Phía trên hành lang trống rỗng, Lâm Miểu cũng nhìn lên trên theo Hứa Ý Nùng:
"Cậu đang nhìn cái gì thế?”
Nhưng rõ ràng là không có ai khác ở đây, trái tim Hứa Ý Nùng vẫn đập bùm bùm, chính cô cũng không biết tại sao lại đập thành như vậy, ngay cả lúc làm bài thi cô cũng không căng thẳng đến thế.
Cô túm lấy Lâm Miểu, kéo hai người núp vào sườn bên câu thang.
Lâm Miểu cũng trở lại chuyện chính, nhìn cô thế này lại bắt đầu ghẹo: "Mặt đỏ đến thế này, cậu có gì đó với hotboy trường thật à?”
"Đâu có!” Hứa Ý Nùng lập tức phủ nhận.
“Thế hai người...” Lâm Miểu nhìn cô bằng ánh mắt sâu xa.
Hứa Ý Nùng thở dài một hơi, chỉ đành nói hết từ đầu đến cuối.
cùng thất vọng,
“Mỗi thế thôi à?” Lâm Miểu nghe xong thì vô trái tim hóng hớt bị bóp chết từ trong trứng.
Hứa Ý Nùng gật đầu: "Như thể đó.”
Cậu còn muốn cái gì nữa?
Hứa Ý Nùng lại rút tiền ra khỏi túi áo, đưa cho Lâm Miểu: "Tiền này phiền cậu bảo bạn trai trả Giang Tấn giúp tớ, cảm ơn người ta hộ tớ luôn.”
Ban đầu Lâm Miểu cồn không nhận: “Ôi trời, một bữa cơm chiên thôi mà, hotboy đã mời thì cậu cứ ăn đi, lần sau cậu mua đồ uống gì đó trả người ta là được, không cần tích cực như vậy.”
Hứa Ý Nùng lại không đồng ý: "Đây là hai chuyện khác nhau, tớ không thể nhận lời mời của cậu ấy không như vậy được, hôm nay cậu ấy giải vây cho tớ, đương nhiên phải trả chỗ tiền này cho cậu ấy rồi.”
Mặt Lâm Miểu không chút biểu cảm: ‘‘Không biết nói gì cậu luôn.
Cậu đó, cái đầu đúng là thông minh nhưng cứ thích để tâm chuyện vụn vặt.”
Hứa Ý Nùng không muốn thảo luận mấy chuyện này với cô ấy, chỉ hỏi: "Cậu có giúp tớ trả không? Không trả thì tớ tự sang lớp A10.”
Lâm Miểu thấy cô nghiêm túc, biết cô trước nay không nói hai lời nên chỉ đành nhận tiền: ‘‘Được rồi, giúp thì giúp, nhưng Giang Tấn có nhận hay không thì tớ không đảm bảo được nhé.”
Hứa Ý Nùng xoay người bước lên bậc thang, nói rất quyết đoán: “Cậu ấy buộc phải nhận, nếu không tớ sẽ đợi đến khi cậu ấy nhận thì thôi!”
Lâm Miểu thấy cô cố chấp, chỉ đành bất đắc dĩ lắc lắc đầu, rút điện thoại ra nhắn tin cho bạn trai mình là Phạm Diệc Thành, bảo cậu ấy sang phòng học, cô ấy đợi ở hành lang tầng hai.
Hứa Ý Nùng về phòng học một mình, càng đến gần phòng học thì càng chột dạ, cảm giác này vừa xa lạ vừa bực bội.
Bước vào phòng học, các bạn hoặc đang tự học hoặc đang bò ra bàn nghỉ trưa, cô cúi đầu đi thẳng về bàn mình, dùng khóe mắt liếc nhìn bóng người không biết đã bò ra bàn được bao lâu bên cạnh.
Mãi mà Lâm Miểu không về làm cô cứ bất an, cũng không có tâm trạng làm đề, cô cũng bò ra bàn nghỉ ngơi.
Nhưng có vẻ hôm nay không hợp vía, cô chỉnh đầu mấy góc mới tìm được tư thê thoải mái nhất, có điều là quay về lối đi, cô vừa mở mắt ra sẽ thấy ngay người đối diện.
Lúc nào anh ngủ cũng úp thẳng mặt xuống bàn, hai tay tùy tiện để hai bên sườn như đại thần quỳ lạy trước để vương trong phim cổ trang vậy, nhưng không hề bị buồn cười, chỉ là Hứa Ý Nùng không hiểu nổi sao anh lại ngủ được như vậy.
Bỗng nhiên anh cử động, quay đầu sang bên trái để đổi tư thế nghỉ trưa, như vậy vừa hay mặt đối mặt với Hứa Ý Nùng, Hứa Ý Nùng có thể nhìn rõ cả khuôn mặt anh.
Tư thế ngủ lúc trước để lại một vệt đỏ trên trán anh, hai hàng lông mày không đậm cũng không nhạt, phối hợp với đôi mắt của anh trông vô cùng điển trai, lông mi tinh tế dù có cách một lối đi cũng nhìn thấy rõ, cái mũi thẳng tắp từ chót mũi đến sống mũi.
Lúc tập huấn tắt đèn nói chuyện, họ còn từng thảo luận về cái mũi của anh.
Không nhớ lúc ấy ai nhắc đến chủ đề đó trước, ban đâu bàn về một bộ phim truyền hình Hàn Quốc đang hot, sau đó chuyển sang bàn luận về diễn viên.
Có bạn học nói hình như vai nam chính từng phẫu thuật, đẹp trai hơn lúc ra mắt rất nhiều, nhìn cái mũi là biết.
Bây giờ mũi anh ta vừa cao vừa thẳng, cả khuôn mặt khác hẳn lúc trước, như hai người khác nhau.
Có người tiếp luôn chủ đề này: "Vậy sao? Thế thì anh ta sửa tự nhiên nhỉ, cồn tưởng là bố mẹ đẻ ra đã vậy.
Nhưng cái mũi anh ta đúng là rất đẹp, cũng chỉ có trai đẹp mới xứng với kiểu mũi này, nếu bốn giác quan còn lại đều xấu xí thì cũng chống đỡ nổi đâu.
Cả khí chất nữa, không có khí chất thì mũi đẹp đến đâu cũng vô dụng.”
Mấy người khác nghe mà hưng phấn: “ồ? Nếu nói vậy, Vương Kiêu Kỳ lớp mình có cái mũi như thế còn gì? Người ta là hàng tự nhiên thật đó.”
Cứ nói chuyện như vậy, có người bắt đầu không đứng đắn: "Nói theo nhân tướng học thì cái mũi thể hiện nhu cầu sinh lý, nghe nói con trai mà có mũi cao thẳng ấy à, cái kia rất được luôn.”
Lúc ấy Lâm Miểu cười hì hì trở mình, cố ý nói chuyện châm chọc: "Cái gì được cơ?”
Bạn cùng phòng cũng không nói, chỉ cười haha: "Các cậu đoán xem?”
Mọi người đều hiểu nhưng không nói, chỉ mắng cô ấy là sắc nữ, không đứng đắn.
Bạn cùng phồng vẫn giả ngây giả dại: “Trời đất chứng giám, tớ chưa nói gì hết luôn, là các cậu tự nghĩ linh tinh đúng không?”
Bạn cùng phỏng vẫn đang cãi cọ, Hứa Ý Nùng nghe mà nóng cả mặt từ lâu, cô cầm cuốn sách bên gối đầu lên, lấy bìa sách che mặt định hạ nhiệt.
Mà giường trên lại truyền đến tiếng xoay người sột soạt, một lát sau Tào Oanh Oanh cực kỳ mất kiên nhẫn nói: "Mấy người các cậu có ngủ không hả?"
Bấy giờ họ mới yên tĩnh lại, có người cố ý hòa giải: "Được rồi được rồi, không nói Vương Kiêu Kỳ nhà cậu nữa, sau này cũng không nói nữa.” Rồi cô ấy ngáp một cái, cuộn chăn lại, "Ngủ thôi ngủ thôi.”
Cuộc trò chuyện đêm khuya này đã kết thúc như vậy, Tào Oanh Oanh nằm giường trên Hứa Ý Nùng cũng không có động tĩnh gì, vô hình trung như đang mặc nhận gì đó.
Tối hôm ấy, trong phòng ai ngáy thì ngáy, ai nghiến răng thì nghiến răng, chỉ có Hứa Ý Nùng vô cùng tỉnh táo, nhìn giường trên chằm chằm, không buồn ngủ tí nào.
Trạng thái yên tĩnh khi ấy không khác gì bây giờ, tầm mắt Hứa Ý Nùng lại nhìn từ chiếc mũi của Vương Kiêu Kỳ đến đôi môi anh.
Viền môi anh rõ ràng, sắc môi hồng nhạt, đường cong như nét vẽ, vị trí đỉnh môi là hình trái tim tự nhiên, còn đẹp hơn con gái.
Khuôn mặt say ngủ của anh vừa an tĩnh vừa bình thản, bộ dạng đáng ghét đội trời đạp đất của ngày thường cũng không sót lại chút nào.
Lúc này Tào Oanh Oanh mới làm xong đề nhẹ nhàng duỗi cái eo lười biếng, cô ta cất bài vào ngăn bàn, lại lấy một lon sữa bò Vượng Tử ra, xoay người ra sau rất tự nhiên.
Hứa Ý Nùng vội nhắm mắt lại giả vờ ngủ, đến lúc mở mắt ra Tào Oanh Oanh đã quay lại chỗ mình, bò ra nghỉ trưa, mà lon sữa bò Vượng Tử lại đứng vững bên góc bàn Vương Kiêu Kỳ, hình nhân vật trên đó nhìn thẳng vào Hứa Ý Nùng, cậu ta đang nhếch môi cười với cô.
Hứa Ý Nùng nhìn cậu ta một lát, nói thầm trong lòng: Nhìn gì mà nhìn, cậu chả đáng yêu tí nào hết!
Hình như đầu lưỡi vẫn còn vị chua chua của cơm chiên trứng cà chua, hương vị nồng đậm lan từ miệng xuống khắp lồng ngực, không bỏ qua nổi.
Cuối cùng cô vẫn vùi đầu vào hai tay, khuôn mặt say ngủ của thiếu niên bị thay bằng một mảnh đen nhánh, cô tự bảo mình, ngủ đi.
Vương Kiêu Kỳ vừa mở mắt ra đã thấy bóng dáng dựa vào bàn ngủ phía đối diện, chỉ để lại cho anh sườn mặt ngủ đến vô tâm vô phế.
Những sợi tóc đen nhánh của cô không ngừng đong đưa dưới làn gió điều hòa, hai cánh tay dưới lớp sơ mi cộc tay hơi nổi da gà.
Trong giấc ngủ, cô vẫn mơ màng lấy tay giữ cổ, hơi cuộn người lại, như con đà điểu chôn mình xuống dưới cát vậy.
Bấy giờ gần như các bạn học đều nằm ra nghỉ ngơi hết, chỉ có Vương Kiêu Kỳ lặng lẽ đứng dậy, bước về phía trước mà không làm ảnh hưởng đến bất kỳ ai, giơ tay ấn tắt điều hòa tổng phía sau.
Lâm Miểu không làm Hứa Ý Nùng thất vọng, cô ấy thật sự bảo Giang Tấn nhận tiền, Hứa Ý Nùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mà trong thời gian ấy, hình như cô với Vương Kiêu Kỳ cũng không có lời nào để nói với nhau, cũng ít giận dỗi nhau hơn.
Thời gian nói chuyện của họ giới hạn trong thời gian cùng làm sao đỏ, đó cũng là lúc Hứa Ý Nùng phát hiện ra Vương Kiêu Kỳ hút thuốc trong con ngõ nhỏ, thế mà còn dám bắt tội người khác hút thuốc trong trường?
Hôm đó lại là ngày họ trực cùng nhau, đến phiên trực cô phải đi học sớm hơn một chút, chỉ là ông trời không chiều lòng người, mây đen ùn ùn như sắp có mưa giông.
Quả nhiên cô vừa ra cửa trời đã đổ mưa, theo từng đợt tiếng gió, thế mưa cũng lớn dần thành mưa bão, đập vào người vừa rát vừa đau.
Lúc ấy Hứa Ý Nùng đã đạp xe được một đoạn đường, bỗng lại nhớ ra có phải Vương Kiêu Kỳ không mang ô không?
Thế là cô lại quay đầu về nhà, ở dưới tiểu khu gặp cô giáo Ngô dưới mái hiên đang chuẩn bị đi làm.
“Sao con lại về rồi?” Cô giáo Ngô hỏi cô.
“Con về lấy ô ạ.”
Cô giáo Ngô nhìn rõ ràng trong cặp cô có một cái, bà vỗ vỗ cặp
cô hỏi: “Trong cặp con có một cái còn gì?”
Hứa Ý Nùng "Hả” một tiếng: "À, cái này ạ? Cái ô này hơi hỏng rồi, không chịu nổi gió, con lấy cái khác mang đến trường dự bị.”
Cô giáo Ngô cũng đang vội đi làm nên không rảnh bận tâm nhiều, chỉ nói: “Dưới tủ giày trong nhà còn mấy cái ô mới chưa dùng đến, đều là trường mẹ phát, con cứ chọn bừa lấy một cái.
Nay trời mưa, trên đường đi học nhớ chú ý an toàn.”
"Vâng, con biết rồi.”
Hứa Ý Nùng chạy vào nhà chọn một cái ô gấp màu đen dưới tủ giày rồi nhét vội vào bên khác của cặp sách, sau đó lấy ô của mình ra, đạp xe bằng một tay đi đến trường.
Đến gần trường học mưa đã nhỏ hơn nhiều, cô vẫn gặp Vương Kiêu Kỳ ở hẻm nhỏ ngoài trường ấy, một tay anh cầm chiếc ô màu đen, tay còn lại buông bên người, đầu ngón tay có khói trắng lởn vởn, lại đang lén hút thuốc.
Đó là một bức tranh thiếu niên dưới làn mưa mờ mịt, cơ thể se lạnh mờ mờ ảo ảo như được khắc vào đó, khiến người ta không nỡ phá hoại.
Hứa Ý Nùng thất thần nhìn chiếc ô trong tay anh, bỗng tỉnh táo dừng xe lại, cô vội buông chiếc ô trong tay xuống đất, mở cặp sách bỏ chiếc ô đen kia vào, như sợ chậm một chút thôi sẽ bi phát hiện.
"Lề mà lề mề làm cái gì thế?” Vừa mới đóng cặp sách lại, đỉnh đầu cô đã được một chiếc ô che lại, là Vương Kiêu Kỳ.
Cô ngẩng đâu, nhìn chiếc ô trên đâu rồi lại nhìn anh, cánh tay anh hơi hướng về phía trước, đưa hơn nửa cái ô của mình về phía cô.
“Kiểm tra xem có quên mang sổ chấm công không.” Cô vừa nói vừa xoay người lại nhặt ô của mình, nhưng một cơn gió thổi tới, tuy nhẹ nhưng vẫn thổi bay chiếc ô.
Cô vừa định xuống xe đuổi theo, Vương Kiêu Kỳ đã nhét ô mình vào tay cô, cô ngây người, chỉ thấy trên cán ô vẫn còn lưu lại độ ấm của anh, bỗng trái tim cũng hơi rung rinh một chút.
Anh dầm mưa đi nhặt ô cho cô, lúc quay lại mái tóc đã ướt dầm dề.
‘Tim đồ mà không biết đứng dưới mái hiên à?” Đương nhiên, miệng của anh vẫn không nói được câu nào tử tế.
“Không biết.” Hứa Ý Nùng vẫn cãi anh như mọi khi, giơ tay ra muốn đổi ô với anh.
Anh lại không phản ứng gì, chỉ bỗng hỏi cô: "Ăn sáng chưa?”
Thạt ra Hưa Y Nung mới mua hai cái bánh bao bên phô ăn vặt ben kia, nhưng co cố tình hỏi: "Làm gì? Cậu muốn mời tôi ăn sáng à?”
Ai ngờ anh lại ừ một tiếng thật, cơ thể Hứa Ý Nùng cứng lại, Vương Kiêu Kỳ đã đi về phía phố ăn vặt.
Thấy cô không theo kịp, anh quay lại giục: “Nhanh lên, muộn không chờ đâu.”
Hứa Ý Nùng không rề rà nữa, vội đi theo: “Vậy thì hôm nay tôi
ăn sập nhà cậu!”
Hai người đi đến quán cơm chiên kia, Hứa Ý Nùng không nhịn được hỏi anh: "Sáng sớm ra cậu đã ăn cơm chiên rồi à?”
Không thấy ngán sao?
Vương Kiêu Kỳ cầm cái ô trong tay cô,