"Ha ha ha!! Áo đen, ngươi không thể chạm đến ta! Ngươi không thể chạm đến ta!"
Đại sảnh giờ đã bị đánh cho lồi lõm không đều, tất cả đều là tác phẩm của Dương Hằng.
Hắn nhìn về phía chủ giáo lần nữa trồi lên, thân hình lại biến mất tại chỗ.
Tấn công toàn bộ đại sảnh cùng một lúc không có tác dụng, bởi vì chủ giáo chỉ cần luôn trốn cho đến khi đại chiêu hao hết là có thể.
Nếu tiếp tục như thế, quân tiếp viện của doom chắc chắn sẽ xông vào đây trong thời gian ngắn.
Vì vậy Selina đã có một kế hoạch.
Đại sảnh này rất rộng, trừ khi tốc độ của Dương Hằng có thể vượt qua nhiều lần tốc độ âm thanh thì mới có thể giết chết chủ giáo.
Và trạng thái hiện tại của hắn là không thể.
Chủ giáo có thể xuất hiện ở bất cứ vị trí nào trong đại sảnh.
Nếu như là Dương Hằng đối đầu với một định tính ngẫu nhiên thì hắn buộc phải hủy đi cả chỗ này, nhưng mà chủ giáo có một điểm yếu.
Nó không hẳn là điểm yếu, mà chính xác hơn là hắn có tư duy và cách suy nghĩ của một con người, tức là nó vẫn tồn tại "lối mòn" trong suy nghĩ.
Có rất nhiều vị trí trong đại sảnh, nhưng mà có một số vị trí chủ giáo dịch chuyển đến nhiều hơn thay vì có thể dịch chuyển đến chỗ khác trong lần lựa chọn đó.
Để dễ hiểu, nó giống như khi ta di chuyển liên tục trong một mê cung, ta luôn nghĩ rằng những bước đi của mình là hoàn toàn ngẫu nhiên.
Không biết rằng mình đã vô thức đi theo một lối mòn hình thành trong suy nghĩ, như là rẽ trái hai lần thì rẽ phải hay tương tự thế.
Chủ giáo cũng vậy, gã ta trốn công kích của Dương Hằng tại vị trí 1, sau đó dịch chuyển ra vị trí số 2, lại dịch chuyển tiếp ra một vị trí ngẫu nhiên nào đó.
Xoay tua một hồi, chủ giáo dịch chuyển đến vị trí số 1, né tránh công kích của Dương Hằng, xung quanh là rất nhiều vị trí khác, nhưng gã lại vô thức dịch chuyển đến vị trí số 2.
Đó chính là thời cơ Dương Hằng nhắm tới.
Mà Selina đứng bên ngoài vòng chiến không chỉ để xem chơi, cô đang vận chuyển đại não hết cỡ để tính toán, chỉ cần tìm được vị trí 1 và vị trí 2 đó, bọn họ sẽ thắng!
Nói thì dài nhưng diễn ra chỉ mới ba mươi giây kể từ lúc Dương Hằng bắt đầu đánh, nhưng chủ giáo đã dịch chuyển chí ít trăm lần, nhưng như vậy là chưa đủ.
Tiếng gầm thét sau lưng đã có thể nghe thấy loáng thoáng, chứng tỏ quân đội nhân loại không thể trụ được bao lâu nữa.
Cả Dương Hằng và Selina không còn nhiều thời gian.
"Sốt sắng lắm phải không, áo đen? Sao có thể không sốt sắng được.
Quân đoàn doom sắp tới nơi này rồi.
Chỉ ít phút nữa thôi, cô gái bé nhỏ dưới kia sẽ bị doom xé vụn đó, áo đen! Ra sức nữa đi!!"
Đối với lời khiêu khích của chủ giáo, Dương Hằng âm trầm, tấn công càng ra sức.
"Đúng vậy! Chính là như vậy! Tiếp tục giãy dụa đi! Ngươi không phải mạnh mẽ lắm à? Sao bây giờ lại chật vật vậy?"
Gã ta mở miệng trào phúng.
Dù là không muốn thừa nhận, nhưng chủ giáo xác thực ghen tị với Dương Hằng, ghen tị vì hắn có được sức mạnh to lớn mà chẳng phải đoản mệnh, ghen tị vì Dương Hằng là anh hùng của nhân loại trong khi gã lại là kẻ phản bội, con chuột chạy ngoài đường ai ai cũng kêu đánh.
Để rồi cuối cùng gã biến thành một thứ doom không ra doom, người không ra người.
Từ đầu đến cuối, chủ giáo chưa từng nghĩ rằng mình sai ở đâu, tấy cả bị ý nghĩ về sống sót và sự sợ hãi cái chết đè lại.
Gã chưa từng nghĩ đến Dương Hằng đã bỏ ra cái gì và phải trả giá ra sao mới có thể bước đến một bước này, gã ta chỉ cảm thấy không công bằng.
Những lời châm chọc và giễu cợt của chủ giáo một phần là chiến thuật tâm lý, một phần là để phát tiết.
"Áo đen! Nếu như ta có được sức mạnh của ngươi, ta sẽ giết hết những kẻ cầm đầu, trở thành vị chúa mới của nhân loại.
Sự sống vĩnh hằng, sức mạnh tuyệt đối là của ta.
Khi đó thì tiền bạc, mĩ nữ, quyền lực muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.
Áo đen, ngươi không nghĩ cuộc sống như vậy thật mĩ diệu sao? Nhìn ngươi hiện tại thảm hại như thế nào đi.
Cái gì chó má gánh vác vận mệnh, ta nhổ vào."
Dương Hằng lần đầu mở miệng đáp lại, không có tức tối, không có lạnh lùng, giống như một cuộc trò chuyện bình thường.
"Cuộc sống mà ngươi nói cũng thú vị đó, nhưng mà ta không thích như vậy.
Đây không phải chỉ trích hay đúng sai, chỉ đơn giản là người với người có những ước muốn khác nhau."
"Còn thứ sức mạnh này, ngươi coi nó là một loại đặc ân, ta coi nó là một loại trọng trách."
"Câm miệng, mấy kẻ thánh mẫu như ngươi toàn lãng phí thứ tốt!!"
Chủ giáo gầm lên, Dương Hằng chỉ cười khẩy.
"Ta đâu phải thánh mẫu.
Giết chóc, sát ý, hận ý, ta cũng có, có nhiều lắm.
Đối với những kẻ như ngươi, hận ý của ta đủ để giết các ngươi trăm lần, ngàn lần.
Nhưng ta không bị nó làm mờ mắt.
Cũng không bị nó cảm nhiễm."
"Còn về dục vọng, ha ha, ta muốn kéo những người như ta trong quá khứ ra khỏi vực sâu, cho họ biết rằng ánh sáng và hi vọng luôn tồn tại.
Ai quy định dục vọng 100% phải là xấu đâu?"
"Sao không nói tiếp, nghẹn họng rồi