Edit: MNMC
Hai ngày sau, Hoà Thuận theo Ông Bá đến vực núi Lạc Dương.
Nàng không muốn mua khôi giáp, một là vì tất cả cửa hàng bán khôi giáp ở Phong Vô thành đều dành cho tu sĩ, hai là nàng không có tiền cũng chả dùng đến, đành thủ công lấy hai mảnh mai rùa nhét vào trong áo trước ngực và sau lưng.
Vũ khí chính của Hoà Thuận là 2 cây đoản kiếm, một treo bên hông, một buộc vào bắp chân.
Ngoài ra nàng còn mang theo dẫn linh găng không rời dù nó chỉ có tác dụng mở túi trữ vật và kết giới ở nhà.
Ông Bá không mang Hòa Thuận ngồi pháp khí bay trực tiếp mà hai người một trước một sau đi bộ ra cổng tây, đi thêm một giờ nữa thì đến bên ngoài vực.
Vực núi Lạc Dương là một hẻm núi ngầm, đứng bên rìa có thể nhìn thấy cây cối rậm rạp cao chót vót.
Con đường đi vào bên trong tương đối dốc, đương nhiên cũng có tu sĩ tự cho mình tu vi cao, cầm pháp bảo trực tiếp bay vào.
Có rất nhiều tu sĩ tụ tập bên ngoài vực núi, phần lớn họ đều muốn mời vài người cùng đi chung.
Ông Bá quen khá nhiều người nhưng chủ yếu toàn hành động một mình.
Lần này, ông ta chỉ chào hỏi mấy người quen rồi cùng Hoà Thuận đi xuống dốc.
Rừng cây khe núi cổ xưa này cũng na ná như nhau, đều có cây cao chọc trời, ma trùng mãnh thú.
Lần này, hai người bọn họ chẳng qua dự định nhặt nhạnh tí đồ cho nên chỉ tìm con mồi bị người khác vứt bỏ ở phạm vi tương đối an toàn.
Ngày đầu tiên thu hoạch chẳng ra gì, đến một con mồi cũng không gặp được.
Ngược lại, Hoà Thuận may mắn tìm thấy một ổ trứng gà xương đen trong đống bụi rậm, tổng cộng có bốn quả trứng có thể bán được tám mươi hạt linh châu.
Ông Bá không thể mang đi mang lại nhiều lần nên nhờ Hoà Thuận cắt cây gai tê liệt và mang trứng đi.
Một nhánh gai làm tê liệt này dày bằng ngón tay nhưng chỉ những gai nhỏ trên đó mới hữu ích.
Lấy gai ra dùng lửa nhỏ đun từ từ trong vòng bảy ngày là thu được vài giọt nọc độc.
Nó có thể áp dụng cho vũ khí và tạm thời làm tê liệt ma thú loại nhỏ khiến chúng mất khả năng hoạt động.
Một vài giọt tê liệt cũng sẽ mất vài kg gai tê liệt, hơn hết chỉ tác dụng với ma thú loại nhỏ, vì vậy người bình thường ít ai sẽ làm chuyện vô dụng này.
Ông Bá là Trúc Cơ Kỳ nên sớm có thể tích cốc, chả biết thế nào lại hay ăn cơm thành quen.
Đi tới nơi này cũng không chịu ăn tích cốc đan, ông ta sai Hoà Thuận một bên chặt gai tê liệt, còn mình chuẩn bị lửa nướng thịt.
Hòa Thuận cũng không quản hắn, đợi được thịt chín mới đem gai tê liệt vào túi trữ vật rồi ngồi xuống, không khách sáo nhặt miếng thịt khô lên ăn.
"Lát nữa ta dẫn ngươi ra bờ sông xem một chút, bắt vài con rùa đen mang về." Ông Bá cắn miếng thịt hai lần một hồi phân phó cho Lâm Hoà Thuận.
"Rùa đen?" Cứ nhắc tới loại này đầu Lâm Hoà Thuận liền bắt đầu choáng váng.
