Đối với những thực tập sinh không biết phó bản tiếp theo là phó bản tập thể, thời gian mười lăm phút để lập nhóm thực sự quá ngắn, ngắn đến mức chớp mắt là qua, không kịp tìm đồng đội ưng ý.
Hệ thống chủ giống như đang kiểm tra năng lực giao tiếp của các thực tập sinh, ở những nơi thế này vô số người đã lộ rõ khuyết điểm của mình, không biết làm việc nhóm.
Nhiều người mới lấy hết can đảm lên tầng trên, hỏi các đội chưa đủ người có nhận người không.
Hầu như đội nào của nhóm Tông Cửu cũng thiếu một hai người.
Thấy có người lên hỏi, vài newbie muốn tìm cơ hội bắt đầu đứng ngồi không yên.
Đây là chuyện liên quan tính mạng chứ không phải trò đùa trẻ con, bỏ xuống tự ái, ăn nói khép nép với giữ mạng sống thì cái nào quan trọng hơn?
Tiếc rằng bọn họ tươi cười lên hỏi từng đội, nhưng đều nhận lại sự từ chối tàn nhẫn và lạnh lùng.
Như tiểu đội Dạ tộc do Phạm Trác đứng đầu, tuy chưa đủ ba mươi người nhưng mỗi người đều có nhiệm vụ phân công rất rõ ràng, quy định nghiêm ngặt rằng ai làm gì, ai chịu trách nhiệm về việc gì.
Đúng là thực lực của Dạ tộc mạnh, nhưng nổi tiếng không nuôi kẻ vô dụng.
Nhóm Người sống sót không đóng góp cho tổ chức, dù mang năng lực của nửa Ma cà rồng cũng không được ở lại Dạ tộc.
Năng lực của đám người mới rành rành ra đó, từ cái dẻo miệng đã thấy được bản tính, dẫn theo cũng không đóng góp được gì, chỉ tổ vướng chân.
Nhóm thực tập sinh cấp cao nghe nịnh quen rồi, không ai muốn chia sức mạnh của đội để bảo vệ đám người mới õng ẹo đó cả.
Trừ Thánh Điện.
Thánh Điện gần như ai xin cũng cho, nhóm người mới đầu tiên xin gia nhập tiểu đội bọn họ đều được chấp nhận, bao gồm cả đội do chính Messiah dẫn đầu.
“Xin lỗi, đội chúng tôi đủ người rồi.”
Người mới quá nhiệt tình đã vây kín khu vực của Thánh Điện, các thành viên cấp cao của Thánh Điện chỉ biết xua tay xin lỗi.
Ngoài đội Thánh Điện thì đội do Tông Cửu làm thủ lĩnh là được hoan nghênh nhất, nhưng cậu chẳng có hứng thú giúp đỡ người mới, đặc biệt là những kẻ đến đây với mục đích “Em muốn ôm đùi anh”.
Có người mới bị từ chối thì tức giận mắng, “Đệch cụ, giả bộ cái gì, mình cũng là người mới được thăng cấp, bây giờ lên cấp A thì bắt đầu giả làm boss à?”
“Đúng đấy, chảnh cứ như mình quan trọng lắm, đúng là cái loại quên gốc.”
“Chẳng phải lúc trước mình cũng là người mới cấp E đấy hả… Tôi bảo chứ, chả biết cậu ta làm cách nào mà lại có quan hệ tốt với các cấp S bên kia như vậy.
Phó bản nào cũng có cấp S gánh, đố điểm thấp đấy?”
Sau khi bị Ảo thuật gia từ chối, sự ghen tỵ của những người mới này đồng loạt bùng nổ.
Trong mắt bọn họ, trình độ của Tông Cửu lúc vào cuộc thi không cao hơn họ là mấy, thậm chí còn thấp hơn.
Nhưng xuyên suốt cuộc thi, cậu nhận được sự tán thưởng của người hướng dẫn ở sòng bạc, nguyên văn còn là “Để khen ngợi cho vẻ đẹp và lòng dũng cảm”, nhận vốn khởi nghiệp những 5.000 chip từ chỗ người chia bài.
Chưa kể còn được No.1 tặng hoa trước mặt mọi người, về sau được No.3 hộ tống trong phó bản sơn thôn, nhận thư mời của Dạ tộc trong trò chơi Quốc vương, nghe nói ở phó bản trung học Số 1, mấy vị cấp S đều sẵn sàng nghe theo đề xuất kế hoạch của cậu.
Cũng thật trớ trêu, trước khi Tông Cửu vào cuộc thi thì đa số người có ác ý với cậu là người cũ cấp thấp không muốn bị dồn xuống tầng chót, trong đó tập trung vào cấp C.
Bây giờ sau khi cậu thể hiện thực lực, trí tuệ và kỹ năng xã hội của mình, những thực tập sinh cấp cao luôn thờ ơ lại nhanh chóng chấp nhận sự tồn tại của cậu nhất, mọi tổ chức đều tỏ ra thiện chí với cậu, dù không thể chiêu mộ nhưng tạo mối quan hệ tốt cũng ổn.
Trái lại là người mới lúc trước cùng thuộc tầng chót với cậu, sự bất mãn với cậu càng lúc càng sâu.
Tông Cửu chưa bao giờ quan tâm họ nghĩ gì nhưng Từ Túc từng phàn nàn với cậu, nói đám thực tập sinh cấp thấp đó không biết cố gắng, suốt ngày ghen tỵ người khác.
Bây giờ tình huống của bọn họ chính là không có thực lực, không có dũng khí.
Hễ có người vươn lên khỏi hàng ngũ là cả bọn liều mạng kéo trở về vũng bùn.
Trong mắt bọn họ, ngay cả Từ Túc cũng là kẻ phản bội ôm đùi Ảo thuật gia, bị nói xấu thậm tệ sau lưng.
“Đừng quan tâm tới họ, cứ là chính cậu thôi.”
Tông Cửu hờ hững phất tay, giọng điệu lạnh lùng.
Bất luận trước hay sau khi xuyên sách, cậu luôn không thiếu kiểu chỉ trích này.
Nếu Tông Cửu bận tâm tới nó thì cậu đã không thể đạt tới bước này.
Tuy nhiên, không phải người mới nào cũng vô dụng.
Có một newbie xin gia nhập đội bọn họ, đã thu hút sự chú ý của Tông Cửu.
“Đừng vội từ chối tôi.”
Người đàn ông mặc áo phông đẩy kính mắt, bất ngờ tháo kính xuống.
“Bởi vì tôi có một năng lực đặc biệt.”
Ngay sau đó, mọi người nhìn thấy đôi mắt sau cặp kính của hắn.
Đó không phải con ngươi đen trắng của người bình thường mà là một đôi mắt đen nhánh, thậm chí còn phủ một tầng ánh sáng tối mờ lơ lửng phía trên cực kỳ quỷ dị.
Anthony đứng sau lưng Tông Cửu ngạc nhiên hô: “Mắt Âm Dương?!”
Đúng thế, là thành viên cấp cao thứ hai của Dạ tộc, Anthony không tự dẫn đội cũng không vào đội của Phạm Trác mà chạy tới đội của Ảo thuật gia, hạ mình làm đàn em của cậu.
Anthony bây giờ không còn là Anthony trong sòng bạc và phó bản sơn thôn ngày trước, một lời không hợp là kiếm chuyện với Tông Cửu nữa.
Từ hôm nghe chuyện cũ của boss nhà mình và Tông Cửu, chứng kiến thực lực của Ảo thuật gia vọt lên cấp A như ngồi tên lửa, giờ đây gã đã trở thành thuộc hạ Ma cà rồng ngoan ngoãn và biết phân nặng nhẹ.
Thật sự không ngờ, Anthony sốc đần cả mặt.
Mắt Âm Dương là năng lực đặc biệt, cực kỳ nổi tiếng trong vòng lặp vô hạn.
Mắt Âm Dương nổi tiếng nhất là năng lực cường hóa trong phó bản Quan lạc âm cấp S, mặc dù những phó bản khác cũng có nhưng mắt Âm Dương được kích hoạt không mạnh bằng trong Quan lạc âm.
Đã từng có một Người sống sót trong vòng lặp vô hạn hưởng được năng lực mắt Âm Dương trong phó bản Quan lạc âm.
Tiếc rằng sau