Sống ba mươi năm trên đời, rốt cuộc Đỗ Tư cũng nhìn thấy kẻ vì tiền mà táng tận lương tâm đến thế, hắn chỉ muốn hỏi A Hồng một câu: "Bà không yêu bọn trẻ sao?"
"Yêu, tao yêu Tiếu Tiếu, nó là đứa trẻ tao yêu nhất!" A Hồng nói: "Nhưng con quái vật này đã giết Tiếu Tiếu, tao không thể tha thứ cho nó được."
A Hồng chỉ tay vào A Nhã trong thân xác A Nhu mà mắng: "Tại sao bọn họ không rút hết hồn phách của mày đi, mày đáng lẽ ra phải chết từ lâu rồi."
A Nhã trấn động, bản thân nó từ lâu đã biết mình là kẻ bị ruồng bỏ, nó từng hận, từng muốn tự tay giết người phụ nữ trước mặt, nhưng sâu thẳm trong lòng, nó vẫn chỉ là một đứa trẻ muốn được yêu thương.
Khi anh trai xuất hiện gọi nó hai tiếng "A Nhã", nó liền biết có người vẫn nhớ đến mình, khi em gái tặng cho nó một con búp bê, nó liền đem thứ đó giấu đi, trân quý như bảo bối.
"A Nhu vẫn là con của mẹ mà."
"Không, nó không phải!" A Hồng kích động phản bác: "Nó là nghiệt chủng, là con của ả tiện nhân kia! Tao chăm sóc cho hắn ta, cung phụng hắn ta, thậm chí vì cái gia đình này mà biến bản thân thành bộ dạng người không ra người, hắn ta lấy tư cách gì mà dám phản bội tao."
Lúc này chân tướng đã lộ ra, đây là lý do khiến A Hồng nhẫn tâm giết chồng, sẵn sàng đưa đứa con riêng hiến dâng cho quỷ dữ.
"Đến giờ rồi." A Hồng nở nụ cười quỷ dị.
Dự cảm không lành ập đến, Đỗ Tư cầm chặt kiếm gỗ trong tay, đem quỷ A Nhu vây ở trong lòng ngực.
Đồng hồ trên tường điểm ba giờ sáng, căn nhà nháy mắt rơi vào màn đêm, từ bốn phương tám hướng phát ra tiếng cười "hí hí" khiến người lạnh sống lưng, trên mặt đất mở ra một quang đạo, sắc đỏ như máu hất lên gương mặt Đỗ Tư và A Nhu.
Thông qua quang đạo hàng vạn bóng trắng bay ra, có cười, có khóc, có la hét, có giận dữ… A Hồng có lá bùa trên cổ, cô ta không hoảng sợ, ngược lại còn to gan hét lớn với những linh hồn kia: "Hai kẻ đó là vật hiến tôi chuẩn bị cho mọi người, tôi không cần giàu có hơn nữa, tôi muốn con trai mình sống lại."
Bọn chúng nhìn nhau, chợt nở nụ cười: "Ha ha ha ha ha…"
Đỗ Tư ôm lấy A Nhu, bật người nhảy về sau, hé miệng nói với A Hồng: "Muộn rồi."
Cái… A Hồng chưa kịp hiểu hai từ này của Đỗ Tư là ý gì, chỉ thấy những linh hồn bay về phía cô ta.
A Hồng hoảng sợ, lá bùa trên cổ không hề có tác dụng, bọn chúng thay phiên cắn xé, nuốt trọn linh hồn cô ta.
Trước khi chết, A Hồng cũng không kịp phát ra âm thanh nào nữa, những linh hồn theo quang đạo vừa nãy biến mất, căn nhà khôi phục dáng vẻ vốn có ban đầu.
Đỗ Tư mệt mỏi vươn vai, rốt cuộc mọi thứ đã kết thúc: "Thù đã trả xong, ngươi có muốn đi đầu thai không?"
A Nhã nhìn về phía thân xác lạnh lẽo của A Tiếu: "Anh ấy không thể sống lại sao?"
"Không thể." Đỗ Tư lắc đầu.
Khế ước giữa A Hồng với quỷ dữ thật ra không phải đứa con trong bụng, mà là linh hồn của chính cô ta.
A Nhã sinh ra chỉ có một phần hồn và bảy phần phách, hai phần hồn còn lại đều tách khỏi thân xác, đây xem như tội nghiệt cô bé phải gánh thay cho mẹ mình.
Thứ quỷ cần chính là linh hồn tham lam, dơ bẩn của A Hồng, chứ không phải trái tim thuần khiết của A Nhu, nên sau tất cả A Hồng phải trả nợ của chính mình, đời đời kiếp kiếp không siêu thoát.
Lá bùa không công hiệu bởi A Nhã đã tráo nó từ lâu, nó muốn A Nhu được sống vui vẻ: "Anh trai có thể đầu thai không?"
"Có thể." Đỗ Tư khẳng định.
A Nhã mỉm cười: "Kiếp sau tôi vẫn muốn trở thành em gái của anh ấy."
Căn nhà bất ngờ bùng cháy, Đỗ Tư ôm A Nhu chạy khỏi đó, nhìn biển lửa trước mắt, tư vị không nói thành lời.
A Nhu tỉnh dậy lại không nói gì, chỉ giương lên một mạt cười không thấu.
Cả phòng chiếu lâm vào một mảnh tĩnh mịch.
Thẩm Đông Quân tựa hồ có thể nghe được nhịp tim chính mình, bộ phim dẫn dắt người xem đi lòng vòng khiến mọi người đều đặt nghi vấn ai là người nguyền rủa A Nhu, nhưng thật ra A Nhu mới là kẻ tự biến bản thân thành nạn nhân để thoát khỏi căn nhà đó.
Tất cả đều nhận định A Nhã đã nhập vào xác A Nhu, nhưng từ đầu đến cuối phim, chưa từng có cảnh A Nhã nhập xác vào, mọi chuyện đều do chính một tay A Nhu dựng lên nhằm trả thù cho cha mình.
Đại não mọi người đều vận động hết công sức để