Đêm khuya, Sở Linh tìm hết một vòng trong Yêu Thú Sâm Lâm um tùm nhưng nàng không có thấy bóng dáng Diệp Thiên.
"Đừng để ta bắt được ngươi.
" Sở Linh nghiến răng nói, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng hương diễm mới xảy ra không lâu, gương mặt ửng hồng, nàng luôn được người ta gọi là ngọc nữ nhưng không ngờ mình sẽ rên dâm đãng như vậy.
"A! Mắc cỡ chết đi được.
" Sở Linh ngượng ngùng dậm chân, không nhìn được đưa tay che kín gương mặt nóng bừng của mình.
"Linh Nhi.
" Có tiếng nói vang lên sau lưng, Sở Huyên không yên tâm Sở Linh nên vẫn âm thầm đi theo, khi tới gần mới phát hiện mặt mũi Sở Linh đỏ bừng, không khỏi hơi kinh ngạc, hỏi: "Ngươi bị làm sao thế.
""Không.
.
không có gì.
" Sở Linh ấp úng, gương mặt càng đỏ thêm, chẳng lẽ nàng lại nói cho tỷ tỷ biết là nàng lên giường với người khác, hơn nữa người đó chỉ là một tiểu tu sĩ Ngưng Khí nhất trọng, chuyện này nàng tuyệt đối không thể nói.
"Vậy rốt cuộc thì ngươi đang tìm cái gì.
" Nghi ngờ nhìn Sở Linh, Sở Huyên vẫn không quên nhìn bốn phía chung quanh: "Chẳng lẽ ngươi làm rớt bảo bối gì ở đây.
""Đâu.
.
đâu có bảo bối gì, ta chỉ đi dạo vòng vòng.
""Ngươi đang nói dối!""Ai nha! Đi, đi về, chưởng giáo sư huynh còn đang chờ chúng ta.
" Trong lòng chột dạ, Sở Linh cuống quít đẩy Sở Huyên, nhưng khi rời đi nàng vẫn không quên quay đầu lại nhìn về hướng sơn động đó một chút.
Hai người đứng song song, ngự không mà đi, nhanh chóng biến mất trong bầu trời đêm.
Đêm đen nhánh, Yêu Thú Sâm Lâm rơi vào yên tĩnh.
Lúc này, trong một góc nhỏ của sâm lâm, thi thể của một con Yêu thú khổng lồ hơi nhúc nhích một cái.
Sau đó, một bàn tay đẫm máu chui ra.
Đây là một cảnh tượng rất dọa người, người bị Yêu thú nuốt mất mà còn có thể sống và leo ra ngoài.
Nhìn kỹ thì thấy dưới bụng con Yêu thú đó có một lỗ hổng lớn, một người máu me đầy mình từ bên trong bò ra.
Người này không phải ai khác, chính là Diệp Thiên.
Vì tránh né Sở Linh truy tìm, cái tên này lại trốn vào trong bụng của Yêu thú, nếu để cho Sở Linh biết thì không biết có phải là nàng sẽ khen hắn một tiếng nhân tài hay không.
Hô!Thở một hơi dài, Diệp Thiên vỗ ngực: "Suýt chút nữa là mất mạng.
"Nhớ lại cảnh tượng hương diễm vừa xảy ra không lâu, Diệp Thiên vội ho một tiếng, sờ lên chóp mũi, mặc dù trên người hắn có mùi máu tanh nồng đậm nhưng lại không che giấu được hương thơm mà Sở Linh lưu lại trên người hắn, mùi hương đó khiến cho người ta mê say.
"Ta còn cứu nàng một mạng.
" Diệp Thiên ho khan một tiếng, tìm một lý do thích hợp cho mình.
Nhưng nhờ lại chuyện này thì hắn vẫn khó tránh khỏi có chút chột dạ, dù sao nàng cũng là Không Minh cảnh, còn đẹp như vậy, cho dù là bị động thì người ta cũng mất đi sự trong trắng đúng không, nếu đổi lại thành bất cừ người nào khác thì nhất thời cũng khó mà chấp nhận được.
Sau này có gặp được chuyện tương tự thì cho dù như thế nào cũng không được xông lên.
Nghỉ ngơi một hồi, Diệp Thiên nhìn sắc trời một chút, giày vò một đêm, bây giờ đã sắp đến bình minh.
Sợ Sở Linh lại giết ngược trở lại tìm mình nên hắn không dám dừng lại chút nào, trở mình bật dậy, Diệp Thiên nhanh chóng xông vào sơn lâm, trước khi đi hắn vẫn không quên kéo lấy thi thể của con Yêu thú bên cạnh, nó chính là đồ đại bổ.
Giờ phút này, Tiểu Linh Viên ở dưới chân núi của Hằng Nhạc Tông tràn ngập tiếng khóc than đau khổ.
"Khóc, khóc nữa cho ông.
" Giọng nói hung thần ác sát vang lên, Trương Đào móc một mảnh vải đen từ trong ngực ra, vò thành một cục, nhét vào trong miệng Hổ Oa, xong việc hắn đạp Hổ Oa một cái, mắng: “Khóc đi, sao ngươi không khóc nữa đi.
"Hổ Oa cũng quá thê thảm, kể từ hôm qua, khi Trương Đào dẫn người đến thì