Rùa đen trên lưng có một tầng dày hắc giáp, tầng hắc giáp kia có thể dùng để luyện hóa một ít bao cổ tay.
Chính là lúc xử lý sẽ có mùi tanh khủng khiếp, thịt cũng không thể ăn.
Nàng vội vàng nói: "Ông Bá, rùa đen không dễ bắt, bán cũng không được bao nhiêu, thật lãng phí thời gian."
"Lãng phí cái gì, tối nay chúng ta liền ở lại bờ sông này.
Nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, nói như thế nào cũng là tiền, ta đi bắt cá, ngươi đi đào hắc giáp đi." Ông Bá thái độ đến là kiên quyết, Hòa Thuận cũng không dám nói gì.
Ăn xong thịt khô, Hòa Thuận liền theo Ông Bá đi tới khe suối của Lạc Dương vực.
Suối không sâu lắm, chỉ đến đầu gối.
Có rất nhiều rùa đen đang bơi trong đó, Ông Bá lấy ra một cây thương rồi đứng trên tảng đá lớn ném vào con rùa.
Hòa Thuận không cần nhìn cũng biết tay nghề Ông Bá rất chuẩn, vì mỗi lần trở về ông ta đều mang theo hàng trăm chục con rùa đen.
Tất cả đều ném cho Hoà Thuận xử lý, sau khi xử lý hàng đống như vậy thì Lâm Hoà Thuận đứng cách xa trăm mét vẫn còn ngửi thấy mùi trên người nàng.
Quả nhiên rùa đen lần lượt bị ném lên bờ.
Hoà Thuận khẽ thở dài, không còn cách nào khác đành rút đoản đao buộc ở chân ra bắt đầu xử lý đống rùa này.
Xử lý một hồi, Hòa Thuận đột nhiên cảnh giác.
Ở một nơi đầy ma thú như vậy, số lượng tàn sát lại lớn, liệu mùi máu có thu hút những con ma thú khác tới không?
Nàng ngừng tay đứng lên vừa định nhắc nhở Ông Bá liền nghe đến bụi cây phía sau không xa, sau đó cảm thấy một trận gió nhào tới sau đầu.
Nàng không kịp quay đầu lại, ngay lập tức lăn sang một bên.
Một con sói hoang lông trắng cao khoảng nửa người bay lên không trung, sau khi đứng yên tại chỗ, nó nhe răng trừng mắt nhìn nàng.
Tiếp đến bốn con sói hoang từ trong bụi rậm chui ra, một con đi tới đống rùa đen ngửi ngửi, không chút hứng thú nhìn chằm chằm Lâm Hoà Thuận.
Hoà Thuận vội vàng nhìn vào dòng suối, lòng chùng xuống, Ông Bá đã biến mất.
Sói trắng chỉ là nhị cấp ma thú, thế nhưng chúng đều là đoàn thể hoạt động, một người tu sĩ bình thường sẽ không muốn trực tiếp giao thủ với chúng.
Hòa Thuận chậm rãi đứng lên, rút ra đoản kiếm trên người.
Nàng từ từ lui về phía dòng suối, nàng lùi một bước, bầy sói lại tiến một bước.
Hoà Thuận không khỏi giật mình, Ông Bá không biết trốn đâu rồi, với khả năng nhỏ bé của nàng chắc chắn không thể trốn thoát.
Cuối cùng con sói dẫn đầu lao về phía nàng trước, những con sói hoang khác cũng chực chờ hành động.
Hoà Thuận đầu óc trống rỗng, chỉ biết nắm chặt đoản kiếm trong tay nhìn chằm chằm con sói đang lao tới.
"Rắc." Ngay khi cái miệng đầy răng nanh chuẩn bị cắn vào Hoà Thuận, một thanh loan đao không biết từ đâu bay ra thuận thế cắt đứt nửa đầu con sói.
Con sói kia ngã xuống đất, mấy con còn lại cảnh giác nhìn xung quanh.
Lưỡi