Sau khi hắn đi mười giây, những người vây xem xung quanh mới phản ứng lại, chỉ là lúc này Diệp Thành đã chạy được vài chục nghìn trượng.
Giết! Giết! Giết!
Ngay sau đó, mấy tiếng hét giết vang vọng khắp đất trời, phía Chung Quy cùng lao về một hướng. Diễn kịch mà, đương nhiên phải diễn cho tròn vai! Công Tôn Trí, Doãn Chí Bình và Thành Côn đều đã hạ lệnh, nếu không đuổi theo thì cũng không hợp lý.
Nhưng khi thấy chín người hô vang như thế, khoé miệng những người vây xem không khỏi giật giật.
Nếu tới đây để giết bọn họ thì sao không xông lên sớm hơn?
Người đã chạy tận đâu rồi các ngươi mới có phản ứng?
Đương nhiên chẳng ai quan tâm những điều này.
Giờ phút này, khán giả vây xem đã từ từ giải tán, ai cũng tặc lưỡi cảm thán, ai cũng thở dài ngạc nhiên.
Hôm nay sát thần Phong Vân – Tần Vũ lại nổi giận, xác chết phương Bắc Đại Sở rải rác khắp nơi, đệ tử bảng Phong Vân đã chết hơn phân nửa, bây giờ hắn tới Nam Sở cũng là sự tồn tại đáng gờm, hôm nay hắn lại tiêu diệt Lã Hậu – kẻ đứng thứ tư trên bảng Phong Vân.
“Chạy rồi?”, trong đại điện của Chính Dương Tông, Thành Côn nghe thấy tin này, vẻ mặt cũng lập tức trở nên u ám đến cực điểm: “Cổ Nguyên đâu?”
“Đuổi… Đuổi theo rồi ạ”, trưởng lão phía dưới nơm nớp lo sợ đáp: “Không chỉ Cổ Nguyên các lão mà tám điện chủ khác của Hằng Nhạc cũng đều đuổi theo rồi ạ”.
“Tám điện chủ của Hằng Nhạc Tông đều đi hết?”, Thành Côn nheo mắt.
Lúc này, bầu không khí trong đại điện của Hằng Nhạc Tông cũng vô cùng ngột ngạt, Doãn Chí Bình nghe được tin này không tức giận, ngược lại còn cười bỡn cợt, người hiểu hắn ta đều biết, hắn ta càng cười như