Thượng Ẩn

Đại Sắc Lang


trước sau

"Vậy em chưa ăn cơm à?" Cố Hải sờ sờ bụng nhỏ của Mạnh Thông Thiên, "Không đói bụng sao?"

Mạnh Thông Thiên lắc đầu, "Không đói, em ăn ở trong phòng của ông bà, ăn xong rất nhiều rất nhiều đồ ngon, có cá có thịt, ở ngoài không được ăn."

"Có cá có thịt?" Cố Hải quay mạnh đầu Mạnh Thông Thiên qua, ánh mắt dò hỏi.

Mạnh Thông Thiên vui tươi hớn hở gật đầu, "Đúng ạ đúng ạ."

Cố Hải nghĩ tới nghĩ lui, thím Trâu cố làm đồ ăn ngon cho hai ông bà, thực sự cũng không có gì, dù sao bọn họ cũng không biết cháu gái mình đã xảy ra chuyện.

Kết quả, Mạnh Thông Thiên lại lập tức nói thêm một câu: "Vốn bên ngoài cũng có đồ ăn ngon, vì anh tới nên dọn hết."

Ặc... Cố Hải lần này liền lúng túng. (Hết cớ biện bạch cho vợ đây mà)

"Đều là ý của anh Bạch!" Mạnh Thông Thiên chống hông, bộ dạng vì Cố Hải bênh vực kẻ yếu, "Anh ấy chính là không muốn cho anh ăn, mới đem đồ ăn ngon đều giấu đi!"

Cố Hải sắc mặt đổi rồi lại đổi, thả Mạnh Thông Thiên xuống đất, ngồi xổm xuống nhìn thằng nhóc.

"Mạnh Thông Thiên, em không được nói xấu sau lưng anh em."

Mạnh Thông Thiên nóng nảy, khuôn mặt nhỏ nhắn phồng đến đỏ bừng, "Em không có nói xấu anh ấy, anh ấy vốn là đáng ghét, anh ấy không chỉ bắt nạt anh, còn bắt nạt em nữa!"

Cố Hải vô cùng hào hứng nhìn Mạnh Thông Thiên, "Em nói xem, cậu ấy bắt nạt em thế nào?"

"Anh ấy buổi tối ngủ luôn lấn em, còn giành chăn của em, không cho em chơi, còn không cho em lên tiếng!"

Cố Hải híp híp hai mắt, âm trầm hỏi: "Cậu ta ngủ chung với em khi nào?"

"Mấy ngày nay vẫn ngủ chung một chỗ."

Nói xong câu đó, Mạnh Thông Thiên đột nhiên ý thức được cái gì, oa oa khóc lớn lên.

Cố Hải có chút bối rối, anh còn chưa khóc đây, em khóc cái gì?

Mạnh Thông Thiên vừa khóc vừa uất ức nói: "Anh Cố Hải, em sau này không được gặp anh nữa rồi."

"Vì sao?" Cố Hải không rõ nguyên do, đưa tay lau nước mắt cho Mạnh Thông Thiên.

Mạnh Thông Thiên đỏ mũi nói: "Anh Bạch nói, nếu em nói ra việc này, anh ấy sẽ không bao giờ để em gặp anh nữa."

Cố Hải tạm thời dằn xuống lửa giận trong lòng, dịu dàng hỏi: "Là việc gì?"

"Chính là việc em và anh ấy ngủ chung á, anh ấy không cho em nói với anh."

Cố Hải trong nháy mắt hiểu rõ mọi thứ, trầm mặt đứng lên, đang muốn quay lại, đột nhiên bị Mạnh Thông Thiên ôm lấy chân.

Mạnh Thông Thiên khóc lớn tiếng kêu to, "Anh Cố Hải, anh đừng đi tìm anh Bạch! Anh mà nói chuyện này với anh ấy, em sau này sẽ không được gặp anh nữa! Em không gặp được anh sẽ không có đồ chơi mới nữa!" (Vì đồ chơi nó bán anh nó rồi)

Cố Hải một tay ôm lấy Mạnh Thông Thiên, nghiêm trang nói: "Đừng khóc, cậu ta nói không tính, anh muốn đến lúc nào thì đến lúc đó, em ngoan như vậy, đồ chơi nhất định sẽ không thiếu cho em."

Mạnh Thông Thiên vẫn còn khóc, "Nhưng anh ấy sẽ đánh em!"

Cố Hải sờ sờ đầu Mạnh Thông Thiên, nghiến răng nói: "Nên bị đòn là cậu ta."

Mạnh Thông Thiên hít mũi một cái, "Em an tâm rồi."

Cố Hải ôm Mạnh Thông Thiên lần thứ hai quay lại nhà họ Bạch.

Bạch Lạc Nhân lúc này vẫn chưa nhận ra bất kỳ nguy cơ gì, thím Trâu cũng không thấy việc Mạnh Thông Thiên đuổi theo Cố Hải có vấn đề gì, lúc quay lại phòng ăn cũng không nói tới. Ba người ăn đến ngon miệng, anh một đũa tôi một đũa gắp thịt, vừa ăn vừa trò chuyện.

Sau đó, cửa bị đẩy ra.

Ba người không hẹn mà cùng nhìn về phía cửa.

Cố Hải ôm Mạnh Thông Thiên đứng ở đó.

Bạch Lạc Nhân đang nhai thịt kia nhất thời 'đứng hình', vết dầu mỡ trên mép bị ánh mặt trời chiều tà rọi vào hiện ra sặc sỡ loá mắt.

----------------------------------------

"Ngẩng đầu ưỡn ngực, mắt nhìn phía trước, hai tay thả lỏng, bốn ngón khép lại!"

Bạch Lạc Nhân bị ép đứng thẳng úp vào tường, Cố Hải biểu tình nghiêm túc, thỉnh thoảng lại ở phía sau Bạch Lạc Nhân đung đưa sợi thắt lưng cầm trong tay, vừa đi vừa vung vẩy, phát sinh tiếng gió vụt vụt. (Anh Hải à, em biết là anh chỉ làm màu thôi, chứ anh nỡ đánh à)

"Bây giờ bắt đầu nói, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

Bạch Lạc Nhân vịt chết còn cứng miệng, "Nói cái gì?"

Cố Hải đứng bên cạnh Bạch Lạc Nhân, sẳng giọng, ánh mắt đe dọa nhìn cậu ta, "Cậu đã làm những việc xấu gì không dám nhìn mặt người khác, từng cái một đều nói ra hết."

Bạch Lạc Nhân liếc liếc Cố Hải, không nói gì.

Dây lưng trong tay Cố Hải vụt mạng vào tường, phát ra tiếng dọa người.

"Còn muốn dùng cái mông không hả?" Trong giọng nói lộ ra đầy uy phong dữ tợn, "Không muốn chịu nỗi khổ da thịt thì sớm nhận tội, nếu như chờ tôi chủ động mở miệng, hừ hừ, một việc mười roi, đánh cho cậu khóc lóc mới thôi!"

So với Cố Hải đang nổi giận, Bạch Lạc Nhân giờ phút này lại có vẻ rất bình tĩnh.

"Vậy cậu cứ đánh đi, đánh xong cậu cứ nói." (Ta nói Cố Hải bị bắt bài rồi, vợ nó leo lên đầu rồi)

Cố Hải hai mắt đỏ ngầu trừng Bạch Lạc Nhân, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cậu cho rằng tôi không dám ra tay hả?"

Bạch Lạc Nhân bình tĩnh trả lời: "Tôi không có nghĩ như vậy, tôi tin chắc cậu là đàn ông, cậu nhất định ra tay được. Cho nên mau tới đi, tôi đang chờ này, đừng làm cho tôi coi thường cậu!"

Cố Hải bị tên ngốc kia làm cho tức đến tay run run, đây không phải là cố ý muốn ăn đòn sao?

"Cậu nha, bên trong quần chỉ mặc một cái quần lót mùa thu*." Cố Hải nhắc nhở.

(*là cái trong clip này
Cố Hải mắt nhìn hai cái mông vô cùng đàn hồi của Bạch Lạc Nhân, xoa xoa còn không đủ, sao có thể quất dây lưng lên chứ!

Giằng co nửa phút, Bạch Lạc Nhân nhịn không được, bật cười trước, eo lưng vốn đứng đến căng cứng, cũng bắt đầu tự nhiên thả lỏng, lúc lắc cặp chân một cái, ánh mắt cười cười nhìn Cố Hải.

"Nghiêm túc một chút đi, đừng có cười cợt với tôi!" Cố Hải còn đang huênh hoang.

Bạch Lạc Nhân đoạt lấy dây lưng trong tay cậu, vô lại nói: "Đủ chưa? Không phải chỉ lén cậu ăn mấy miếng thịt sao."

"Chỉ là chuyện mấy miếng thịt sao?" Cố Hải thật sự đen mặt, "Mạnh Thông Thiên đều nói cho tôi biết hết rồi, cậu mấy ngày nay đều ngủ ở nhà, cậu còn uy hiếp con
người ta, không cho nó nói cho tôi biết... Có chuyện này hay không?"

Bạch Lạc Nhân vẫn giả ngốc, "Tôi không biết."

"Cậu nha..." Cố Hải liền kéo Bạch Lạc Nhân xô ngã lên ghế sô pha, giày vò một trận mới kéo cậu ta dậy, cả giận nói: "Lợi dụng lòng tin của tôi đối với cậu, xem tôi như con khỉ đùa giỡn, có phải chơi rất vui không?"

Tóc tai Bạch Lạc Nhân đều rối loạn, vẫn như trước buồn bực không lên tiếng.

Cố Hải hừ hừ thở hổn hển vài hớp khí thô, vừa yêu vừa hận nhìn Bạch Lạc Nhân, có chút không nắm bắt được cảm giác của cậu ta.

"Cậu nói cho tôi biết, rốt cuộc vì sao chạy về nhà?"

Bạch Lạc Nhân yên lặng nhìn Cố Hải mấy giây, đôi môi đóng chặt, mặt không biểu tình.

