Cô ta xua tay ác độc, bước đến bên giường thở dài giả bộ hối hận “Nếu dì đưa cho tôi công
thức nước hoa từ sớm, thi dì đả không phải đau khổ nhiều như vậy.
Chậc chậc chậc chậc, trống dì như một xác sống biết đi vậy đó, thật đáng thương, tôi đã muốn cho dì một khoảng thời gian vui vẻ, nhưng nếu dì muốn trách thi phải trách đứa con gái hết tiệt cùa dì.”
Nghĩ đến Vân Thanh , Vân Nghiên Thư đột nhiên trở nên nham hiểm.
“Dì còn có chút giá trị, có thể dụ con nhỏ ra ngoài.
Tới lúc đó, tôi sẽ cho dỉ xem tôi sẽ hành hạ nó đến chết như thế nào!”
Vừa dứt lời, cánh cửa sau lưng đột nhiên bị đá mở.
Một giọng nói mang theo đầy câm thù, lạnh lùng vang lên.
’Tôi muốn xem, cô định hành hạ tôi đến chết như thế nào!”
Vân Nghiên Thư đột nhiên quay người lại, nhưng lại nhìn thấy bỏng dáng cùa Vân Thanh xuất hiện ở cừa.
Dưới chân cô, nữ tu già đã bị đánh gục.
Vân Thanh chỉ liếc nhìn nữ nhân bị tra tấn trên giường, trái tim như bị một bàn tay to vô hình siết chặt, đau đớn khiến cô gần như nghẹt thở.
Hận thù và tức giận đã đốt cháy đôi mắt trong veo ấy.
Cô gần như không dám nghĩ đến mẹ cô đã sống như thế nào trong mười một năm này!
Vân Thanh lòng đầy đau đớn,
vào lúc này, chỉ hận không thê chém những người nhà Vân gia kia một ngàn nhát dao!
“Người nhà cô, thật sự là … còn không bằng vầm thú.”
“Cô… cô muốn làm gì?!” Giọng của Vân Nghiên Thư run lên, sau đó cô ta phát hiện ra Vàn Thanh không hề đeo máy phát âm thanh hay máy trợ thính, cô ta lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra, đôi mắt cô ta đột nhiên mỏ’ to “Khốn nạn.
Mày giả điếc à?! Mày cố tình làm vậy!”
Lẽ ra cô ta phải phát hiện ra từ lâu rồi…
“Không như vậy, làm sao đẻ cô mát cảnh giác?” Vân Thanh từng bước ép lại gằn, lạnh giọng nói “Mẹ tôi chịu khổ bao nhiêu năm nay, tôi sẽ trả lại cho cô gấp mười lần gấp trám lần.”
Phía sau Vân Thanh, Tạ Lãng vận động cơ xương, lấy ra một đoạn dây gai dày phía sau thắt
lưng, trong mẳt nhìn Vân Nghiên Thư cùng chán