Dưới chân hắn, Tả Khâu Minh nằm ngay trên cái hố hình người, rõ ràng là bị Diệp Thành đánh cho ra mức này, đây là đòn tủ của hắn.
Tả Khâu Minh đương nhiên khó thoát, toàn thân hắn xương cốt như gãy rời quá nửa, lục phủ ngũ tạng muốn lộn nhào cả ra, đến cả máu tươi trong miệng chảy ra ngoài cũng mang theo cả mẩu nội tạng.
Có điều Tả Khâu Minh vẫn chưa tỉnh lại sau cơn mê, đồng tử của hắn muốn lồi ra ngoài, nhìn Diệp Thành bằng vẻ mặt không sao tin nổi.
Dù thế nào hắn cũng không ngờ được một người cao cao tại thượng như mình lại bị một tên ở tu vi Ngưng Khí đánh bại.
“Ta…ta không tin, không….không thể nào”, mỗi lần Tả Khâu Minh há miệng là máu lại trào ra.
“Nếu không thì ngươi đứng dậy đi, ta với ngươi đánh tiếp”, Diệp Thành nhét tiếp một viên Hồi Huyền Đan vào miệng sau đó nửa quỳ xuống đất, lấy luôn túi đựng đồ của Tả Khâu Minh, ngoài ra những bảo bối khác, hắn cũng không chừa lại cho Tả Khâu Minh một món nào.
Phụt!
Tả Khâu Minh ngẩng đầu ói ra máu sau đó ngất lịm đi.
“Gặp lại sau nhé”, Diệp Thành khoát tay, chao đảo bước ra khỏi rừng hoang.
Lúc này, ở lối vào của rừng hoang có rất nhiều người đứng đợi, có người sốt ruột, cũng có người cười trên nỗi đau của người khác.
“Thời hạn ba ngày sắp kết thúc rồi”, có đệ tử nội môn liếc nhìn sắc trời, lên tiếng.
“Chuyện gì thế không biết, tên Diệp Thành đó sao còn chưa ra nhỉ?”
Hiện trường nhốn nháo, tiếng xì xào vang lên không ngớt.
“Không phải chứ?”, Tạ Vân xoa cằm: “Nếu như Diệp Thành bị giải quyết rồi thì mấy người phía Khổng Tào cũng phải ra đây rồi mới phải, hai ngày mà không thấy bóng dáng ai, bọn họ ở trong làm gì không biết?”
“Nào, nào, để ta tính xem nào”, Hùng Nhị giơ tay ra bày ra ra bộ dạng đang tính toán gì đó, vừa bấm đốt ngón tay vừa lẩm bẩm.
“Sao ta lại có dự cảm chẳng lành nhỉ?”, Hoắc Đằng gãi gãi đầu.
“Đợi đã, việc này quả thật rất khác thường”, Tề Nguyệt khẽ giọng, mặc dù cố bày ra vẻ điềm tĩnh nhưng vẫn sốt ruột nhìn về lối ra.
So với bọn họ thì mấy người phía Tề Hạo lại nở nụ cười tươi rói: “Cho dù ngươi có mạnh đến mấy thì cũng không thể vào được nội môn đâu, có lẽ còn bị phế đi tu vi cũng nên.
Cứ đợi đấy, sớm muộn thì ta cũng sẽ cho ngươi sống không bằng chết”.
Trên vân đoan, Sở Huyên ngồi không yên, thời gian ba ngày sắp hết, nếu như Diệp Thành còn không ra ngoài thì chỉ có thể đợi ở ngoại môn thêm ba