Cố Hải đối với tính tình Bạch Lạc Nhân hiểu rất rõ, tuyệt đối là thiên hạ đệ nhất quật cường! Nếu cậu ta không muốn nói, dù cho cậu ép cậu ta thế nào, cậu ta cũng sẽ không nói.

Cố Hải thong thả hít thở một chút, lấy tay chỉnh lại đầu tóc rối bời của Bạch Lạc Nhân, giọng nói đã lấy lại sự dịu dàng.

"Là tôi làm cơm không ăn được à?"

"Là tôi không cho cậu ấm áp như ở nhà?"

"Là tôi nói lời gì không nên nói, chọc cậu mất hứng sao?"

"Là tôi lạnh nhạt với cậu, cậu cố ý trả thù tôi sao?"

Hỏi hơn mười cái có khả năng, đều không được đáp lại, Cố Hải rốt cục khôi phục bản sắc lang sói.

Cậu không chịu nói, tôi tự có bản lĩnh khiến cho cậu mở miệng, ánh mắt nóng lên, mạnh mẽ cởi quần Bạch Lạc Nhân.

Ánh mắt vốn lạnh nhạt của Bạch Lạc Nhân lập tức bắn ra vô số tia chống đỡ, cậu dùng sức gạt cổ tay Cố Hải, Cố Hải vẫn khăng khăng cố chấp tiếp tục, Bạch Lạc Nhân đá mạnh một cú lên bụng Cố Hải, Cố Hải bị đau, cùi chỏ đè lên ngực Bạch Lạc Nhân, đè cả người xuống, đệm sô pha trũng xuống một cái lỗ to.

"Muốn cùng cậu thân thiết một chút khó như vậy sao?" Cố Hải cắn cắn yết hầu Bạch Lạc Nhân.

Tay Bạch Lạc Nhân liều chết kẹp chặt cổ họng Cố Hải, cố sức nói: "Vốn là không khó, là cậu không nên khiến nó trở nên khó khăn."

Cố Hải tạm thời buông tha trói buộc đối với Bạch Lạc Nhân, mắt yên lặng nhìn cậu ta, hỏi: "Vậy cậu nói, làm sao có thể dễ dàng?"

"Cậu để tôi đè cậu, tôi sẽ không chạy."

Cố Hải trong nháy mắt hiểu được, thì ra tên nhóc này là tính toán việc này.

"Tôi cũng cam tâm tình nguyện cho cậu đè, cậu không thể để tôi vào một lần?"

"Không thể!" Mắt Bạch Lạc Nhân căng cứng.

Cố Hải híp mắt quan sát, con ngươi nhìn chằm chằm Bạch Lạc Nhân, giống như là muốn dùng ánh mắt chém cậu ta thành hai khúc.

"Không thể? Vì sao không thể? Tôi cũng đã nếm thử một lần, cậu đêm đó còn giày vò tôi mấy bận? Tính ra tôi làm cậu một lần, cậu còn làm tôi tới ba lần đấy!"

"Ai lại tính như cậu vậy chứ?" Bạch Lạc Nhân rốt cục không kềm được nữa, lớn tiếng lên án nói: "Tôi là bị ép buộc, một lần cũng không thể tha thứ, cậu là cam tâm tình nguyện, bao nhiêu lần cũng không quá đáng."

"Được lắm!" Cố Hải cắn răng gật đầu, "Cậu nha còn ghi thù đúng không? Chỉ vì tôi phạm sai lầm một lần, cậu sẽ xử tử hình tôi sao? Thẳng nhỏ nhà tôi hùng tráng uy vũ như vậy, cậu lại nhẫn tâm phế nó đi sao?"

Bạch Lạc Nhân môi mỏng giật giật, "Tôi nhẫn tâm thế đấy."

Cố Hải sửng sốt chỉ chốc lát, đột nhiên ngồi dậy, hướng ra ngoài cửa sổ rống giận ba tiếng. Sau đó như không có việc gì quay đầu lại, tiếp tục giữ vững một đôi mắt hùng hổ, khoác lên vỏ bọc lang sói, bọc một tầng da mặt dày ngàn năm, giọng điệu êm ái cầu khẩn nói: "Nhân Tử à, vợ yêu, tôi mấy ngày nay nỗ lực, vì hạnh phúc hai đứa, tôi đốt đèn đọc sách đêm khuya, mất ăn mất ngủ, thấy tôi chăm chỉ như vậy, cậu không thể châm chước một chút sao?"

Nếu không thấy cậu liều mạng 'học tập' hăng say, tôi còn thật không đến mức cả ngày chạy về nhà! Bạch Lạc Nhân cả người lạnh buốt.

"Mà, không phải tôi bá đạo, cậu xem lần trước tôi cũng để cho cậu thử, kết quả thế nào? Hai đứa đều chịu tội không nói, còn gặp phải nhiều chuyện như vậy."

"Nhân Tử à, lần trước là tôi chưa phát huy tốt, cậu cho tôi một cơ hội nữa đi, tôi bảo đảm làm một lần sẽ khiến cậu yêu cả đời."

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện