Thượng Ẩn - Sài Kê Đản

Đụng chạm "có thai"! (By-Tiểu Phong)


trước sau

  • Tiếp


Quyển thứ nhất: Rung động thanh xuân.

Chương 5:

***************************************************************************

Cười banh háng ra...

*************************************************************************

"Dậy dậy, không ngủ nữa, đi mua thuốc cho bà con đi."

Bạch Lạc Nhân dụi dụi mắt, trời còn chưa sáng.

"Mua thuốc không cần đăng ký, có đơn thuốc trực tiếp xếp hàng là được."Hầm hừ hai tiếng, Bạch Lạc Nhân lại lật người định ngủ.

"Đi sớm về sớm, bà con sốt ruột."

Bạch Lạc Nhân đấu tranh vùng vẫy một trận, vẫn không tình nguyện rời giường. Bữa sáng cả mười năm nay đều giống nhau, ngày nào cũng bánh quẩy, tào phớ, ngày nào cũng vậy Bạch Hán Kỳ là người đầu tiên đến quầy điểm tâm mua bữa sáng, có đôi khi cô bán hàng còn chưa dọp đồ ra thì ông đã đến chờ rồi, ông nhất định phải mua điểm tâm ở quầy đó. Thường xuyên qua lại, thành ra cũng là khách quen, mỗi lần Bạch Hán Kỳ đi tới, bà chủ quầy không cần hỏi liền gói điểm tâm mà hàng ngày Bạch Hán Kỳ vẫn mua.

......

"Con ăn no rồi." Bạch Lạc Nhân buông thìa xuống.

Bạch Hán Kỳ trợn mắt nhìn cậu ta,"Ngày nào ăn cũng bỏ mứa."

Bạch Lạc Nhân có một tật xấu, bất kể ăn cái gì, đều phải bỏ lại một chút. Kể cả chưa ăn no cũng phải bỏ lại một chút, đây là thói xấu từ nhỏ đến lớn đều không thể bỏ được, giờ thì thành thói quen. Bởi vì khi còn bé hai ba con ăn không đủ no, Bạch Hán Kỳ đều đem thứ ngon nhất nhường lại cho Bạch Lạc Nhân, Bạch Lạc Nhân thương ba cậu, mỗi lần đều để lại một chút để cho ba cậu.

Bây giờ có thể ăn no, cái thói quen này lại không thể sửa được.

Hôm nay là thứ sáu, cuối tuần bác sĩ không phải khám bệnh, cho nên người xếp hàng đăng ký đặc biệt nhiều, nhất là bệnh viện hàng đầu thế này, khám bệnh giống như không lấy tiền,

Đông nghịt người đến chen chúc không thua gì giờ cao điểm trong tầu điện ngầm Bắc Kinh.

"Này, cậu bạn, cậu giẫm lên chân của tôi."

"Không thể nào, chân tôi còn chưa có chạm đất."

"......"

Bạch Lạc Nhân đứng ở phía trước một nữ sinh xinh đẹp, người phía sau đẩy lên, cậu đụng một cái vào người cô nữ sinh, đẩy một cái lại đụng một cái, Bạch Lạc Nhân không biết là nên bực hay là nên vui vẻ nữa, cứ tiếp tục đụng như thế này, sợ rằng có khi đến lúc cô nữ sinh này vào khám được thì chắc chắn có thai chứ không đùa. ( Chết cười.. đụng kiểu gì mà có thai được thế..)

"Này, anh đẹp trai."

"Nói anh đó.!"

Bạch Lạc Nhân còn mơ tưởng đến cô nữ sinh trẻ tuổi đứng phía trước, đến khi có người vỗ vào vai cậu, cậu mới bừng tỉnh đưa mắt nhìn qua chỗ khác, bên cạnh lại lòi đâu ra hai cô gái, dáng dấp giống nhau, ăn mặc hợp thời, xem ra muốn chen ngang.

"Anh đẹp trai này, cho anh hai lựa chọn, hoặc là để cho tôi đứng phía trước anh, hoặc là cho tôi số điện thoại của anh."

"0974XX2186." (Tui cho số điện thoại thật của tui đó.)

Hai cô gái cười teo toét rồi đi.

Nữ sinh đứng trước cậu giống như nhẫn nhịn, nghe được Bạch Lạc Nhân mở miệng, rốt cuộc lấy dũng khí quay đầu lại,"Thật sự là số điện thoại của anh hả?"

"Căn bản tôi không có điện thoại di động." (Mới húc em nó mấy cái mà em ý đã để ý rồi..)

"......."

Mãi cho đến gần trưa, cuối cùng Bạch Lạc Nhân xách theo một túi thuốc đi về, 1057 tệ 3 hào 2, một tháng chi tiêu, nhà cậu lúc trước cũng không đến lỗi nghèo như bây giờ, nguyên do là nhà có hai người già. Bà cậu thì hàng ngày phải dùng thuốc để duy trì bệnh tình không tái phát, ông thì phải ngăn ngừa tắc động mạch não tái phát, tỉnh thoảng lại phải đưa đi truyền nước biển.

Trên Bạch Hán Kỳ có hai người anh, anh cả là tiến sĩ, giảng dạy tại một trường đại học nổi tiến ở Bắc Kinh, tiền lương hơn vạn tệ, tiền của thì không hề ít, nhưng yêu thích lớn nhất của ông chính là giả nghèo, anh hai là một chủ công ty, tiêu tiền như nước, nhưng khi đến lúc đưa ba mẹ đi khám bệnh thì lại không còn một xu.

"Chào thím."

Bạch Lạc Nhân đi về trên đường nhìn thấy hàng xóm liền chào hỏi.

"Về rồi hả? Buổi
trưa nhà ăn gì nhỉ?"

"Không biết ạ."

Bạch Lạc Nhân vừa mới nói xong, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng còi ô tô, cậu vừa quay đầu lại, nhìn thấy nhìn thấy một chiếc xe quân đội, lại vừa nhìn chủ xe, là một vị phu nhân trẻ trung xinh đẹp.

Bạch Lạc Nhân bước nhanh hơn.

"Tiểu Nhân." (Không phải tiểu nhân kia đâu nhá.. mà là Tiểu Nhân>> Bạch Lạc Nhân)

Vì đuổi theo Bạch Lạc Nhân, Khương Viên không thể làm gì khác hơn là túm quần chạy, nếu như bộ dáng này bị Cố Hải thấy, không khéo cậu lại thích thú mà giơ ngón cái tỏ ý khâm phục.

"Con tránh mẹ làm gì?"

Bạch Lạc Nhân không nói lời nào.

"Mẹ tìm con có việc, con lên xe đi."

Bạch Lạc Nhân vẫn không nhúc nhích, vẻ mặt lạnh lùng.

"Con không đồng ý, mẹ liền vào nhà con."

Bạch Lạc Nhân lờ mờ có thể nghe được tiếng bà nội mình ở trong sân, bên trong túi ny lon đựng đều là thuốc điều trị bệnh tim của bà, Bạch Lạc Nhân giãy giụa một cái, cuối cùng vẫn thỏa hiệp. (Cứ nghe đi em ơi.. sẽ gặp được cự long của đời mình em ạ)

"Bây giờ con học cao trung, kết quả không tốt lắm, điều kiện trường học cũng không tốt. Mẹ giúp con tìm một thầy dạy tư cao trung, con đi học hai năm, thi tốt nghiệp xong, mẹ sẽ cho con đi du học."

Bạch Lạc Nhân đáp hai chữ,"Không đi."

Khương Viên sớm biết rằng kết quả là vậy, nhưng bà không buông tha.

"Con có thể ghét mẹ, muốn xem mẹ là gì thì xem, nhưng con không được ngược đãi tương lai của bản thân mình. Học ở một cái trường tồi tàn như vậy thì làm gì có tương lai hả? Con chồng mới của mẹ giống như con, nó được học gia sư riêng, tương lai vô cùng rộng mở, con so với nó không kém chút nào, nghe theo mẹ được không?"

Chồng mới----------- Bạch Lạc Nhân chợt nghe thấy hai tiếng này thì thấy rất khó chịu.

"Lẽ nào con lại muốn đi theo con đường cũ của ba con, cả đời hèn nhát yếu đuối, hơn bốn mươi tuổi còn đạp xe đạp đi làm?"

Sắc mặt Bạch Lạc Nhân bình tĩnh nuốt khan một cái, rốt cuộc nói một câu hoàn chỉnh.

"So sánh người này với người kia thì có gì hay, không phải quan trọng người ta có tiền nhiều như thế nào, mà phải xem người ta kiếm tiền ra sao. Tôi hỏi bà, Khương Viên phu nhân, bà lái xe sang trọng, cầm túi đắt tiền, thế bà nuôi sống được mấy người?"

Một câu nói này, quả là một nhát dao đâm thẳng vào ngực Khương Viên.

Bà ta nhìn Bạch Lạc Nhân rất lâu, sau đó mới run rẩy mở miệng.

"Mẹ biết mẹ không làm tròn trách nhiệm người mẹ, bây giờ mẹ sẽ cố gắng bù đắp, con mới mười bảy tuổi, mẹ cũng chưa già, vì sao con không thể cho mẹ một cơ hội?"

"Được, tôi cho bà một cơ hội, mong bà đừng tìm tôi nữa."

Bạch Lạc Nhân đứng lên, trực tiếp đi ra ngoài.

"Tiểu Nhân!"

Khương Viên đứng dậy gần như khóc, gọi theo Bạch Lạc Nhân.

Bạch Lạc Nhân nắm chặt tay, xoay người nhìn Khương Viên.

"Còn nữa, sau này ở trước mặt tôi đừng nhắc đến người nhà bọn họ, tôi thấy rất phiền!"

..............

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện