Vân Thanh rắt rõ, nếu như cô dám gật đầu, hôm nay cố Tây Trạch sẽ phải phế đi đứa con trai này.
Hoắc Cảnh Thâm không để tâm thân phận của Cố Tây Trạch là gì…
Tay Vân Thanh buông thõng bên người nhẹ nhàng nắm chặt vạt áo, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lùng kia của Hoắc Cảnh Thâm.
“ Em cũng muốn nói chuyện với anh.
”
Hoắc Cảnh Thâm Im lặng nhìn chằm chằm cỏ, hai giây sau, nới lỏng tay, quay người lên xe.
Vân Thanh thương cảm nhìn cổ Tày Trạch đau đớn ỏm cánh tay ngả dưới dắt, cò chạy theo phía sau Hoắc Cảnh Thâm.
Chiếc Maybach đang chạy băng băng trên đường, Hàn Mặc ngồi lái xe ở ghế trước tự giác nâng tấm chắn lên.
Hàng ghế sau rơi vào im lặng đến nghẹt thở.
Vân Thanh đắn đo, vừa định mở miệng, giọng nói lạnh nhạt mỉa mai của người đàn ồng bên cạnh vang lèn.
“ Tôi thật không dám xu nịnh mắt chọn đàn ồng của em.
”
Vân Thanh trả đũa lại,44 Đúng vậy, đúng là em mắt nhìn không tốt, trước đây mới thích anh.
”
Người đàn ông bên cạnh, chậm rãi quay đầu, anh nheo mắt ra vẻ nguy hiểm:
“Trước đảy?”
Nhiệt độ trong xe đột nhiên hạ xuống thàp.
Vân Thanh càm thấy muốn trốn chạy, nhưng ý đồ đã bị lộ, Hoắc Cảnh Thâm đã phát hiện ra.
Anh kìm nén sự nóng nảy của minh mấy ngày liền, giờ mới bộc phát.
“ Xem ra, em vẫn chưa nhớ rõ thân phận hiện giờ của mình…” Đôi bàn tay trắng xanh lạnh buốt của người đàn ỏng, nắm chặt lấy hàm dưới của cô, không cho phép cô trốn tránh, gương mặt điển trai kia trờ nên tàn nhẫn, “Khi em vẫn còn là Hoắc phu nhân, đừng đế tôi thấy bất cứ người đàn ông nào khác xuất hiện bên cạnh em!”
Vản Thanh tức tới mức cả người run rẩy.
Anh rõ ràng khồng thích cô, rỏ ràng trong lòng đâ có Tần Dĩ Nhu…Cô lấy hết dũng khí nói ra lòng mình, là để anh col như trò đùa thế sao?
Cồ khống thẻ mất đi sự tự tồn cuối cùng của mình!
“ Vậy giờ chúng ta li hôn đi!” Vân Thanh cố gắng không để bản thân mất kiểm soát, điềm tĩnh