Tiểu Phúc Tấn

Chương 21


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Dờ


Mạnh Chân cẩn thận ngồi xuống ghế không dám nhúc nhích, Lâm Nguyễn vừa nhìn đã biết là Mạnh Chân bị đánh không nhẹ.


Cậu ta cứng ngắc toàn thân, lấy một cái hộp gỗ đàn hương trong túi ra đưa cho Lâm Nguyễn, đó là chiếc vòng tay ngọc bích mà Lâm Nguyễn cho cậu ta.


"Tống Sương Ỷ không nhận đồ, tớ đành phải kể mọi chuyện cho chị họ." Mạnh Chân nói: "Cha mẹ tớ đã đền tiền vòng ngọc cho chị ấy, chị ấy cũng không nói gì."


"Lúc ấy chắc là khó xử lắm nhỉ?" Lâm Nguyễn hỏi.


Tuy nhà họ Bạch và nhà họ Mạnh là thân thuộc nhưng lại không thân thiết. Trưởng bối hai nhà cũng không muốn con cháu giao du nhiều. Bạch Trân Châu bảo Mạnh Chân đi đưa đồ, nhất định đã giấu gia đình. Mà Mạnh Chân làm hỏng chuyện, cha mẹ cậu ta còn phải bồi thường cho Bạch Trân Châu.


Mạnh Chân nhớ lại tình hình ngày hôm đó, nói: "Bọn họ đều tỏ ra khách sáo lắm."


Lâm Nguyễn nằm ra bàn hỏi: "Vậy Tiền thiếu gia thì sao? Hắn ta biết chị cậu tặng đồ cho ông chủ Tống, nếu rêu rao ra ngoài thì thanh danh của chị cậu có bị ảnh hưởng không?"


"Tớ hỏi rồi," Mạnh Chân nói: "Chị họ tớ bảo không sao, chị ấy giải quyết được. Có lẽ trong mắt họ thì đây chẳng phải chuyện gì to tát."


Lâm Nguyễn nghĩ, Bạch Trân Châu thật là giỏi, có lẽ cô chính là kiểu người có thể tự mình xử lý tình huống mà Trạm Hi đã nói.


Có thể tự xử lý mọi việc là một năng lực tài ba, giống như Trạm Hi, hắn chưa bao giờ để mọi việc vượt ra ngoài tầm kiểm soát, giống như Bạch Trân Châu, dù xảy ra chuyện ngoài ý muốn vẫn có thể tự mình xử lý được.


Lâm Nguyễn ỉu xìu, đưa vòng tay Mạnh Chân, "Cậu đền cái này cho chị cậu dưới danh nghĩa hai chúng ta, nếu không vì bọn mình thì Tiền thiếu gia cũng đâu biết chuyện."


Mạnh Chân nghĩ một lát rồi đồng ý.


Ánh nắng ngoài cửa sổ rực sáng, mấy ngày nay thời tiết đã ấm hơn, hoa nhài đông [1] trong trường đã đơm thành từng bông nhỏ màu vàng, nhìn vào có cảm giác vui vẻ kỳ lạ. Lâm Nguyễn nằm ra bàn, ngắm nhìn hoa ngoài cửa sổ, chầm chậm thở dài một hơi.


[1] 迎春花:



Lý Minh Văn vào phòng học, thấy Lâm Nguyễn và Mạnh Chân đang ngồi tại chỗ thì khựng lại. Lâm Nguyễn còn đang chìm đắm trong tâm sự tuổi hồng, Mạnh Chân thì phát hiện ra gã ngay lập tức.


Cậu ta định đứng lên nhưng vừa cử động lại đau, đành phải ngồi im đợi Lý Minh Văn đến gần mới nói: "Cái vòng tay vỡ lúc trước, mày tính sao đây?"


Lý Minh Văn khựng lại, "Vòng tay gì?"


Mạnh Chân nhướng mày, "Sao? Mày định chối à? Hôm ấy mày đụng lật cả bàn Lâm Nguyễn trong cái phòng này, vòng tay ngọc bích văng ra vỡ tan, bao nhiêu người đều nhìn thấy."


Lý Minh Văn đứng im bên cạnh bàn học, gã không dám nhìn vẻ mặt của bạn cùng lớp ngồi xung quanh.


"Sao tao biết được cái vòng kia của mày có phải đồ thật không." Lý Minh Văn nói: "Mày lừa tao thì sao."


Mạnh Chân nổi giận, "Sao mày ngang ngược thế!"


Lâm Nguyễn quay đầu lại nhìn cả hai, Lý Minh Văn vịn vào bàn, bởi vì nắm quá chặt nên các đốt ngón tay đều trắng bệch lên. Gã ta không có tiền bồi thường cái vòng ấy. Mấy ngày nay Lâm Nguyễn và Mạnh Chân đều không nhắc, Lý Minh Văn nghĩ chuyện cứ thế trôi qua, không ngờ hôm nay Mạnh Chân lại nhắc. Nhưng dù thế nào, gã tuyệt đối không nhận.


Lâm Nguyễn nói: "Bọn tôi đã hỏi ông chủ Minh Ngọc Trai rồi, ông ấy bảo giá 800 đồng, cậu có thể tới đó hỏi."


Lý Minh Văn: "Ai biết các người có thông đồng với nhau hay không."


Mạnh Chân định nói gì đó nhưng giáo sư đã ôm giáo trình vào phòng học.


Cậu ta căm tức quay đầu lên, thầm thì: "Sao lại có người như thế nhỉ!"


Chiều chỉ có một tiết, tan học rất sớm. Lúc Lâm Nguyễn về nhà thì Trạm Hi chưa về, cậu quay về phòng cất cặp sách, chưa kịp ngồi xuống đã nghe tiếng gõ cửa. Lâm Nguyễn mở cửa ra, là bác Đông. Ông bưng một cái khay, trên đó có hai món đồ, một cái tráp đựng tiền, một chiếc hộp nhung.


"Gia nói còn một năm nữa là cậu tốt nghiệp rồi, cần dùng không ít tiền cho việc xã giao, gia đoán cậu không dành dụm nhiều tiền nên đưa cho cậu một ít."


Cậu nhận lấy đồ trên tay ông, bác Đông xỏ hai tay vào ống tay áo, nói: "Sau này mỗi tháng cậu được 50 đồng, nếu cần chi nhiều hơn thì nói tôi biết."


Lâm Nguyễn đáp vâng.


"Cái hộp còn lại là gia tặng cậu." Bác Đông nhìn vào mắt Lâm Nguyễn, nói: "Gia đối tốt với cậu thì cậu nên biết thân biết phận, đừng ỷ được gia chiều mà làm bậy làm bạ, ứng xử hàng ngày cũng phải cẩn thận, đừng để người ta nói Lan công quán chúng ta không có phép tắc..."


Bác Đông càu nhàu vài câu rồi đi.


Lâm Nguyễn về phòng, nhìn cái tráp tiền kia, bên trong đều là tiền Đại Dương, cậu cất nó vào ngăn kéo. Lâm Nguyễn lại cầm cái hộp nhung, mở ra là một chiếc đồng hồ đeo tay cho nam.


Lâm Nguyễn không biết nó có ý nghĩa gì, chắc không phải là do Trạm Hi sợ cậu buồn nên mua dỗ cậu đấy chứ.


Lâm Nguyễn nghĩ một lát rồi bị chọc cười bởi chính ý nghĩ của mình. Cậu đeo cái đồng hồ lên tay trái, mặt đồng hồ màu bạc vừa tinh xảo vừa phóng khoáng.


Bác Đông đang ở bậc thềm sân sau ngắm mấy bông dạ lai hương [2], bỗng nghe thấy tiếng lên xuống cầu thang, ông ngó vào thì thấy Lâm Nguyễn chạy xuống.


[2] 玉簪花:



"Cậu đi đâu đấy?" Bác Đông hỏi.


Lâm Nguyễn dừng bước, nói: "Cháu về thăm em trai."


Vẻ mặt nghiêm túc của bác Đông càng thêm nhăn nhó, "Đừng có kiểu được phát tý tiền lại tống sang bên kia, cậu nuôi bên kia cả đời được hay sao?"


Lâm Nguyễn vừa đáp vâng vừa chạy đi.


"Tôi thấy cậu lại quên đau rồi đấy!" Bác Đông nói: "Phải cho cậu quỳ lâu hơn mới chừa!"


Hôm nay là ngày đầu tiên Lâm Mãn học tiểu học, mấy năm trước sức khỏe ông Lâm rất yếu, nhà cũng tiêu xài tiết kiệm, nay ông Lâm đã khỏe hơn, thỉnh thoảng cũng nhận làm mộc, hơn nữa có tiền Lâm Nguyễn cho nên cũng đủ để đưa Lâm Mãn đến trường.


Lâm Nguyễn đi trên đường, muốn mua cho Lâm Mãn vài thứ. Đầu đường có hai con chó vàng cắn giá đồ, bị nhân viên của một cửa tiệm lấy chổi đuổi đi. Lâm Nguyễn đi dọc theo con phố, đếm đến 10 thì phát hiện ra mình dừng lại trước một tiệm bánh kem.


Lâm Nguyễn nghĩ ngợi một lát rồi đi vào.


Vào trong tiệm đã ngửi thấy mùi ngọt thơm của bơ bánh. Lâm Nguyễn đến trước quầy, nhân viên nữ trẻ tuổi của cửa tiệm hỏi: "Tiên sinh cần gì ạ?"


Lâm Nguyễn nhìn một lượt, bánh đặt trong tủ kính thủy tính đều rất cầu kỳ, cậu hỏi: "Có đề cử gì không?"


Nhân viên hỏi: "Tiên sinh cần loại bánh kem nào? Bánh sinh nhật ạ?"


"Không," Lâm Nguyễn đáp: "Mua cho em trai tôi, hôm nay là ngày đầu tiên nó tới trường."


Nhân viên đã hiểu, giới thiệu cho Lâm Nguyễn một chiếc bánh kem hoa quả chocolate loại 6 inch, Lâm Nguyễn gật đầu, vừa định bảo sẽ lấy nó thì có giọng nói bên cạnh vang lên, "Tôi khuyên cậu nên đổi loại khác."


Lâm Nguyễn nghe tiếng quay sang nhìn, chỉ thấy Toán Tử mặc trường bào đen đi vào, đôi mắt hoa đào mang ý cười nhìn Lâm Nguyễn như dẫn dắt cậu phải nhìn anh ta.


Toán Tử nhìn thoáng qua tủ kính, nói: "Bánh kem hạt phỉ ngon hơn bánh chocolate một chút."


Ánh mắt của Lâm Nguyễn lại quay trở về với bánh kem, cậu do dự một lát rồi nói: "Vậy lấy bánh kem hạt phỉ."


Nhân viên chưa kịp lên tiếng, Toán Tử đã nở nụ cười, "Tôi nói gì cậu chọn nấy à? Sao cậu biết tôi không lừa cậu?"


Lâm Nguyễn sửng sốt, nhân viên cửa tiệm nhìn Toán Tử như nhìn một gã thần kinh. Toán Tử vẫn ung dung nhìn Lâm Nguyễn, nhận ra sự rối rắm trong mắt cậu.


Toán Tử cười ha ha, không nhìn Lâm Nguyễn nữa, bảo nhân viên lấy một chiếc bánh kem hạt phỉ cho mình rồi ra chỗ bàn trong tiệm mà ngồi xuống.


Lâm Nguyễn vẫn chưa chọn được, tiếng của Toán Tử lại vọng tới, "Lại đây ngồi đi."


Lâm Nguyễn ngập ngừng một lúc rồi đi ra chỗ Toán Tử.


Toán Tử cầm muỗng nhỏ ăn bánh, tay trái tùy tiện đặt lên bàn, chuỗi hạt mã não càng khiến tay anh ta trở nên trắng nõn.


Toán Tử lấy một cái muỗng cho Lâm Nguyễn, "Tôi mời cậu ăn."


Lâm Nguyễn nhận lấy nhưng không động đậy.


Toán Tử nhìn Lâm Nguyễn, chế giễu nói: "Không được ăn đồ người lạ cho? Vậy người nhà có dạy cậu đừng nói chuyện với người lạ không?"


Lâm Nguyễn mím môi, cầm muỗng xắn bánh cho vào miệng. Bánh kem hạt phỉ đúng là rất ngon, hương vị ngọt ngào của bơ hoà lẫn với vị hạt phỉ, cắn một miếng mà thấy thơm phức.


Toán Tử tự dưng không ăn nữa, nhìn Lâm Nguyễn ăn, "Trước đây tôi quen một thằng nhóc, ngoan lắm, người khác nói gì nó làm nấy, sư phụ tôi bảo nó ngoan ngoãn nghe lời, sau này chắc chắn sẽ sống sung sướng. Tôi không tin, bởi vì tôi hoàn toàn trái ngược với nó, người lớn bảo làm gì tôi nhất định không làm, bị đánh liên tục."


Lâm Nguyễn nhìn Toán Tử, Toán Tử chống đầu nói: "Nếu thằng nhóc ngoan ngoãn ấy về sau sẽ sống sung sướng, mà tôi lại trái ngược với nó, chẳng phải là tôi sẽ sống không tốt ư? Sau đó thằng nhóc ấy đi rồi, tôi không biết nó còn ngoan ngoãn hay không, nhưng tôi vẫn còn ngỗ ngược. Sống đến bây giờ cũng rất khấm khá đấy thôi."


Lâm Nguyễn hỏi: "Vậy thằng nhóc ngoan ngoãn kia đâu?


Toán Tử nhếch môi cười, "Nó trở thành một tên ngốc không thể đưa ra lựa chọn."


Lâm Nguyễn nghe xong thì lập tức ỉu xìu.


Toán Tử cười rồ lên như vừa kể một câu chuyện rất hài hước vậy. Lâm Nguyễn nhăn mặt, cậu thực sự muốn thay mặt nhân viên cửa tiệm hỏi Toán Tử, anh có bị thần kinh không.


Lâm Nguyễn đứng dậy đi ra quầy, nhân viên hỏi cậu cần gì, Lâm Nguyễn lại chìm vào im lặng.


"Cậu sợ cái gì thế?" Toán Tử quàng tay lên ghế dựa, nhìn Lâm Nguyễn.


"Tôi không sợ." Lâm Nguyễn nói: "Vốn dĩ phải thận trọng trong việc lựa chọn."


"Sai," Toán Tử nói: "Lựa chọn là tùy ý, cậu muốn chọn thế

nào thì chọn thế ấy."


Lâm Nguyễn nhíu mày, quay lại hỏi Toán Tử, "Nếu chọn sai thì sao?"


"Lựa chọn làm gì có đúng sai." Toán Tử cà lơ phất phơ nói: "Bánh kem chocolate và bánh kem hạt phỉ đều không sai."


Lâm Nguyễn ngẩn người, "Vậy nếu tôi hối hận thì sao."


Toán Tử phá lên cười, "Đa số mọi người đều hối hận sau khi lựa chọn, có người ra khỏi cánh cửa này sẽ hối hận, có người ăn xong bánh mới hối hận, thậm chí có những người qua một thời gian dài nhớ lại, cảm thấy lúc ấy nên mua bánh kem hạt phỉ chứ không nên chọn bánh kem chocolate."


Toán Tử tươi cười nhìn Lâm Nguyễn, "Sao phải xoắn mãi việc hối hận hay không? Chẳng phải chuyện gì to tát cả."


Lâm Nguyễn sững sờ, Trạm Hi nói với cậu, cậu nên chịu trách nhiệm về việc mình làm, chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình, cho nên cậu phải cẩn trọng trong mỗi lần lựa chọn để sau này không hối hận.


Lâm Nguyễn cảm thấy chấn động, bỗng nhiên cậu rất muốn hỏi Trạm Hi, hỏi hắn đã bao giờ hối hận chưa, hỏi hắn có biết là đa số mọi người đều sẽ thấy hối hận hay không.


Cuối cùng cậu chọn bánh kem hạt phỉ, khi cậu sực tỉnh lại thì Toán Tử đã đi rồi. Anh ta luôn như vậy, đột nhiên đến rồi thình lình ra đi. Lâm Nguyễn không biết anh ta từ đâu tới, tới đây làm gì, cũng không biết anh ta đi đâu, khi nào xuất hiện lại.


Ra khỏi cửa tiệm, Lâm Nguyễn phát hiện ra tiệm bánh này nằm đối diện Trích Tiên Lâu, lần trước cậu nhìn thấy Toán Tử ngay ở chỗ này, Toán Tử kéo nhị hồ bên cạnh tiệm bánh mở nhạc dương cầm.


Lâm Nguyễn mang cái bánh 6 inch ấy về nhà họ Lâm, ở đó đến tận chiều muộn. Lâm Mãn rất thích cái bánh kem hạt phỉ này, mừng rơn lên. Lúc ra về, Lâm Nguyễn hỏi nó bánh có ngon không, nó gật đầu thật mạnh.


Lâm Nguyễn lại hỏi nó có thích bánh kem chocolate hay không. Lâm Mãn nghĩ ngợi rồi nói, cũng thích. Lâm Nguyễn bật cười, hứa với nó rằng sẽ mua bánh kem chocolate vào dịp sinh nhật nó.


Lúc Lâm Nguyễn về Lan công quán thì trời đã tối, rất nhiều ngôi sao dệt thành dải sông Ngân, yên lặng vắt ngang qua bầu trời. Dường như chúng đang đi theo Lâm Nguyễn, nhưng đó chỉ là ảo giác mà thôi.


Từ xa, Lâm Nguyễn trông thấy một người đứng trước cổng Lan công quán, tới gần mới nhận ra đó là Thế Ninh. Lâm Nguyễn lại gần hỏi: "Sao anh lại đứng đây?"


Thế Ninh thấy Lâm Nguyễn, thở phào nhẹ nhõm, "Sao về muộn thế. Hôm nay tâm trạng tiên sinh không tốt, cậu vào ở cùng tiên sinh đi."


Lâm Nguyễn không hiểu gì cả, "Sao em dám xuất hiện trước mắt tiên sinh, hôm qua còn gây họa kìa."


Thế Ninh không nhiều lời, chỉ nói: "Cậu cứ vào là được."


Thế Ninh kéo Lâm Nguyễn vào trong, vừa đi vừa hỏi: "Cậu có đeo cái đồng hồ hôm nay tiên sinh tặng không?"


Lâm Nguyễn vươn tay trái cho anh xem, "Đeo rồi anh."


Thế Ninh gật gù, "Tiên sinh tự tay chọn cho cậu đấy, tuy không bằng cái đồng hồ quả quýt trước kia nhưng cũng là đồ thượng hạng rồi." Nói xong, Thế Ninh sực nhớ ra gì đó, hỏi: "Sao cậu không đeo cái đồng hồ quả quýt kia? Tiên sinh tự thiết kế đấy, chân chính là độc nhất vô nhị."


Lâm Nguyễn sửng sốt, nói: "Em có đeo mà, nhưng không để lộ ra bên ngoài thôi."


Thế Ninh liếc nhìn cậu, tế nhị nói: "Tiên sinh còn tưởng cậu không thích đồng hồ quả quýt."


Lâm Nguyễn ngẩn ngơ, Thế Ninh cũng không nói gì nữa. Cậu vừa định lên tầng, Thế Ninh đã giữ lại, "Tiên sinh ở nhà kính trồng hoa ấy."


Lâm Nguyễn đổi hướng, đi ra nhà kính phía sau nhà.


Hai bên lối đi của vườn hoa có lắp đèn, cả lối đi như một dải lụa rực sáng được khảm vào trong màn đêm, phía cuối chính là nhà kính trồng hoa.


Nhà kính rất lớn, bày nhiều giá to giá nhỏ, trên giá đặt đủ loại hoa và cây cảnh. Cho dù giữa mùa đông giá rét thì nhà kính vẫn đầy hoa tươi nở rộ.


Gần vách tường thủy tinh để trống ra một khoảng để đặt một chiếc bàn kính với ba cái ghế đôn gỗ, một bên thì đặt xích đu bện bằng dây mây.


Lâm Nguyễn đẩy cửa ra, trong nhà kính bật đèn sáng trưng, Trạm Hi ngồi trên ghế kéo Kinh hồ, là "Dạ Thâm Trầm" của Bá Vương Biệt Cơ, khúc này được hắn kéo ra bầu không khí sát phạt, cảm giác bi tráng bớt đi rất nhiều.


Trạm Hi biết kéo Kinh hồ, lúc Hoàng đế còn sống thì người Bát Kỳ không màng ăn uống, suốt ngày nuôi cá nuôi chó, trồng hoa đấu dế, uống trà nghe hí. Gần như người Bát Kỳ nào cũng có thể hát vu vơ vài câu, Trạm Hi cũng không ngoại lệ.


Trạm Hi biết hát hí khúc, ngạch nương của hắn là người hát hí khúc hay nhất cả vương phủ, không hề kém cạnh so với danh giác lúc bấy giờ. Đáng tiếc là địa vị của bà quá tôn quý nên không thể ra ngoài hát hí khúc. Chỉ hát trong vương phủ đâu có ý nghĩa gì? Họ nghe không hiểu bà hát hay thế nào, chỉ biết nói bà không biết thân biết


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện