Với cái tên họ hàng nhà họ Hà này, ban đầu Diệp Thành tiếp cận chỉ để thăm dò tin tức của nhà họ Hà, lúc này sau khi đã có gia tộc Aokawa thì anh liền vứt ra sau đầu.
Nhưng không ngờ hôm nay tên này lại chủ động gọi điện cho anh.
Diệp Thành suy nghĩ một lúc rồi gọi điện, lạnh nhạt nói: "Alo?"
Bên kia đầu dây truyền đến tiếng "ực ực", nghe thì có vẻ Hà Viễn Chí đang uống rượu. Nhưng anh ta uống rất vội, uống từng hớp lớn, cứ như là người lữ hành đi ba ngày ba đêm trong sa mạc.
Mãi lâu sau anh ta mới vứt cái chai đi rồi nấc một cái, nói với giọng như khóc: "Alo? Diệp Thành à?"
Diệp Thành khẽ híp mắt, trong lòng đã thấy mất kiên nhẫn nhưng vẫn nói: "Alo, tôi đây".
Hà Viễn Chí nghẹn ngào: "Diệp, Diệp Thành, tôi bị đá rồi!"
Diệp Thành trầm mặc hồi lâu rồi mới trả lời: "Ồ".
Anh vốn giữ thái độ lạnh nhạt để cho đối phương biết điều để anh còn cúp máy, nhưng không ngờ Hà Viễn Chí thấy thái độ của anh như vậy lại vô cùng vui vẻ.
"Quả nhiên là vào lúc thế này chỉ có anh mới không cười nhạo tôi, người anh em tốt! Tối nay trên tầng cao nhất của tòa nhà Hồ Bán trên đường Thương Hồ, đến tiệc rượu Hoa Vũ tới uống với tôi đi, tối nay chúng ta không say không về!"
Nói xong anh ta còn chẳng cho Diệp Thành cơ hội từ chối đã cúp máy, khóe miệng Diệp Thành hơi co giật rồi lại ngồi xuống.
"Thôi bỏ đi, coi như là tiện đường bắt Hà Thái Vi vậy". Anh bất lực nhún vai, rồi lại hạ lệnh xuống...
Tám giờ tối anh thay bộ lễ phục cao cấp rồi đúng giờ xuất hiện ở cổng tòa nhà Hồ Bán. Vốn anh đã sắp xếp xong kế hoạch rồi nhưng không ngờ bước đầu tiên lại xảy vấn đề.
"Xin lỗi thưa anh, anh không có thiệp mời nên không được vào trong".
Đối mặt với nụ cười lịch sự nhưng vô cùng kiên quyết của cô nhân viên lễ tân, Diệp Thành không nhịn được mà trợn trắng mắt, nếu biết phiền phức như thế thì ban đầu anh đã không thèm để ý đến Hà Viễn Chí mà đi bắt Hà Thái Vi luôn không phải là được rồi sao?
Lúc Diệp Thành đang định dùng phép thuật để lẻn vào thì giọng nói của Hà Viễn Chí đột nhiên vang lên sau lên sau lưng cô lễ tân: "Đây là khách tôi mời đến, để anh ấy vào đi".
Cô nhân viên lễ tân sắc mặt hơi khó xử: "Việc này..."
Thấy cô ta như vậy thì Hà Viễn Chí tức điên lên, đập mạnh cái ly thủy tinh xuống đất rồi quát lên: "Rốt cuộc tôi có phải là người nhà họ Hà không hả? Chỉ một tiệc rượu cỏn con thôi mà tôi còn không có quyền đưa bạn mình vào hả?!"
Nghe thấy tiếng quát giận dữ của anh ta, cô nhân viên lễ tân run lẩy bẩy, dè dặt nói: "Không, không phải, tất nhiên hai người có thể vào".
Hà Viễn Chí hừ lạnh một tiếng rồi kéo Diệp Thành đi vào trong, nhưng ngay lúc này đã có tiếng châm chọc vang lên bên cạnh:
"Ha ha, cậu cả Hà, uy phong thật đấy nha".
"Cậu cả cái con khỉ, chẳng qua chỉ là con cháu dòng thứ mà thôi, cũng chẳng bằng một con chó trong mắt người nhà họ Hà".
"Tên nhóc nếu mà giỏi thật thì sao có thể để Hà Anh Trác ngủ vợ chưa cưới của mình cơ chứ?"
"....."
Nghe từng câu nói sỉ nhục, Hà Viễn Chí tức tới nỗi toàn thân run rẩy nhưng lại không thể phát tác ra được, bởi mỗi một người trong đám người này đều có địa vị cao hơn anh ta rất nhiều!
Diệp Thành bình tĩnh lướt mắt nhìn qua đám người này rồi kéo Hà Viễn Chí, lạnh nhạt nói: "Đi thôi".
Hà Viễn Chí hít sâu một hơi rồi đè lửa giận xuống, đi theo anh vào hội trường.
Tiệc rượu của giới thượng lưu Diệp Thành cũng từng tham gia một lần ở tỉnh Tô Bắc. Cảnh tượng trước mặt anh cũng chẳng có gì khác so với lầm trước, cũng chỉ là trang trí xa hoa, có rất nhiều loại rượu, còn những người kia...cũng chỉ là con kiến trong mắt anh mà thôi.
Diệp Thành dùng thần niệm lướt qua hội trường một vòng thì phát hiện Hà Thái Vi không đến, liền cúi đầu nhìn Hà Viễn Chí.
So với lần gặp mặt trước thì Hà Viễn Chí bây giờ chỉ có thể dùng hai chữ "suy sụp" để hình dung. Tuy đang mặc lễ phục nhưng trên đó có khá nhiều