Mấy ngày nữa chiến hạm của Tần Vũ sẽ trở lại Vinh Diệu tinh, nhưng Vinh Diệu tinh đã bắt đầu chúc mừng thắng lợi.
Lộ Lê vừa lên Vũ Trụ Võng đã thấy rất nhiều người đang thảo luận chuyện này, Lang Thang Trong Mưa cũng chạy tới tìm y nói chuyện. Đại khái là trước kia Lộ Lê giúp cậu ta khẩu chiến với anti-fan nên cậu ta cho rằng Lộ Lê cũng là fan não tàn của Tần Vũ.
Chồng mình thì mình thương, ở một góc độ nào đó, Lộ Lê có thể coi là fan não tàn của Tần Vũ, Lang Thang Trong Mưa nghĩ vậy cũng không sai.
Tách ra khỏi Lang Thang Trong Mưa vẫn còn muốn buôn tiếp, Lộ Lê lúc này mới đi tìm Zeus. Zeus chính là người trước kia đã hứa hẹn sẽ giúp y lấy được phiếu đề cử của sở nghiên cứu phát minh, Zeus là tên trêи Vũ Trụ Võng của cậu ta.
Hai người đã hẹn một tháng sau sẽ gặp ở chỗ cũ, hôm nay là vừa đủ một tháng, Lộ Lê tới nơi nhưng đối phương vẫn chưa thấy tăm hơi. Lộ Lê nhắn cho cậu ta một tin, không bao lâu sau, Zeus tới.
“Đã chờ lâu chưa?” Zeus chậm rì rì đi tới, nói với nhân viên cửa hàng muốn ly đồ uống.
Tất nhiên đồ uống không phải thật, nhưng khi uống thì có cảm giác giống ở hiện thực. Trêи thực tế là một chuỗi ký tự mã hóa, có thể kϊƈɦ thích dây thần kinh vị giác, khứu giác, v.v. của người dùng để đạt mức độ chân thật. Người ở hiện thực không thể uống thì đều sẽ lên Tinh Võng hoặc Vũ Trụ Võng uống cho đỡ thèm.
“Cũng chưa chờ bao lâu đâu.” Trêи thực tế từ lúc y gửi tin tới bây giờ mới được có năm phút, Zeus tới rất nhanh.
Zeus gật đầu, nhân viên cửa hàng bưng đồ uống cậu ta gọi lên, cậu ta cầm lấy hỏi rồi hỏi: “Anh uống không?”
Lộ Lê lắc đầu, y không thích thông qua mạng giả thuyết để đạt tới mục đích hưởng thụ, nếu không phải nơi Zeus hẹn gặp là ở khu sinh hoạt, ngày thường y đều chỉ quanh quẩn ở khu đi dạo.
Zeus chỉ khách khí hỏi một câu, không thật sự muốn cho y uống, uống một ngụm, “Tôi đã lấy được phiếu đề cử mà anh muốn.” Rồi gửi nội dung cho y.
Lộ Lê nhìn một chút, góc trêи có hình một đóa hoa lan. Hoa lan là dấu hiệu của cơ sở nghiên cứu phát minh kia.
“Đa tạ.”
“Không khách khí, tôi thu tinh tệ mới làm.” Zeus nhàn nhạt trần thuật.
“Cũng phải.” Lộ Lê cười nói, chuyển cho cậu ta hai mươi triệu tinh tệ, “Tinh tệ tôi đã chuyển qua, cậu kiểm tra và xác nhận xem.”
Zeus nhận được tin báo, mở ra xác định, tài khoản đã có thêm hai mươi triệu tinh tệ, vừa lòng gật đầu, “Anh rất sảng kɧօáϊ nên tôi sẽ nhắc nhở, có phiếu đề cử không có nghĩa là có thể được vào cơ sở nghiên cứu phát minh đó, kiểm tra của họ rất nghiêm khắc, đề cử chỉ là bước đi đầu.”
“Chuyện này tôi cũng từng nghe nói, bình dân không mấy ai từng nghe nói về nơi đó, nhưng trong tầng lớp thượng lưu ở đế quốc Vinh Diệu lại rất nổi danh, người muốn vào hẳn là không ít.” Lộ Lê đã sớm chuẩn bị tâm lý, nghe thấy cậu ta nói vậy cũng không thất vọng, nơi đó tốt xấu gì cũng là cơ sở nghiên cứu phát minh thuộc tư nhân tốt nhất R tinh hệ, nếu có thể dễ dàng được vào làm thì không xứng với hai chữ ‘tốt nhất’.
“Tin tức của anh cũng linh thông, nhưng anh chắc chắn không biết, người viết phiếu đề cử anh đang cầm năm nay hẳn sẽ là một trong số các giám khảo. Chúc may mắn.” Zeus nói xong liền đi luôn.
Lộ Lê sửng sốt một chút, lần đầu tiên tò mò về thân phận trong hiện thực của Zeus, tưởng rằng cậu ta có thể lấy được phiếu đề cử đã không tồi, không ngờ người đề cử lại còn là giám khảo.
Giám khảo sẽ không hạ thấp người mình đề cử, bằng không người mất mặt sẽ là chính họ, còn có… Vì tính công bằng, giám khảo sẽ không đề cử ai. Zeus có thể lấy được, rất có khả năng cậu ta cũng là công dân của đế quốc Vinh Diệu, hơn nữa thân phận địa vị không hề thấp.
Nhưng Zeus chỉ giao dịch với y có hai lần, y cũng không suy nghĩ nhiều về chuyện này nữa, mở thư đề cử ra nhìn.
Trêи đó có một dòng địa chỉ để người được đề cử hai tháng sau lên Tinh Võng tham gia đợt kiểm tra đầu tiên. Còn có hai tháng, nhìn thì dư dả, thật ra đã rất gấp rút rồi. Chỉ có người được thông qua mới có thể tham gia đợt kiểm tra tiếp theo, không qua được có nghĩa là mất tư cách, có phiếu đề cử của giám khảo cũng không làm được gì.
Nói đến cùng, muốn vào cơ sở nghiên cứu phát minh đó thì vẫn phải dựa vào bản lĩnh của bản thân.
Y cần phải nghiên cứu tư liệu một cách triệt để trong vòng hai tháng, lại còn phải có kinh nghiệm thực tiễn, hai tháng thật sự không nhiều lắm. Cũng may tư liệu y đã hiểu rõ không ít nên chỉ còn thực hành. Tuy y bị Tần Vũ hạn chế thời gian, nghiêm khắc khống chế giữa làm việc và nghỉ ngơi, nhưng hiệu suất làm việc có vẻ còn cao hơn trước.
Bốn ngày sau, chiến hạm Vinh Diệu rốt cuộc trở lại Vinh Diệu tinh. Truyền thông sáng sớm đã canh giữ ở cảng chờ chiến hạm đáp xuống, thấy các quan quân đi ra thì lập tức ào ào xông lên, ai cũng muốn là người đầu tiên được phỏng vấn Tần thượng tướng mà công dân đế quốc từ trêи xuống dưới chú ý nhất.
Nhưng khi họ tìm kiếm trong đám người đi xuống, nhìn trái nhìn phải đều không thấy Tần Vũ và các phụ tá đâu, một đám đều trợn tròn mắt.
Tần thượng tướng đâu?
Tần thượng tướng trong lòng họ đương nhiên là đáp xuống ở một nơi khác, đó