nói để xem bao giờ có rảnh hay không.

 

Sau đó Trần Bạch Phồn đột nhiên hỏi: “Em phải về Tứ Xuyên à?”

 

An Nhu sửng sốt, cô nghĩ ngợi một lát mới nhớ ra, hình như… Cuối tuần là Tết Âm Lịch.

 

Thảo nào anh hỏi thế, đúng là cô phải về thật.

 

An Nhu gật gật đầu, thầm nghĩ tí nữa về phải đặt vé máy bay mới được.

 

“Bao giờ em về?”

 

An Nhu từ từ nói: “Em còn chưa đặt vé nữa, bao giờ về rồi đặt sau.”

 

Trần Bạch Phồn đề nghị: “Vậy hôm em về được không? Sau đó anh sẽ dẫn em đi sân bay.”

 

Lần này An Nhu không từ chối nữa mà lập tức gật đầu.

 

Chuyện cũng đã nói xong rồi, An Nhu thấy không còn lí do gì để ở lại nữa bèn đứng dậy nói: “Em về nhé.”

 

Trần Bạch Phồn cũng đứng dậy, anh đi ra mở cửa cho cô.

 

Lúc An Nhu đi ra ngoài cửa thì chợt ngoảnh đầu lại.

 

Tín Thụ là em họ của Trần Bạch Phồn, hơn nữa quan hệ của hai người cũng khá tốt đẹp, cô nói xấu người ta trước mặt anh hình như không ổn lắm thì phải?

 

Nhưng mà cô thật sự không nhịn nổi!

 

Anh nhất định phải cách xa Tín Thụ ra chút, đừng có bị cậu ta dạy hư. Tuyệt đối đừng học cái xấu theo cậu ta! Tốt nhất là không ở chung nữa.

 

An Nhu căm hận Tín Thụ level max nghĩ thế.

 

An Nhu nắm tay áo, vẻ mặt cô rất bối rối. Hay là nói uyển chuyển chút nhỉ? Uyển chuyển một chút…

 

Thấy vẻ mặt của cô hơi vi diệu nên Trần Bạch Phồn nhướng mày: “Sao thế.”

 

Câu này của anh như tiếp thêm dũng khí cho An Nhu, cô lập tức nói ra: “Tính tình em họ anh hình như không tốt lắm.”

 

Nụ cười của Trần Bạch Phồn đã hóa đá: “…”

 

Sau đó An Nhu đã hối hận rồi, cô lập tức lùi về sau: “Em chỉ…” Nói đùa thôi.

 

An Nhu chưa nói xong thì Trần Bạch Phồn đã ngắt lời cô: “Anh cũng thấy vậy.”

 

“…”

 

“…”

 

Trần Bạch Phồn hoàn toàn tin nếu Hà Tín Gia gặp An Nhu thì sẽ không dám nói về chuyện bìa sách cho cô nghe.

 

Anh cố giấu nụ cười đờ đẫn của mình đi, nghiêm túc nói: “Cho nên về sau em thấy cậu ta thì đừng bắt chuyện nhé.”

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Hà Tín Gia: ????????


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện