Tiểu Họa Sĩ Cùng Đại Tác Giả

Chương 23


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vu Quy Dã đi xuống sân khấu, đại diện kết thúc cho phần giới thiệu của tác giả bên này.

Dưa Gia hắng giọng, tay phải niệm châu Phật, tay trái đỡ bụng, lắc lư đứng lên, tuyên bố “đại hội tác giả” tạm thời nghỉ ngơi mười phút, mọi người có thể tranh thủ thời gian đi vệ sinh, hút thuốc.

Tuy rằng còn chưa tới phần tự do giao lưu, nhưng không ít nhóm họa sĩ truyện tranh đã không chịu nổi kích động, nhốn nháo cầm lấy tập tranh vẽ trong tay đến tác giả hợp ý, định thừa dịp mười phút này tiếp xúc trước với bọn họ.

Ở nơi cạnh tranh công khai này, tác phẩm có đề tài càng tốt thì càng có nhiều người tranh đoạt, ví dụ như tác giả của “Hiệp khách Miêu Miêu” đã bị hai họa sĩ truyện tranh và biên tập của họ bao quanh, muốn khai thác thêm nội dung của câu chuyện từ miệng cậu ấy.

Xem ra, tình cảnh này thật đúng là giống “thân thiết”.

Loạn Mã Quân ngồi ở hàng đầu sửa sang váy xong thì khẽ bước đi nhẹ nhàng, khẩn khoản đến chỗ người đàn ông hàng cuối cùng ở khu vực màu lam.

Với danh tiếng của cô ấy, hoàn toàn không cần chủ động như thế, đợi đến phần họa sĩ truyện tranh tự giới thiệu, thì cô ấy chỉ cần tung bút danh và tác phẩm ra, chắc chắn sẽ có không ít tác giả lao về trước cầm nội dung đến tìm cô ấy.

Nhưng cô ấy không cần ai cả, chỉ cần “Điền Dã” và “Giấc mộng không trung” của anh thôi.

Về phần “Điền Đã” đã nói, anh muốn cùng hợp tác với nữ họa sĩ truyện tranh? Thế thì vừa khéo, cô ấy cũng là nữ, lại là họa sĩ truyện tranh.

Đáng tiếc là cô ấy bàn tính cho thật kỹ, chờ đến khi cô ấy đến khu vực tác giả, thì trên chỗ ngồi kia sao không còn bóng dáng của “Điền Dã”?

Tác giả ngồi ở hàng trên nói với cô ấy: “Cô tìm Điền Dã sao? Vừa đến thời gian nghỉ ngơi thì đã bị Dưa Gia lôi đi rồi, không biết đi đâu nữa.”

...

Bên cạnh phòng họp có một phòng nghỉ nhỏ, người đàn ông hóa thân thành sói xám lớn dựa vào cạnh cửa sổ, ngón tay thon dài đang thưởng thức vật trang trí hình cá heo nhỏ.

“Nếu không phải tôi kịp thời kêu anh đi, thì bây giờ chắc anh cũng bị tác giả khác vây quanh rồi.” Dưa Gia rót cho mình một tách trà, uống một hơi, kết quả ăn trúng một mảnh lá trà, anh ấy lại vội vàng phun ra, “Đừng quên bây giờ anh là một người hoàn toàn mới tên là “Điền Dã”, ngông cuồng như vậy cũng không phải cách hay đâu.”

Tuy rằng gương mặt sói kia đã che đi biểu cảm của Vu Quy Dã, nhưng theo giọng nói của anh thì dường như tâm tình bây giờ của anh rất tốt: “Không còn cách nào cả, sáng ý của mấy tác giả trước đều rất xuất sắc, tôi chỉ có thể dùng đường vòng lối tắt này để hấp dẫn sự chú ý của họa sĩ truyện tranh thôi.”

“Bỏ đi, nói không lại anh… Còn có, anh khẳng định nhất định phải tìm nữ họa sĩ truyện tranh hợp tác sao? Thật ra tôi cảm thấy phong cách của Tri Bất Đạo Tiên Nhân vẫn rất hợp với… Được được được, tôi ngậm miệng, tôi ngậm miệng.” Dưa Gia giơ tay đầu hàng, “Anh phải nói thật cho tôi biết, có phải anh đã coi trọng họa sĩ truyện tranh nào rồi không?”

Vu Quy Dã tạm dừng hai giây, chậm rãi gật đầu.

“Xem như là thế đi.”

“Cái gì mà “xem như là thế đi”?” Dưa Gia sờ tờ giấy ký tên bên tay kia, cẩn thận tìm kiếm dấu vết để lại. Đáng tiếc anh ấy hoàn toàn không quen nghiệp vụ của bên họa sĩ truyện tranh, chỉ có thể thông qua phong cách bút danh mà đoán phong cách vẽ. Ví dụ như, cái tên đáng yêu trong sáng, tám chín phần là nữ họa sĩ truyện tranh.

Bỗng nhiên, anh ấy phản ứng kịp: “Không đúng, họa sĩ truyện tranh còn chưa có bắt đầu tự giới thiệu, làm sao anh biết họa sĩ nào có phong cách vẽ gì?”

Sói xám lớn bị hỏi khó, yên lặng nửa phút mới nói: “Tôi nhìn thấy một họa sĩ mà tôi quen biết trên tờ giấy ký tên, lúc trước tôi có xem qua truyện tranh của cô ấy.”

Dưa Gia: “... Cho nên bình thường anh xem truyện tranh thiếu nữ à?”

“...”

“Đại thần, anh yên tâm, chuyện này tôi sẽ xem như là bí mật của hai chúng ta, ai cũng không được tố cáo.”

“...”

...

Sau thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, nhóm tác giả lần lượt trở lại trong phòng, cuối cùng Vu Quy Dã cũng thoát khỏi Dưa Gia, về đến chỗ ngồi của mình.

Hội che mặt thân thiết lần này tổng cộng có bốn phần, mà bây giờ sẽ là phần họa sĩ truyện tranh tự giới
thiệu. Trên tờ giấy quy trình có viết rõ: họa sĩ truyện tranh giới thiệu đơn giản, đồng thời giao tập tác phẩm cho tác giả xem.

Nhưng khi họa sĩ truyện tranh đầu tiên lên sân khấu, sự tình lại thay đổi khôn lường. 

—— “Tổng biên, anh xem đi, tác giả thể hiện câu chuyện hay như vậy cho chúng ta, mà họa sĩ truyện tranh của chúng tôi không thể chỉ nói hai câu liền xong việc, có vẻ rất không tôn trọng người khác.” Phó tổ trưởng tổ một Đặng Diệu Hoa cười gượng nói, “Anh xem, nếu không thì để thời gian họa sĩ truyện tranh giới thiệu dài một chút, để bọn họ thể hiện mình nhiều hơn.”

Phía sau anh ta, Loạn Mã Quân đang ôm cây đàn violon tinh xảo, trên mặt nạ trắng bệch mang theo vẻ cao ngạo vênh váo hung hăng, vừa nhìn liền biết là có chuẩn bị.

Cà Ca khẽ nâng lông mày, quay đầu nhìn họa sĩ truyện tranh khác ở phía sau: “Không cần thiết. Họa sĩ truyện tranh cầm tác phẩm nói chuyện là đủ rồi. Tuy gọi là “hội thân thiết”, nhưng cũng không phải thật sự thân thiết, thể hiện tài nghệ làm cái gì.”

Đặng Diệu Hoa không có chủ kiến gì, bị một câu của anh làm nghẹn họng, lúng túng đang định sửa lời, thì Loạn Mã Quân lại mở miệng trước anh ta, tỏ thái độ: “Tổng biên, không phải tôi khoe khoang mới mang violon đến. Trước kia tôi từng vẽ qua một bộ tác phẩm về dàn nhạc phương Tây, nữ chính là tay đàn violon, vì để hiểu biết sầu về violon, cho nên tôi mới có thể học và diễn tấu nó ra sao. Hôm nay trước mặt các vị tác giả, tôi chỉ muốn thể hiện quyết tâm của mình cho mọi người, cho dù tương lai tôi sẽ hợp tác cùng vị tác giả nào, tôi cũng đều sẽ cố gắng đi sâu nghiên cứu đề tài giống như thế.” 

Lời nói của cô ấy vô cùng thành thạo, quả thật giống như đang cầm một thanh AK47 càn quét các tác giả, mỗi phát đều trúng giữa hồng tâm.

—— Ai mà không thích độ phối hợp cao chứ, lại là họa sĩ truyện tranh chịu tốn thời gian nghiên cứu đề tài nữa.

Hơn nữa tư thái của Loạn Mã Quân yểu điệu, dáng người nhỏ nhắn, tuy mang mặt nạ không nhìn thấy được gương mặt, nhưng vẫn gợi lên cảm giác thương hoa tiếc ngọc của mọi người, vỗ tay ủng hộ cô ấy lên sân khấu thể hiện mình.

Loạn Mã Quân giữa tiếng vỗ tay của mọi người, ngẩng đầu ưỡn ngực đi về phía sân khấu, khi cô ấy nói ra bút danh của mình, lại khiến cho mọi người bàn tán xôn xao.

“Sao lại là Loạn Mã Quân...”

“Không nghĩ tới Loạn Mã Quân là nữ!”

“Truyện tranh Cá Heo có thể ký được người có bản lĩnh này, thật sự là lợi hại.”

Cô ấy không hề để ý đến tiếng bàn luận dưới sân khấu, nghiêng đầu gác lên cây đàn violon, cô ấy chậm rãi thở ra một hơi, bỗng nhiên kéo tiếng đàn đầu tiên! Đàn và dây đàn du dương va vào nhau, ca khúc violon tao nhã nghe vui tai vang quanh quẩn trong phòng hội nghị, bao lấy tai của mọi người. Tuy cô ấy khiêm tốn chỉ học một khoảng thời gian, nhưng trình độ không hề tầm thường, hơn phân nửa tác giả đều quỳ gối dưới tài hoa của cô ấy.

Toàn bộ sân khấu đột nhiên trở thành hội diễn tấu của một mình Loạn Mã Quân, dưới “ánh chói lọi” của cô ấy, những họa sĩ truyện tranh khác đều bị ép tới không ngẩng đầu lên nổi.

Cuộc biểu diễn tài nghệ này là “tự nguyện”, “bất ngờ”, nhưng trước viên ngọc sáng như Loạn Mã Quân, nếu bọn họ không ứng chiến, thì không phải sẽ bị rơi xuống thế yếu sao!

Nhóm họa sĩ truyện tranh nhanh chóng thương lượng với biên tập ở bên cạnh mình, một lát lên sân khấu phải biểu diễn tài năng gì để hấp dẫn sự chú ý của tác giả khác.

Nhìn mọi người rối ren ở hàng trước, Bộ Na Na thầm cười lạnh: Cô gái nhỏ tuổi còn trẻ, nhưng vô cùng thủ đoạn.

Cô ấy 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện