Bồng Lai cung giáng.
Đan Hà thượng thần bước vào trong điện, lễ bái hành lễ với Thần đế và Thần hậu. Sắc mặt của Dạ Đàm, trước giờ chưa từng khó coi như vậy. Nếu thân phận của nàng bị vạch trần ở đây, vậy tỷ tỷ xa ở Ma tộc phải làm sao?!
Cái chết của Đỉnh Vân, đã nổi sóng to gió lớn ở Ma tộc, đám người Ma hậu có phải sẽ nhân cơ hội đổ tội danh này lên đầu tỷ ấy hay không?
Tỷ ấy vốn ngây ngốc, cả đời này không dễ gì mới yêu được một người. Nếu Triều Phong giao nộp tỷ ấy ra, tỷ ấy phải làm sao đây?
Dạ Đàm lùi về phía sau vài bước, lần đầu tiên cảm thấy chân mềm nhũn.
Giọng nói của Thiếu Điển Tiêu Y vang vọng trong điện, lạnh lẽo uy nghiêm: "Đan Hà, ngươi nói thân phận của Thanh Quỳ là giả, vậy bằng chứng đâu?"
Nếu Đan Hà đã đến đây, đương nhiên sớm có chuẩn bị rồi! Bà vẻ mặt đắc ý, nói: "Bệ hạ, Đan Hà đến nhân gian lịch kiếp, ngày thường lấy việc dệt vải mưu sinh. Cách đây không lâu, Đan Hà kết bạn với vài vị tú nương của hoàng cung Li Quang thị. Các nàng không chỉ biết rõ sự tích của Thanh Quỳ công chúa, mà còn có người từng may mắn thỉnh giáo nữ công với Thanh Quỳ công chúa. Theo lời các nàng, Thanh Quỳ công chúa trời sinh bản tính nhã nhặn lễ độ, cầm kỳ thi họa không cái nào không thông, càng giỏi hội họa và trù nghệ."
Nói đến đây, bà không khỏi nhìn về phía Dạ Đàm, nâng cao âm lượng, hỏi: "Không biết vị trước mắt này, có thể biết được hết không?"
Dạ Đàm trong lòng giăng đầy mây đen, ngoài miệng vẫn biện luận: "Ta từ nhỏ đã được hứa gả cho Thần tộc, Nhân tộc kinh sợ uy danh của Thần tộc, tự nhiên sẽ thổi phồng khắp nơi, bộ chuyện này kỳ lạ lắm à?"
Đan Hà thượng thần cười lạnh: "Chuyện này không kỳ lạ. Nhưng mà năm năm trước, Li Quang thị cử hành La Thiên đại lễ, Thanh Quỳ công chúa năm ấy mười tuổi, lại từng tự mình đàn tấu《 Đãng Uế Khúc 》, mà kỹ kinh thiên hạ. Chuyện này thì mọi người đều tận mắt nhìn thấy mà đúng không?"
Trên tọa, Thiếu Điển Tiêu Y cẩn thận hồi tưởng, nói: "Đúng, hôm đó nhân gian làm đại lễ, trẫm từ đụn mây cũng từng nghe qua khúc nhạc tuyệt diệu này."
Đan Hà thượng thần lập tức nói: "Bệ hạ anh minh. Hiện giờ cô gái này tự xưng là Thanh Quỳ công chúa, thế thì cứ để cho nàng ta đàn lại《 Đãng Uế Khúc 》đi. Năm năm trôi qua, nếu nàng ta thực sự là Thanh Quỳ công chúa, chắc hẳn cho dù cầm kỹ không có tiến bộ, chung quy cũng sẽ không thụt lùi đâu nhỉ?"
Dạ Đàm thật lâu không nói gì.
Tế lễ của Li Quang thị, nàng căn bản không thể nào được tham dự. Đãng Uế Khúc gì đó, nàng hoàn toàn không biết gì cả.
Nàng im lặng càng lâu, chư thần lại càng hoài nghi. Thiếu Điển Tiêu Y trầm giọng nói: "Mang đàn đến đây."
Tự có tiên tì bày cổ cầm ra. Dạ Đàm đối mặt với cây đàn này, ngón tay bấm mấy lần, nhưng không hề biết cách chơi. Lúc trước, tại sao ta lại không ngoan ngoãn học đàn chứ? Như vậy sẽ hại chết tỷ tỷ mất!