Hàn Giai Tuệ ngoái đầu lại.
Trong mắt cô là người đàn ông anh tuấn bất phàm, điềm tĩnh đứng giữa đám đông.
Anh cầm trên tay một ly vang đỏ, từng cái nhấc tay, đặt chân đều tao nhã, tự nhiên.
Ánh sáng trong phòng tiệc xuyên qua những ngọn đèn tinh xảo lấp lánh như pha lê, chiếu rọi một nửa lên khuôn mặt anh.
Đẹp đến mê hồn.
Ở đây tụ lại toàn những nhân vật tinh anh và nổi tiếng trong giới thượng lưu, ai nấy đều có thân phận đặc biệt và khí chất siêu phàm không thể bỏ qua.
Vậy mà giữa đám đông, người đàn ông ấy vẫn hết sức nổi bật.
Giống như một nhành thiên điểu lạnh lùng kiêu ngạo giữa một rừng cây cỏ giá rét trong bầu trời mù sương.
Vạn vật càng tiêu điều, vẻ đẹp càng rõ nét.
Khiến cho cô bất giác nhìn say đắm.
Chẳng ai có thể ngờ, trong bữa tiệc sinh nhật của Chủ tịch Hàn, lại xuất hiện một nhân vật kiệt xuất như Phong Thừa Vũ.
Căn bản là vì bình thường chẳng mấy khi Phong tổng đặt chân đến mấy bữa tiệc xã giao không có tầm ảnh hưởng thế này.
Ngay cả Hàn Gia Viễn, ông cũng chỉ là gửi thiệp mời cho phải phép, không nghĩ tới chuyện Phong tổng sẽ tới dự, còn lụch thiệp, ân cần thế này.
Mọi người đang kháo nhau rằng, ắt hẳn Chủ tịch của Thanh Hưng và Tổng giám đốc Phong thị chắc chắn có mối thâm giao không hề đơn giản.
Còn đang mải mê nhìn về phía người đàn ông trẻ tuổi đứng giữa đám đông, Hàn Giai Tuệ không để ý người vừa tiến lại đứng phía sau lưng mình.
Đến khi anh ta thoải mái khoác tay lên bờ vai mảnh mai của cô, thì Hàn Giai Tuệ mới bất ngờ lùi lại phản ứng.
Người này không khách sáo, cười như hồ ly mà càn rỡ nói với cô
"Mỹ nữ đang đứng trước mặt tôi đây, chẳng lẽ lại là cô bé lẽo đẽo theo tôi cả ngày không rời nửa bước.
Tôi mà biết em lớn lên lại xinh đẹp thế này, thì từ nhỏ đã xin ba mẹ đính ước với em mới phải"
Cô không chút khách sáo gạt tay anh khỏi người mình.
Dường như đã xác định được người đứng trước mặt là ai, nhưng vẫn hỏi lại
"Triệu Triết Đan?"
"Đến giờ vẫn nhớ rõ tên tôi như vậy, chứng tỏ ấn tượng của tôi trong em rất sâu đậm nhỉ?"
Hàn Giai Tuệ hơi bài xích kiểu bắt chuyện này.
"Rất xin lỗi, ngoài tên của anh ra, tôi thực sự không nhớ thêm gì khác"
"Vậy thì em có thể dành cho chúng ta chút thời gian để cùng hàn huyên chuyện cũ chứ?"
Bây giờ, các công tử giới thượng lưu thường nói chuyện với con gái bằng mấy câu nhạt nhẽo thế này sao? Hàn Giai Tuệ nhàm chán liếc nhìn sang tháp rượu lung linh nhiều màu bên phía sảnh tiếp khách.
Giọng điệu không mấy thiện chí nhưng vẫn lịch sự đủ dùng
"Phải hẹn anh lúc khác rồi.
Tôi còn chút việc phải làm"
Nói rồi, cô bước chân đi tới đó.
Trước mặt là những ly rượu sóng sánh được xếp thành từng tầng từng tầng tạo nên một ngọn tháp cao quá đầu người.
Đúng lúc đó,
"Tạch! Tạch! Tạch!"
Những ngọn đèn pha lê vụt tắt.
Xung quanh tối tăm.
Đám đông dần dần trở nên hỗn loạn.
Sao lại có sự cố về điện ở một khách sạn lớn như Nhật Lệ chứ?
Mọi người mạnh ai người ấy chạy, nhằm