Tiểu Kiều Kiều

Tai nạn nhỏ của Trình Miện


trước sau

Edit: Méo

Từ sau lần gặp được bạn cùng phòng của Tần Lộc, Lâm Diêu Chi có tình yêu sâu sắc đối với Mimi trắng bóc mềm mại. Nhưng dù sao Mimi cũng là bạn cùng phòng của Tần Lộc, bình thường không có cơ hội nhìn thấy. Lâm Diêu Chi càng nghĩ, càng không muốn để sự nhung nhớ tra tấn mình. Vì vậy thúc giục tiệm bánh nhà mình ra sản phẩm mới, định dùng bánh gato để thu hút sự chú ý của Tần Lộc, có cơ hội đi gặp Mimi.

Tối hôm đó, Lâm Diêu Chi đắp mặt nạ, nằm trên salon trong phòng khách, lẩm bẩm bấm số điện thoại của Tần Lộc: "Xin chào, Bibi."

Giọng Tần Lộc từ bên kia truyền đến, có tiếng thở dốc, hình như anh đang vận động: "Ừ?"

"Tiệm bánh nhà tôi mới ra sản phẩm mới." Lâm Diêu Chi nói, "Anh có muốn..."

Tần Lộc hiểu ý của Lâm Diêu Chi: "Sáng mai thì không được rồi, Trình Miện có trận thi đấu."

"Thi đấu? Ngày mai cậu ấy sẽ lên đài sao, ở đâu vậy?" Lâm Diêu Chi hứng thú.

"Nhà thi đấu ở trung tâm thành phố." Tần Lộc nói, "Tôi còn dư một vé vào, nếu cô muốn thì có thể tới."

"Vậy tốt quá." Lâm Diêu Chi hết sức vui mừng, "Sáng mai không được rồi, chiều được không?"

"Được." Tần Lộc đồng ý.

Mục đích đạt được, Lâm Diêu Chi vui vẻ cúp điện thoại, khoe khoang với Lâm Mộc Chi đang nằm trên salon ăn salad, "Tuyệt quá, ngày kia em có thể đi quyến rũ Mimi của Tần Lộc được rồi."

Lâm Mộc Chi đang ăn ngon lành, bị câu này của cô làm cho suýt thì sặc chết. Ho khan hồi lâu mới ngẩng mặt lên khiển trách Lâm Diêu Chi: "Lâm Diêu Chi, em nói cái gì đó, một cô gái như em...Mỗi ngày...Quyến rũ...Em nói vậy mà được à?"

Lâm Diêu Chi mờ mịt một lát, mới phản ứng được tại sao Lâm Mộc Chi hiểu lầm, lập tức hoảng sợ giải thích: "Anh, anh nhầm rồi, Mimi là con lạc đà mà Tần Lộc nuôi!"

Lâm Mộc Chi hồ nghi hỏi: "Lạc đà? Sao lại đặt tên cho lạc đà là Mimi?"

Lâm Diêu Chi: "..." Hỏi hay đấy, em cũng muốn hỏi Tần Lộc tại sao.

Lâm Mộc Chi nói: "Dù sao...Tránh xa Tần Lộc một chút, một đứa con gái như em..."

Thấy anh trai lo lắng, Lâm Diêu Chi vẻ mặt không đổi nói: "Bởi vì là con gái nên mới muốn đến gần Tần Lộc, nếu mà cách xa, khẳng định anh ấy bị người khác lấy đi mất rồi." Mặc dù bây giờ Tần Lộc coi trọng cơ thể khỏe mạnh của cô, nhưng không sao, một ngày nào đó anh sẽ coi trọng tâm hồn xinh đẹp này!

Lâm Mộc Chi không còn lời nào để nói, chỉ có thể bực tức ăn salad.

Ngày hôm sau, bởi vì đi xem Trình Miện thi đấu nên Lâm Diêu Chi cố tình ăn mặc thật xinh đẹp. Lúc đầu cô định mặc một cái váy xanh nhạt xinh xắn. Nhưng trước khi ra khỏi cửa lại bị anh trai kéo về, bắt buộc phải đổi sang mặc sơmi mới được phép ra ngoài.

"Em phải cẩn thận Tần Lộc một chút." Lâm Mộc Chi nghĩ linh tinh, "Cậu ta không giống người tốt lành gì."

Lâm Diêu Chi: "Làm sao anh biết anh ấy không phải người tốt?"

Lâm Mộc Chi: "Người tốt sẽ đặt tên cho một con lạc đà là Mimi sao?!"

Lâm Diêu Chi: "..." Cái logic quái quỷ gì đây.

Được rồi, dù sao thi đấu cũng sắp bắt đầu. Lâm Diêu Chi không muốn tiếp tục lề mề với anh trai, về phòng thay đồ sau đó vội vàng ra ngoài. Không cho Lâm Mộc Chi cơ hội dong dài.

Lái xe đến nhà thi đấu, bởi vì bên ngoài trời rất nóng nên trán Lâm Diêu Chi hiện lên một lớp mồ hôi mỏng. Cô tiến vào, nhìn xung quanh mấy chỗ soát vé thấy được Tần Lộc.

Tần Lộc có vẻ đã đến được một lúc, thấy Lâm Diêu Chi thì vẫy tay với cô.

Lâm Diêu Chi hấp tấp chạy đến cạnh anh, vui vẻ kêu một tiếng: "Bibi, tôi tới rồi."

Tần Lộc lộ vẻ bất đắc dĩ: "Cô có thể đừng gọi tôi..."

Lâm Diêu Chi: "Ban ban?"

Tần Lộc: "Được rồi, vào đi." Liên quan đến đề tài xưng hô này, vĩnh viễn không có kết thúc.

Hai người sóng vai đi vào bên trong đấu trường, vị trí của bọn họ có thể quan sát sân khấu rất tốt

Khá tiếc nuối chính là, khán giả trong nước đối với kickboxing không quá hứng thú. Trên khán đài chỉ có lác đác một vài người xem, Lâm Diêu Chi nhìn qua một lượt, phát hiện toàn trường thế mà chỉ có một mình cô là nữ.

"Ít người như vậy sao." Lâm Diêu Chi nhỏ giọng nói chuyện với Tần Lộc.

"Ừ." Tần Lộc chậm rãi nói, "Kickboxing bắt đầu muộn, phát triển cũng tương đối chậm. Người xem không có quá nhiều, cho nên ngoại trừ sự kiện thi đấu lớn một chút, tranh tài bình thường không có mấy người xem."

Lâm Diêu Chi cũng hiểu rõ vấn đề này. Kickboxing mặc dù chiến đấu mạnh mẽ, nhưng khác với quyền kích một chút. Thể loại này tính thưởng thức không quá lớn, đối với người không am hiểu với người xem quyền pháp mà nói, nhìn giống đấu vật hơn. Cũng chính vì vậy, tranh tài phát triển cũng không quá nổi bật. Chẳng qua quy tắc bên trong đang không ngừng sửa đổi, Lâm Diêu Chi tin rằng về sau kickboxing nhất định sẽ càng được hoan nghênh.

Không lâu sau đó Trình Miện với đối thủ cùng nhau lên sân. Chẳng qua cậu ta bị cạo đi phần râu quai nón, nên bị đối thủ ném cho ánh mắt khinh thường kèm thương hại, trong đó còn xen lẫn sự tự tin thắng chắc.

"Em trai nhỏ, trưởng thành chưa?" Đối thủ cười nhạo.

Trình Miện cười lạnh: "Anh quản tôi trưởng thành hay không làm gì, có thể đối đầu với tôi, nói ra anh cũng chẳng có gì đặc biệt."

Trọng tài ra hiệu thủ thế để hai bên không tiếp tục giao lưu. Mặc dù ngôn từ khiêu khích bị cấm, nhưng trọng tài thật ra cũng không khắt khe như vậy, tùy tiện nói một hai câu không có vấn đề gì.

Trình Miện nói xong, hướng ánh mắt u oán lên khán đài. Lâm Diêu Chi nhìn thấy, vui vẻ vẫy tay với Trình Miện: "Miện Miện cố lên, thắng trận này, chỉ mua bánh kem chúc mừng sinh nhật mười tám tuổi của cậu."

Giọng cô lớn, trọng tài nghe được cũng phải bật cười làm Trình Miện tức đến thổ huyết. Rất muốn yêu cầu Tần Lộc quản Lâm Diêu Chi
nhưng cậu ta phát hiện Tần Lộc một chút cũng không có ý muốn cản.

Cuối cùng Trình Miện chỉ có thể oán hận quay đầu, đem tất cả sự giận dữ trút lên đầu đối thủ.

Trên khán đài, Lâm Diêu Chi lấy từ trong túi của mình một gói quả hạch, vui vẻ đưa cho Tần Lộc nhưng anh lắc đầu từ chối, để Lâm Diêu Chi ăn một mình.

"Thực lực của Trình Miện như nào vậy?" Lâm Diêu Chi hỏi.

"Cũng không tệ lắm." Tần Lộc chậm rãi nói, "Nhưng sức lực hẳn không lớn bằng cô."

Lâm Diêu Chi nói: "Không lớn bằng tôi?"

Tần Lộc cười như không cười mà nói: "Cả câu lạc bộ sức lực lớn hơn cô chắc không có mấy người."

Lâm Diêu Chi thắc mắc: "Làm sao anh biết?"

Tần Lộc chậm rãi nói: "Người lần trước vật tay với cô là Đường Văn Ca cũng không phải người bình thường, cô có thể thắng được cậu ta, vậy thì chắc hơn đại đa số."

Lâm Diêu Chi hàm hồ nói: "Không phải tôi không thắng sao?"

Tần Lộc quay đầu, thấy Lâm Diêu Chi đang ngậm trong miệng một đống quả hạch, quai hàm cũng phồng lên. Phối hợp với cặp mắt đen láy kia, giống như một con sóc đang giấu hạt, vô cùng dễ thương.

Nhìn thấy dáng vẻ này của cô, Tần Lộc cảm thấy tay mình có chút ngứa ngáy. Anh cũng không làm khó mình, vươn tay chọc chọc lên mặt Lâm Diêu Chi một cái.

Lâm Diêu Chi bị hành động kì lạ của Tần Lộc làm cho khó hiểu, phồng má nói: "Làm gì vậy?"

Tần Lộc thản nhiên nói: "Trên mặt cô có vết bẩn."

Lâm Diêu Chi gian nan nuốt xuống đống hạch trong miệng, móc ra một cái gương nhỏ để soi, lại không thấy một cái gì trên mặt.

Tần Lộc nói: "Lau sạch rồi."

"Cảm ơn nha." Lâm Diêu chi còn tưởng là vỏ hạt, có chút xấu hổ.

"Xem trận đấu đi, sắp bắt đầu rồi." Tần Lộc dời mắt.

Đại khái là vừa rồi bị đôi cẩu nam nữ Lâm Diêu Chi với Tần Lộc chọc tức. Ngay từ lúc bắt đầu, Trình Miện xuất chiêu đặc biệt hung ác, vừa lên cái đã hất tung đối thủ, lấy được một điểm.

Đối thủ còn đang ra vẻ coi thường gương mặt trẻ con của Trình Miện. Cho nên thời điểm bị hất tung, hắn vẫn còn mơ hồ, hoàn toàn không hiểu vì sao mình lại ngã xuống đất.

Đợi đến lúc trọng tài ra hiệu hắn ngồi dậy, lúc này hắn vẫn nghĩ không phải mình khinh địch. Nhưng một giây sau, Trình Miện đã lao thẳng đến chỗ hắn, hắn theo phản xạ có điều kiện định phòng ngự, lại cảm giác nắm đấm Trình Miện giống như đạn pháo liên tục đập vào người. Lực đạo lớn đến mức hắn không thể đứng một chỗ, chỉ có thể từng bước lùi lại, lần nữa bị Trình Miện dẫn trước.

"Chẳng có gì để xem." Sắp ăn hết hạt, Lâm Diêu Chi mới lười nhác nói, "Không cùng một trình độ..."

Tần Lộc nói: "Là quá yếu." Anh nói tiếp, "Trước khi so tài thì phải tìm hiểu đối thủ."

Trên sàn thi đấu, gần như chỉ có một mình Trình Miện đơn phương đồ sát. Đối thủ chật vật miễn cưỡng đến ván thứ hai mới có thể tiếp được chiêu của Trình Miện. Nhưng lực đánh trả cũng không có, Lâm Diêu Chi xem đến mức buồn ngủ. Người khác cũng vậy, vốn không có nhiều người, lúc này đã bắt đầu lục tục rời khỏi.

Cuối cùng trận đấu cũng kết thúc. Đối thủ của Trình Miện chỉ ghi được ba điểm, cũng là do Trình Miện cố tình không đánh trả.

Lâm Diêu Chi xem không đã nghiền, u oán nói: "Tôi cảm thấy mình đã lãng phí một buổi chiều."

Tần Lộc nói: "Có vẻ như vậy."

"Cho nên anh có muốn đền bù tôi một chút không?" Lâm Diêu Chi nháy mắt làm nũng.

"Đền bù như thế nào?" Tần Lộc hỏi.

Lâm Diêu Chi bật thốt: "Tôi muốn quyến rũ Mimi!"

Tần Lộc im lặng ba giây, trong miệng phun ra mấy chữ, "Đừng đùa giỡn lưu manh."

Lâm Diêu Chi: "..."

Tần Lộc nói: "Đùa thôi."

Lâm Diêu Chi duy trì vẻ mặt cứng ngắc, cô run run nói: "Anh cũng biết nói chuyện cười?"

Tần Lộc nhíu mày: "Vì sao lại không? Bọn họ đều nói tôi có khiếu hài hước."

Lâm Diêu Chi nghi ngờ nhìn Tần Lộc, thầm nghĩ người nào không có ánh mắt như vậy: "Ai nói?"

Tần Lộc: "Trình Miện."

Lâm Diêu Chi kinh ngạc: "Cậu ta nói như vậy lúc nào?"

Tần Lộc lạnh lùng nói: "Lúc tôi nói cậu ta dám kêu tôi nhàm nhán, vậy tôi đánh chết cậu ta."

Lâm Diêu Chi: "..." Thôi được rồi, dù sao tính mạng vẫn là quan trọng nhất. Cũng không nên đổ lỗi cho lời nói dối đầy sứt sẹo của Trình Miện.

Trên sàn thi đấu, Trình Miện được trọng tài tuyên bố thắng lợi. Đối thủ của cậu ta ủ rũ, hiển nhiên không thể tiếp thu được việc mình bị một tên nhóc đánh bại. Nhưng thi đấu thể lực chính là như vậy, bất kể lúc nào, khinh thường kẻ địch đều là hành vi ngu xuẩn nhất. Tựa như trước đây lúc Lâm Diêu Chi còn tập kickboxing, rất nhiều người xem thường cô là một cô gái. Mà tất cả những người này, về sau đều thành bại tướng dưới tay cô.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện