Phía sau, trong đám người đó có một người phụ nữ bước nhanh tới.
"Cậu ấy không thể là kẻ cắp được." Cô gái đó khẽ lên tiếng.
Tiêu Diệu Quân.
Đúng, hôm nay Tiêu Diệu Quân đến trung tâm mua sắm để tìm thỏi son môi hợp ý nhưng không ngờ mình lại gặp được Lăng Thành.
Trông thấy cô ta, Lăng Thành cũng khá là ngạc nhiên.
Mấy ngày không gặp, Tiêu Diệu Quân lại càng xinh đẹp động lòng người.
Hôm nay cô ta ăn mặc rất chỉnh chu, bộ tây trang nữ tôn lên dáng người quyến rũ với đường cong uốn lượn xinh đẹp không bỏ sót chút gì, dưới chân cô ta là đôi giày Tình Yêu Pha Lê được Lăng Thành tặng cho vào buổi đấu giá lần trước.
Xì xào.
Tiêu Diệu Quân vừa xuất hiện thì rất nhiều cặp mắt xung quanh lập tức nhìn sang.
Chỉ là bấy giờ bên cạnh Tiêu Diệu Quân có thêm một người đàn ông khác với bộ tây trang phẳng phiu, đeo chiếc kính đen trông cực kì khó chơi.
Tiêu Diệu Quân nhấc gót giày Tình Yêu Pha Lê lên đi tới chỉ vào người đàn ông bên cạnh mình và giới thiệu với Lăng Thành: "Lăng Thành, anh ấy tên là Đồng Nhật Minh”.
Thật ra hôm nay Tiêu Diệu Quân khá là khó chịu.
Thời gian gần đây bố cô ta liên tục giới thiệu người cho cô ta đi xem mắt, không phải là cậu ấm nhà giàu thì là người kinh doanh mua bán gặt hái được thành công.
Vì tim cô ta đã chất chứa hình bóng Lăng Thành nên Tiêu Diệu Quân chỉ thấy phiền không sao tả được.
Mấy ngày nay bố cô ta lại giới thiệu Đồng Nhật Minh cho cô ta quen biết, theo lời ông nói thì chàng trai tên Đồng Nhật Minh này là học trò của bậc thầy giám
định đồ cổ Viên Hoành Thi nổi tiếng trong nước.
Danh tiếng của ông ấy trong giới đồ cổ này cực kì to lớn!
Sáng nay Tiêu Hồng Thanh cứ nài nỉ mãi nên Tiêu Diệu Quân buộc lòng phải đồng ý ra ngoài xem mắt anh ta.
Nói thật, sau khi trò chuyện với Đồng Nhật Minh xong thì Tiêu Diệu Quân cũng hiểu con người anh ta có tài ăn nói rất tốt và nho nhã lịch sự.
Lúc đi ngang qua chỗ này thấy có nhiều người đang tụ tập ở đây quá nên Tiêu Diệu Quân tò mò lẻn vào xem, không ngờ lại gặp được Lăng Thành, hơn nữa anh còn bị người khác đổ oan là kẻ cắp.
Đúng lúc đó, Huỳnh Đang bắt đầu mất kiên nhẫn lên tiếng: "Này đồ ở rể, cũng dư hơi thừa sức quá ha, gặp phải người quen nên đứng tán gẫu với nhau luôn hả.
Anh cứ chờ ngồi ăn cơm tù hết nửa đời sau đi!"
Huỳnh Đang cười lạnh, đúng lúc cô ta trông thấy đôi Tình Yêu Pha Lê trên chân Tiêu Diệu Quân thì lại càng ghen tị khó chịu.
Bây giờ hàng nhái của Tình Yêu Pha Lê nhan nhản ngoài đường thế này rồi hả? Thứ phụ nữ nào cũng được mang dưới chân?
Tiêu Diệu Quân nhìn Huỳnh Đang, nghiêm túc nói: "Chắc là cô hiểu làm gì đó
rời, Lăng Thành không bao giờ ăn cắp bất kì thứ gì”.
Đôi giày Tình Yêu Pha Lê cô ta đang mang là thứ Lăng Thành dùng gần ba trăm năm mươi tỷ để đấu giá về, khi tặng cho cô ta anh còn chẳng thèm chớp mắt lấy một cái.
Thế thì tại sao anh phải đi ăn cắp đồ? Đó là câu chuyện nực cười nhất trên đời này rồi đó!
Huỳnh Đang quan sát Tiêu Diệu Quân, cười nhạo: "Cô nói anh ta trong sạch thì anh ta là người trong sách chắc? Sợi dây chuyền này trị giá hai trăm bảy mươi tỷ đồng, một kẻ ở rể nhà vợ như anh ta lấy đâu ra số tiền khổng lồ đó? Không ăn cắp thì mua bằng niềm tin à?"
Tiêu Diệu Quân cười cười, nói: "Tôi tin tưởng cậu ấy không ăn cắp gì của ai, hơn nữa tôi có thể dùng nhân cách của mình để bảo đảm”
Nghe thế, Huỳnh Đang lại cười thật to và lớn tiếng nói: "Lấy nhân cách bảo đảm? Cô là cái thá gì trên đời mà dám bảo đảm? Đôi Tình Yêu Pha Lê cô đi dưới chân là hàng giả, cô chạy tới đây đóng vai nhân vật máu mặt với ai thế?"
Bấy giờ, xung quanh có rất nhiều người và ai cũng tụm năm tụm ba ghé tai nhau bàn tán.
Tiêu Diệu Quân thở dài, chậm rãi nói: "Tên tôi là Tiêu Diệu Quân, gia đình tôi là người đã thành lập lầu Cổ Vân”
Cái gì?
Cô ta là cô chiêu nhà họ Tiêu ư?
Tiêu Diệu Quân nói xong thì mọi người lắp bắp líu lưỡi ngáy
Nhà họ Tiêu là dòng tộc nổi tiếng ở thành phố Đại Phong này! Gia đình họ kinh doanh đồ cổ bao nhiêu năm nay, là nhân vật giàu có trong giới thượng lưu, quà tặng nhau cũng phải là hàng cổ.
Nên nhà họ Tiêu có rất nhiều mối quan hệ xung quanh!
Trong lúc hoảng hốt, mặt Huỳnh Đang đỏ lên như khỉ ăn ớt, ánh mắt cô ta chợt đảo sang quản lý cửa hàng đang ở gần đó và chạy vội tới đây, cô ấy sốt ruột đến nỗi tiếng giày cao gót cứ vang cộp cộp không ngừng.
Huỳnh Đang vội vàng gọi: "Tới rồi, cô mau xem đây