Sáng hôm sau...
Bình thường người chuẩn bị bữa sáng là Vương Chính Phàm, nhưng hôm nay vị trí đầu bếp đã do Mạn Viên Hân thay thế, vì mới hơn 5 sáng cô đã thức giấc sau đó hăng hái vào bếp trổ tài.
Làm hại ai kia vừa ngủ dậy không nhìn thấy cô đâu đã hốt hoảng đi tìm.
Anh chạy vào bếp, vừa nhìn thấy bóng dáng mảnh mai thân quen đã vội vàng đi tới ôm lấy Mạn Viên Hân từ phía sau lưng, như mọi hôm cô hay làm với anh.
"Sao hôm nay bảo bối dậy sớm vậy?"
"Thì anh nấu cho em ăn nhiều rồi, nên giờ muốn tự tay xuống bếp làm cho anh một bữa ăn tươm tất.
Coi như là bù đắp, anh thấy em có ra dáng một người vợ đảm đang chưa?"
Cô nghiêng đầu sang nhìn anh, cười nói hồn nhiên hệt như mọi ngày.
Làm lòng dạ của ai đó bất giác mềm nhũn ra.
Nhân cơ hội gần nhau, Vương Chính Phàm liền hôn chụt lên má cô một cái rồi mới nói:
"Vợ của anh dù không làm gì cũng là người phụ nữ tuyệt vời nhất!"
"Lại khéo nịnh! Thôi anh qua bàn ngồi đi, em nấu xong rồi, giờ chỉ còn việc lấy ra bát là có thể ăn ngay."
"Để anh đi đánh răng cái đã."
"A, Vương Chính Phàm, anh ở dơ quá đi à...!Vậy mà lúc nãy còn hôn em nữa chứ!"
Vương Chính Phàm vừa nói xong thì Mạn Viên Hân liền đưa tay lên che miệng lẫn mũi lại, cô còn nhăn mặt kêu ca, làm ai đó méo mặt, vội vàng biện minh:
"Thì tại lúc thức dậy không thấy em đâu, anh hoảng quá chạy đi tìm luôn nên làm gì có chuyện kịp thời đánh răng, rửa mặt."
"Chỉ không nhìn thấy em thôi mà anh đã hoảng tới vậy rồi á?"
"Đúng rồi, bảo bối của anh đột nhiên không thấy đâu nữa thì phải hoảng chứ."
Câu nói hết sức điềm nhiên của anh làm Mạn Viên Hân chỉ biết cười trừ cho qua, rồi cô vội nói:
"Dạ, em biết rồi! Vậy thôi anh đi đánh răng đi chứ em ngửi thấy mùi rồi đó, nhanh nhanh đi rồi còn ra nếm thử tay nghề của em xem sao."
"Khoan đã, ý em là đang chê anh đó hả Hân Hân?"
Vương Chính Phàm nhất thời đen mặt, làm Mạn Viên Hân cũng trở nên bối rối.
"Em không có ý đó, em chỉ muốn..."
"Vậy thì hôn anh một cái nào."
Cô nói còn chưa xong thì nam nhân mặt dày nào đó đã trưng sẵn khuôn mặt tiêu sái ngút trời ra, chờ đợi được hôn, buộc lòng Mạn Viên Hân phải thỏa hiệp.
"Anh bắt đầu giở thói bá đạo rồi đấy Chính Phàm."
"Haha, từ giờ về sau vẫn còn dài dài nhé! Nào, hôn anh đi bé yêu!"
Nhìn cái gương mặt đắc chí của anh bạn chung phòng mà cô nàng chỉ biết lắc đầu chịu thua, sau đó vẫn phải yêu chiều hôn anh ta một cái.
*Chụt.*
"Thế nào, giờ đại vương mãn nguyện chưa ạ?"
"Quá là mãn nguyện!"
Được chiều, ai đó vui sướng lộ hẳn ra mặt, trước khi đi còn hôn cô thêm một cái rồi mới chịu quay về phòng đánh răng rửa mặt.
Mà đâu ai biết rằng khi anh quay lưng rời đi là lúc nụ cười trên môi cô gái chợt trở nên nặng nề.
Nhưng rất nhanh sau Mạn Viên Hân đã trở lại nét mặt bình thường nhất, cô bắt đầu dọn bữa sáng, đợi đến khi Vương Chính Phàm trở ra thì cả hai cùng ăn bữa sáng đong đầy hương vị tình yêu.
Ăn xong, họ lại tiếp tục màn tiễn đưa đi làm như thường lệ.
Mạn Viên Hân đưa cặp táp cho anh, rồi giúp anh chỉnh lại cà vạt, đồng thời nhỏ nhẹ căn dặn đôi điều:
"Anh nhớ giữ gìn sức khỏe, ăn uống điều độ, hạn chế uống rượu, trời lạnh thì nhớ mặc thêm áo, công việc có bận nhưng sức khỏe của bản thân mới là trên hết.
Đừng lúc nào cũng ỷ có em bên cạnh nhắc nhở mà lơ là nghe chưa?"
Lời lẽ của cô khiến Vương Chính Phàm thoáng chốc chau mày, anh nắm tay cô, rồi khẽ hỏi:
"Sao hôm nay em căn dặn đủ điều vậy? Cứ như sắp đi đâu