Tích Tụ

Chương 33


trước sau


“Trầm cảm mức độ trung bình?” Phó Diễn nhìn bản báo cáo được đưa tới trước mặt, đọc kết quả chẩn đoán viết trên đó lên thành tiếng.
“Vậy tức là cơ thể không có vấn đề gì?” Phó Diễn đẩy báo cáo ra: “Chỉ cần cơ thể không vấn đề gì là được.”
Chuyên gia tâm lý không tán đồng với ý kiến của hắn: “Nếu bệnh tình không được kiểm soát, tiếp tục để phát triển thì sẽ rất nguy hiểm.

Ngài Trần đã từng có hành vi nguy hiểm một lần rồi.”
Phó Diễn nhìn chuyên gia tâm lý: “Thì sao?”
Chuyên gia tâm lý nhíu mày: “Nếu không thể tham gia tư vấn tâm lý thì có thể thử điều trị bằng thuốc.”
Phó Diễn: “Có tác dụng phụ không?”
Chuyên gia tâm lý: “Sẽ gây buồn ngủ ở một mức độ nhất định.”
Phó Diễn: “Chú ấy giờ ngày nào cũng ngủ.”
Chuyên gia tâm lý: “Đây là một trong những triệu chứng của trầm cảm.

Người bệnh tìm cách trốn tránh thực tại thông qua giấc ngủ.”
Trần Tân nằm bò bên khung cửa.

Từ sau khi bị nhốt ở đây, thứ anh nhìn thấy nhiều nhất là khung cảnh ngoài khung cửa sổ này.

Rõ ràng anh đã sống ở đây rất lâu nhưng lại là lần đầu nghiêm túc quan sát từng gốc cây ngọn cỏ trong mảnh sân này.

Trên tay Trần Tây là điều thuốc lá.

Cũng may Phó Diễn không tước đi chút nhu cầu này của anh.
Trần Tân không rõ đã qua bao lâu, cũng không biết ngày đêm như nào.

Có những lúc khi anh tỉnh dậy, mở mắt ra, ngoài trời đã tối mịt.

Trần Tân nghe tiếng thở của Phó Diễn nằm bên cạnh, lặng lẽ mở mắt tới khi trời sáng.
Cả thế gian tĩnh lặng tới muốn phát điên.

Chỉ có tiếng động từ người còn lại mới có thể giữ anh ở bờ vực lung lay sắp ngã.
Cửa mở ra, Phó Diễn đi vào.

Nhanh‎ mà‎ không‎ có‎ quảng‎ cáo,‎ chờ‎ gì‎ ????ìm‎ ngay‎ #‎ Trù‎ mTruyện﹒ⅴn‎ #
Trần Tân cầm điếu thuốc, quay đầu lại, nhưng lại thấy Phó Diễn ném một bộ vest lên giường, nhìn anh và ra lệnh: “Mặc vào.”
Trần Tân không rõ vì sao.

Đợi lúc anh thay bộ đồ kia lên thì phát hiện quần áo rộng hơn rất nhiều.

Phó Diễn trông thấy vậy thì dường như càng không hài lòng, nhưng vẫn không nói năng gì, dẫn Trần Tân ra khỏi căn phòng kia.
Trần Tân hơi lưỡng lự, không biết Phó Diễn dẫn mình đi đâu.
Mãi

tới khi xe dừng lại trước tòa nhà quen thuộc, Trần Tân mới nhìn Phó Diễn đầy nghi hoặc.
Phó Diễn lấy từ trong ngăn kéo xe một chiếc hộp nhung, sau khi mở ra, bên trong là một chiếc vòng kim loại.

Hắn cầm chiếc vòng kim loại đó, đeo lên cổ Trần Tân.
Chiếc vòng đó thật sự rất giống vòng cổ cho chó, Trần Tân theo bản năng tránh né.

Nhưng, một câu nói của Phó Diễn đã khiến anh khựng lại.
“Nếu chủ muốn đi làm trở lại thì ngoan ngoãn đeo chiếc vòng này vào.”
Đi làm? Anh còn nghĩ Phó Diễn sẽ nhốt anh cả đời chứ, bây giờ hắn lại kêu anh đi làm?
Nhẽ nào sức khỏe anh có vấn đề gì, không còn sống được bao lâu nên đã khơi dậy lòng thương cảm của Phó Diễn?
Phần chốt của chiếc vòng kim loại có khóa bằng vân tay, nếu không có vân tay của Phó Diễn thì sẽ không thể tháo xuống được.
Phó Diễn cười bảo: “Chú biết thứ này là gì không?”
Trần Tân đoán nó là gì.
Phó Diễn: “Nếu không đúng giờ nhập vân tay của tôi vào, nó sẽ phát nổ.”
Trần Tân tưởng đây là thiết bị định vị, không ngờ lại còn có ứng dụng đáng sợ hơn như thế.
Sau khi gài chốt lại, Phó Diễn khẽ xoa đầu Trần Tân: “Vậy nên chú đừng nghĩ tới chuyện lén chạy mất.”
“Nếu rời khỏi tôi, chú sẽ chết đấy.” Hắn lướt ngón tay qua chiếc vòng kim loại trên cổ Trần Tân: “Nếu chú không quan tâm đến tính mạng của mình thì tôi cũng không ngại đưa những người chú quan tâm theo chú đi xuống.

Tên thuộc hạ trung thành nhất mực của chú, có tên nào tính tên đó.

Tôi sẽ tự mình ra tay, tiễn bọn họ tới đoàn tụ với chú.”.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện