Lần này đi ra ngoài, Mạnh Dương chỉ là vì mở rộng tầm mắt, tự nhiên tùy 2 người đồng hành như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, mà Bạch Tinh với Liêu Nhạn lại tính toán muốn dẫn xà xuất động, ôm cây đợi thỏ, cần phải diệt trừ 2 khối u ác tính là Tống lão đại và Mã lão nhị trong nội thành Tuy Sơn châu, để tránh ngày sau lại xảy ra chuyện nữa.
Đương nhiên, diệt trừ u ác tính là một phương diện, quan trọng nhất vẫn là kiếm tiền thưởng......
Cho nên, nếu không có ngoài ý muốn, bọn họ tất sẽ nấn ná ở trong thành một đoạn thời gian, việc cấp bách chính là phải tìm chỗ tá túc.
Sau khi ba người vào thành liền lập tức tìm một chỗ khách điếm chất lượng thường để ngủ trọ.
Mạnh Dương biết mình không biết võ công, cũng không có kinh nghiệm giang hồ, ở ý nghĩa nào đó có thể nói là liên lụy, cho nên vẫn luôn chủ động cướp làm chút chuyện trong khả năng cho phép, sau khi vào khách điếm liền đến quầy tiếp khách dò hỏi.
Người ở quầy tiếp khách thấy chàng phong trần mệt mỏi, lại là cách ăn mặc của một phái thư sinh, liền vào trước là chủ mà cho rằng đây lại là một học sinh phải về nguyên quán đi thi, lập tức cười chắp tay nói: "Tiểu tiên sinh một đường vất vả, nói vậy ít ngày nữa sẽ liền đỗ cao, tiểu nhân ở đây chúc mừng trước."
Làm buôn bán chú ý kết thiện duyên rộng, rốt cuộc thì chuyện khoa cử phong vân biến hóa, ai có thể biết được liệu có ai đó một sớm cá vượt long môn hay không? Nếu thật sự cược chuẩn, ngày sau còn có thể làm thành câu chuyện một phương để mọi người ca tụng dính chút ánh sáng; mà dù cho không chuẩn, chẳng qua cũng chỉ là vài lời hay, bọn họ cũng sẽ không rớt miếng thịt nào, còn có thể dỗ cho khách vui vẻ, khiến cho khách và chủ tẫn hoan, cớ sao mà không làm chứ?
Nếu là vận khí tốt, đụng tới khách hàng dư dả lại hào phóng, còn có thể được không ít bạc thưởng đâu.
Từ khi khách điếm khai trương đến nay, hành động này lần nào cũng đúng.
Nhưng mà thường đi bên bờ sông, nào có thể không ướt giày? Trên đời này luôn có chút ngoài ý muốn.
Lời vừa nói ra, lại thấy ba vị khách tới chợt thay đổi sắc mặt.
Thư sinh đi đầu còn thôi, hai nam nữ tuổi trẻ ăn mặc như khách giang hồ lại đột nhiên nghiêm mặt, chau mày, hiển nhiên là rất không vui.
Tiểu nhị nói chuyện bị dọa sợ, theo bản năng hồi ức lại lời nói mới nãy của mình, nhưng lại cảm thấy không có gì không ổn, đang lúc không biết xảy ra vấn đề ở chỗ nào, lại thấy thư sinh kia chợt nhoẻn miệng cười, gật gật đầu với mình, ôn hòa nói: "Vậy liền mượn cát ngôn của ngươi."
"Này!" Vừa dứt lời, lại thấy thiếu niên tóc rối phía sau thư sinh tựa hồ có chút không vui.
"Không sao hết." Thư sinh quay đầu lại, cười cười với chàng ta, mơ hồ mang theo ý trấn an.
Thiếu nam thiếu nữ kia liền đều không lên tiếng, nhưng trong ánh mắt ngẫu nhiên nhìn qua vẫn mang theo không vui.
Tiểu nhị rốt cuộc là làm việc ở thành lớn, ít nhiều cũng từng gặp chút việc đời, chuyện phát triển đến nước này, trong lòng đã ẩn ẩn nổi lên vài loại suy đoán, âm thầm hối hận không ngừng.
Đều do mình lanh mồm lanh miệng, hẳn là hỏi rõ rồi lại nói.
Chuyện khoa cử tuy rằng do người làm, nhưng cũng phải xem ý trời, mỗi năm không thiếu người không gặp may mắn, hoặc là góp không đủ phí dụng tiến cử, hoặc là trên đường đi thi gặp phải bất trắc gì đó, ngoài ý muốn tổn hại hồ sơ quan trọng, trì hoãn thời gian không đuổi kịp giờ, thế cho nên vô pháp thành hàng......
Hắn thấy thư sinh này người mặc áo lông chồn, càng kiêm khí độ bất phàm, cũng không giống nhà người bình thường có thể nuôi ra được, nghĩ đến không phải khốn cùng gây ra, như vậy chính là ngoài ý muốn.
Nếu quả là thế, lời này của mình thật đúng là đâm tim người ta.
Nghĩ đến dây, tiểu nhị kia càng thêm ảo não không thôi, vội kiệt lực tô bổ nói: "Tiểu nhân lỡ lời.
Tiểu tiên sinh chớ có chú ý, đều nói việc tốt nhiều chông gai, đồ ăn tốt không sợ trễ, nhân sinh ấy, người không như ý thì mười có tám chín người, tiểu tiên sinh còn trẻ tuổi, nói vậy lại tích lũy, tất sẽ một bước lên trời, nhất minh kinh nhân*!"
*: một tiếng hót làm kinh người, kinh ở đây là kinh ngạc hay kinh thán nhé.
Hắn vốn là ý tốt, muốn trấn an người ta, lại chưa từng nghĩ trên đời này còn có một loại tình huống là ngay từ đầu đã mất đi cơ hội cạnh tranh.
Bạch Tinh còn chưa kịp giãn mày ra, lại lần nữa nhíu lại, lập tức vỗ lên quầy một cái, "Đừng vội dài dòng, cho 3 gian thượng phòng."
Ngươi con mẹ nó vẫn là không cần nói nữa.
"Ta thật sự không sao hết." Mạnh Dương vừa là cảm động, lại là buồn cười.
Nếu là ở trước kia, chàng tất nhiên là không nghe được lời này, nhưng thời thế đổi thay, lúc này nếu chàng đã có thể dũng cảm mà phá tan gông xiềng, bước ra một bước hoàn toàn mới, thì tâm cảnh sớm đã rất bất đồng với khi trước, khi lại trải qua những việc này, đã không có quá nhiều cảm giác đau đớn, chẳng qua là hơi gợn lên chút gợn sóng, lập tức lại liền bình phục thôi.
Tiểu nhị kia không biết mình lại nói sai cái gì rồi, thật sự là chiu đả kích lớn, lập tức cũng không dám nhiều lời nữa, quả nhiên nhanh nhẹn đi khai 3 gian thượng phòng.
Bởi vì gần nhất phòng cho khách khá hút hàng, cho nên khách điếm các nơi đều liền sửa lại quy củ, cần phải giao tiền trước mới có thể vào ở.
Trên người Mạnh Dương còn mang theo tiền cơm mà Bạch Tinh với Liêu Nhạn giao trước đó, vừa mới chuẩn bị trả tiền, lại thấy Bạch Tinh đã thuận tay ném một thỏi bạc lên quầy, chàng đành phải thôi.
Phàm là thành trấn đã phát triển đến quy mô nhất định, phần lớn đều có sản nghiệp mang tính đại biểu, trong thành Tuy Sơn, có tiếng tăm vang dội nhất chính là tranh tết khắc gỗ và bánh xuân cuốn*.
*: Gọi nó là bánh xuân vì nó được ăn vào tiết lập xuân thì phải (mình biết chi tiết này là nhờ cuốn Trọng sinh tiểu địa chủ, bản edit nhé, rất thích cuốn đó, đã đọc lại mấy lần) bánh này là dùng bột mì (hoặc bột bắp (ngô) hoặc bột gì đó tùy người nấu sử dụng (họ có thể sử dụng bột trộn từ bột mì và bột bắp hoặc vân vân)) tráng áp chảo, sau đó cuộn nhân vào như bên mình cuốn bánh tráng vậy á, nhân thì tùy thích nhé.
Nó có chút giống bánh tortilla, mình để hình phía dưới nha.
Ngàn vạn đừng coi thường hai loại này, tranh tết khắc gỗ kia chính là cống phẩm đưa vào trong cung dán các nơi lôi đả bất động mỗi năm từ thời tiên đế vẫn còn đến giờ.
Về phần bánh xuân cuốn, liền càng có cái để nói, một vị đầu bếp xuất thân bản địa mấy năm trước tiến cung làm ngự trù, một tay nghề làm bánh xuân cuốn không ai bì được, mấy vị chủ tử lớn nhỏ trong cung lâu lâu liền muốn nếm thử cái mới mẻ một lần.
Từ xưa đến nay trên làm dưới theo, cả tầng lớp nhân sĩ phú quý đứng đầu bản triều của bản quốc đều tôn sùng như thế, người phía dưới tự nhiên cũng noi theo, dần dà, hai dạng đặc sản của Tuy Sơn thành liền nổi tiếng cực.
Nếu đã tới đây rời, tự nhiên phải kiến thức một chút, tranh tết đổ lại còn thôi, lúc này tết cũng hết rồi, lễ cũng đã qua, có mua hay không chẳng sao cả, tùy tiện xem vài lần cũng dễ làm thôi.
Nhưng thật ra thì bánh xuân cuốn kia, lại có thể nếm thử.
Lúc này còn chưa ra khỏi 15 tháng giêng, vị tết đang đậm, khách điếm này liền dán rất nhiều tranh tết đặc sắc kia của bản địa, nên ngược lại cũng không cần ra ngoài, ngửa đầu là có thể thưởng thức đủ luôn.
Ba người vào phòng cất hành lý trước, lại gọi nước tới rửa mặt chải đầu một phen, lúc này mới xuống đại đường ăn cơm.
Bọn họ đều là lần đầu tiên tới Tuy Sơn thành, hoàn toàn chẳng biết gì về những đặc sắc khác của bản địa, liền gọi tiểu nhị kia tới xem mà gọi.
Tiểu nhị quả nhiên