Giải quyết xong Khổng Tào, Diệp Thành nhanh chóng rời khỏi đây.
Không lâu sau đó, một bóng hình xuất hiện ở đây, nếu nhìn kỹ thì đó chính là Giang Dương.
Thấy mặt đất đầy vết tích lộn xộn, Giang Dương cau mày: “Nơi này vừa xảy ra đại chiến”.
Đảo mắt nhìn xung quanh một lượt, Giang Dương mới quay người rời đi, hắn không thể ngờ tới ở dưới gốc cây ở phía xa, Khổng Tào đã bị chôn dưới đó.
Còn Diệp Thành lại tìm cho mình một nơi không ai biết đến, đem số đạn địa lôi, đạn khói còn lại ra, chuẩn bị phục kích một trong hai người Tả Khâu Minh và Giang Dương.
Thực ra hắn vốn dĩ có thể rời khỏi rừng hoang ngay lúc này, thế nhưng hiện giờ trong rừng hoang ngoài hắn ra thì chỉ còn lại Tả Khâu Minh và Giang Dương, cả hai tên lúc này đang lật tung khu rừng đi tìm hắn.
Diệp Thành không muốn đi vì muốn xử lý hai tên này.
Không biết cách làm kỳ lạ của hắn nếu để Tả Khâu Minh và Giang Dương biết thì sẽ nghĩ thế nào.
Chẳng mấy chốc, Diệp Thành đã gài bẫy xong xuôi còn mình thì chui xuống hầm.
Không lâu sau đó, hắn đã quay lại, vả lại còn dụ được theo một người, đó chính là Giang Dương xuất hiện trong lùm cây rậm rạp trước đó.
Rầm!
Ầm!
Đùng!
Sau ba mươi giây, Giang Dương bị đạn khói che mờ tầm nhìn, lại bị trúng mê hương và châm độc.
“Diệp Thành, ta giết ngươi”, Giang Dương gào lên phẫn nộ.
“Là ngươi gây gổ với ta trước”, Diệp Thành không nương tình, dứt khoát ra tay.
Cũng giống như Khổng Tào, Giang Dương không thể thoát được khỏi cái bẫy của Diệp Thành.
“Nào, nào, cho hai ngươi bầu bạn với nhau nhé”, Diệp Thành lôi Giang Dương tới cái hố chôn Khổng Tào, sau đó lại đào cái hố rộng hơn một chút, đem quần áo của Giang Dương cho vào trong.
Lấp xong đất, Diệp Thành vỗ mông rời đi.
“Vậy thì, tiếp theo chính là ngươi, Tả Khâu Minh”, Diệp Thành nhếch miệng nhìn về một hướng trong rừng hoang giống như thể nhìn ra được gương mặt tôi độc của Tả Khâu Minh vậy.
Lần này Diệp Thành không bố trí bẫy nữa vì hắn vẫn luôn muốn đấu trực diện với Giang Dương một lần, thế nhưng vì tình cảnh trước đó không thích hợp ra tay nên hắn không có cơ hội giao chiến.
Hiện giờ trong rừng hoang chỉ còn