Nương theo tiếng đàn êm tai mà ưu thương, ba bạch y nữ tử đang chậm rãi tiến bước vào đại sảnh, cung trang thiếu nữ ở giữa cúi đầu, tay ôm ngọc cầm, tóc dài che mặt, ngọc chỉ mảnh khảnh cử động nhẹ nhàng. Hai thiếu nữ bên cạnh nàng đều mặc váy dài trắng, một thiếu nữ đang cầm trên tay một thanh kiếm, còn thiếu nữ còn lại thì đang cầm trên tay một hộp gấm màu đỏ.
"Nhược Hư ca ca, Đại Nhi tới chúc mừng huynh!" Cung trang thiếu nữ chậm rãi ngẩng đầu lên, lộ xuất dung nhan tuyệt sắc làm điên đảo chúng sinh, ngữ khí trái ngược lại u oán tràn đầy ủy khuất.
"Tô cung chủ đích thân đến Hoa Sơn, Hoa mỗ không kịp nghênh đón từ xa, xin Tô cung chủ đừng trách!" Hoa Thiên Vân sau cơn biến sắc trong nháy mắt đã lại khôi phục bình tĩnh, liền rời ghế đứng dậy, hướng phía Tô Đại Nhi đi tới mà nghênh đón.
"Hoa chưởng môn xin cứ yên tâm, hôm nay Đại Nhi chỉ là tới chúc mừng thôi." Tô Đại Nhi hướng phía Hoa Nhược Hư chậm rãi đi tới, trong mắt lộ ra vẻ si ngốc, miệng thì uyển chuyển hồi đáp Hoa Thiên Vân, nhưng căn bản không hề liếc nhìn ông. Trong mắt nàng, cả thiên địa này dường như cũng chỉ còn lại có một mình Hoa Nhược Hư mà thôi.
"Lưu Vân, Phi Nhứ tham kiến Hoa công tử, đây là hạ lễ mà tiểu thư dâng lên cho người, xin công tử thu lấy." Lưu Vân và Phi Nhứ liếc nhau một cái, đột nhiên đi nhanh lên vài bước, hướng phía Hoa Nhược Hư phục xuống bái kiến, hai tay phân biệt dâng lên kiếm và hộp gấm.
Hoa Nhược Hư nhìn thấy kiếm trên tay Lưu Vân, đó chính là Tình Kiếm mà ba ngày trước Đại Nhi đã lấy đi của hắn, khối ngọc bội kia vẫn như cũ đính trên chuôi kiếm, Nhược Hư thoáng chút do dự, nhân tiện tiếp lấy, chính ngay thời điểm tay hắn nắm lấy Tình Kiếm thì có một thanh âm vang lên, không biết từ góc nào, truyền đến một tiếng kinh hô cực nhỏ "Tình Kiếm!". Thanh âm tuy nhỏ, nhưng lại truyền tới rất rõ ràng trong tai mỗi người.
"Nguyên lai Tình Kiếm đã ở trên tay Tô cung chủ a." Thanh âm Diệp Bất Nhị có phần cổ quái.
"Diệp Bất Nhị, ta biết ngươi muốn nói cái gì, có điều, Đại Nhi chỉ là vật quy nguyên chủ mà thôi." Tô Đại Nhi liếc mắt quét qua Diệp Bất Nhị, ánh mắt nhu hòa trong nháy mắt biến thành lãnh lệ vô bỉ, có điều chỉ liếc hắn một cái, lại đã ôn nhu nhìn về Hoa Nhược Hư.
"Nói như vậy, Tình Kiếm vốn là của Hoa hiền chất sao? Cung chủ lại là như thế nào mà có được vậy?" Diệp Bất Nhị bộ dạng rất là tò mò.
"Diệp Bất Nhị, chuyện của ta đâu nhất định phải báo cáo với ngươi, nếu như ngươi không muốn từ nay về sau miệng ngươi vĩnh viễn ngậm lại, thì bây giờ tốt nhất câm ngay cho ta!" Tô Đại Nhi ngữ khí băng lãnh kèm theo chút phần nộ ý.
"Sư đệ, ta nhớ rõ thanh kiếm này luôn trên người ngươi." Diệp Bất Nhị đã rất nghe lời ngậm miệng vào, mặc dù thoạt nhìn bộ dạng là không cam tâm, có điều Hoa Ngọc Loan lại dấy lên nghi ngờ trong lòng.
"Ngọc Loan tỷ tỷ a, Đại Nhi ba ngày trước tại trong phòng Nhược Hư ca ca đã cầm lấy chơi đùa, ngươi không cần hỏi Nhược Hư ca ca nữa." Thanh âm Tô Đại Nhi đột nhiên trở nên yêu kiều nhu thuận vô bỉ, nghe như đang làm nũng với Hoa Ngọc Loan.
"Sư tỷ, thời gian đến rồi, chúng ta nên tiến vào thôi." Nhược Hư sắc mặt hơi biến, miễn cưỡng khống chế bản thân, ôn nhu nói với Hoa Ngọc Loan, kéo chiếc eo nhỏ của nàng rồi hướng bên trong đi vào, ngay cả đáp tạ Tô Đại Nhi cũng không dám.
"Nhược Hư ca ca, trong đây còn có một phần lễ vật mà." Đại Nhi lại nũng nịu kêu lên.
"Tô cung chủ, ta trước tiên thay sư đệ ta thu nhận cũng được." Hoa Ngọc Phượng rảo bước nhẹ nhàng, chợt hiện tới trước mặt Phi Nhứ, ngón tay nhỏ nhắn vươn ra, đem hộp gấm nắm lấy trong tay.
Hoa Nhược Hư cảm kích liếc nhìn Hoa Ngọc Phượng, dẫn theo Hoa Ngọc Loan bước vào trong.
"Hoa tiền nguyệt hạ, khuê trung đối chước, hồng duy trướng trung, tương ủng đối miên (*), Nhược Hư ca ca, mấy điều này huynh đều đã quên rồi sao?" Thanh âm u uất của Đại Nhi vang lên sau lưng hắn, nghe thê lương vô bỉ: "Ba ngày trước, huynh còn sủng ái Đại Nhi như vậy, chẳng lẽ huynh bây giờ lại quên mất?"
Tô Đại Nhi lời vừa thốt ra, chúng nhân tại đương trường đều mang tâm tình khác nhau, hâm mộ cũng có, ghen ghét cũng có, nhìn hả hê chờ xem hí kịch cũng có, vì Hoa Nhược Hư mà lo lắng cũng có.
"Tỷ tỷ à, người ngàn vạn lần phải nhẫn nhịn a!" Hoa ngọc Phượng thầm khấn trong lòng, nhưng mà nàng lập tức biết lời cầu nguyện của mình đã quá muộn rồi.
"Buông ta ra!" Hoa Ngọc Loan vùng ra khỏi tay của Hoa Nhược Hư, quay phắt người lại, ánh mắt như muốn nuốt chửng người ta giương lên nhìn Hoa Nhược Hư, lại hung hăng nhìn nhìn Tô Đại Nhi, ngữ khí đột nhiên trở nên băng lãnh vô bỉ: "Hoa Nhược Hư, ngươi thành thật nói cho ta, ngươi và con tiểu yêu nữ này là quan hệ thế nào?"
"Ngọc Loan tỷ tỷ, người sao có thể nói Đại Nhi như vậy? Đại Nhi chỉ là yêu thích Nhược Hư ca ca mà thôi, vì sao lại nói Đại Nhi là yêu nữ chứ?"
Thanh âm u oán của Tô Đại Nhi kèm theo cảm giác ủy khuất nồng đậm, người khác nghe thấy là lập tức sinh lòng trắc ẩn.
"Tô Đại Nhi, ngươi không cần làm bộ ngây thơ trước mặt ta, ta mặc kệ ngươi và sư đệ có quan hệ gì, bắt đầu từ bây giờ, hắn chính là trượng phu của ta, ngươi tốt nhất không nên đến dây dưa với hắn." Hoa Ngọc Loan đột nhiên lại tựa hồ thay đổi chủ ý, không còn muốn truy cứu Hoa Nhược Hư.
Hoa Ngọc Loan kỳ thật nhẫn nhịn được cũng rất vất vả, với tính cách của nàng cơ hồ là không có khả năng nuốt xuống ngụm khí tức như vậy, chỉ là mới rồi bên tai nàng truyền đến thanh âm của Hoa ngọc Phượng: "Tỷ tỷ, Tô Đại Nhi là cố ý tới quấy rối, tỷ ngàn vạn lần không nên rút lui!"
Hoa Ngọc Loan mặc dù hoài nghi giữa Hoa Nhược Hư và Tô Đại Nhi có quan hệ không minh bạch, nhưng mà vẫn cố gắng nhẫn nhịn. "Nhược Hư ca ca, huynh cũng hi vọng Đại Nhi từ nay về sau đừng tới tìm huynh sao?"
Tô Đại Nhi hai mắt có phần mê ly, vừa chuyển đã trở nên sáng sủa vô cùng, trông vào như một ao nước thu trong vắt, dịu dàng nhỏ nhẹ hỏi, trên mặt lộ ra vẻ mong chờ.
"Đại Nhi, ta ... "
Nhìn thấy ánh mắt nàng, Nhược Hư vốn muốn nói ra lời cự tuyệt nhưng lại vô pháp nói tiếp, nhất thời hắn tâm thần rối rắm, đầu óc bắt đầu có chút hơi mê loạn, trong đại sảnh cơ hồ yên tĩnh vô thanh, chỉ có tiếng hô hấp khe khẽ của chúng nhân, mọi ánh mắt đều khẩn trương nhìn vào Hoa Nhược Hư, cùng đợi chờ lời nói của hắn, sắc mặt của Hoa Ngọc Loan cũng bắt đầu chầm chậm biến sắc, một cặp mỹ mục cũng sắp tóe lửa đến nơi.
"Sư đệ, chẳng lẽ ngươi muốn thật sự mất đi tỷ tỷ sao?" Bên tai vang lên thanh âm của Hoa Ngọc Phượng, như được trực tiếp đánh thức, thoáng cái Hoa Nhược Hư đã bừng tỉnh trở lại. Không thể được, ta không thể mất đi sư tỷ, ta không thể như vậy, ta đã khổ công chờ đợi nhiều năm như vậy, hôm nay sư tỷ rốt cuộc đã gả cho ta, ta sao có thể cứ như vậy mà đem hạnh phúc đã nắm được trong tay ném ra ngoài chứ? Đại Nhi, ta chỉ đành xin lỗi nàng thôi!
"Đại Nhi, nàng hôm nay tới tham dự hôn lễ của ta, ta rất cao hứng, có điều từ nay về sau chúng ta có lẽ không nên gặp mặt nhau nữa." Ngữ khí Hoa Nhược Hư có phần khô cứng, nói ra được cũng rất gian nan, lúc nói lại khẽ ngoảnh đầu đi nơi khác, hắn không dám nhìn ánh mắt của nàng, hơn nữa phát hiện sau khi nói ra lời này, trong lòng chính mình có một nỗi đau xót khó hiểu.
"Hoa Nhược Hư, ngươi thật là một tên gia hỏa vô tình vô nghĩa!"
Đại Nhi sắc mặt đột nhiên trở nên ảm đạm vô quang, khẽ thở dài một tiếng, một giọt thanh lệ từ khóe mắt chảy xuống, chúng nhân đột nhiên đều cảm thấy Hoa nhược Hư vì sao lại đáng giận như vậy, như thế nào mà khiến cho một nữ hài tử đáng yêu nhường ấy phải thương tâm? Mà Lưu Vân lại càng nhịn không được đã buông lời mắng chửi, xem điệu bộ của nàng tựa hồ muốn ngay bây giờ kiếm Hoa Nhược Hư tính sổ.
"Lưu Vân, Phi Nhứ chúng ta đi thôi." Đại Nhi khẽ nói, thân thể kiều diễm tựa hồ có chút run rẩy, chậm rãi xoay người lại, bước về hướng đại môn.
Bước chân của nàng rất nhẹ, rất êm, đi cũng thật chậm thật chậm, tựa hồ mang theo muôn vàn quyến luyến, tất cả chúng nhân đều ngơ ngác nhìn theo bóng lưng nàng, trong lòng dâng lên một nỗi thương tiếc vô bỉ, tựa hồ đều đã quên mất nàng là cung chủ của một Ma cung đáng sợ.
Cũng ngay tại lúc Tô Đại Nhi bước tới cửa, nàng đột nhiên dừng lại, xoay người một cái mỹ diệu vô cùng, mái tóc đen óng tự động không gió mà bay, tuyệt sắc dung nhan không đơn thuần là vẻ kiều mị nữa mà thêm vào đó là vài phần thánh khiết. Tô Đại Nhi thản nhiên mỉm cười, tựa như trăm hoa nở rộ, trong nháy mắt cả thiên địa như thất sắc, một nụ cười