Tinh Tế Tu Yêu

Mở Mắt


trước sau

Bởi vì chuyến đi này bọn hắn chọn tinh hạm dạng phổ thông để di chuyển nên tinh hạm cũng không có nhiều công năng lắm, muốn đến hành tinh Dorset cũng phải mất 1 ngày đêm, thời gian di chuyển thật vô cùng nhàm chán và buồn tẻ. Bình thường trong lúc di chuyển bằng tinh hạm Hoa Thiên Tề đều chạy đi chơi game, còn Dịch Trạch phần lớn thời gian đều dành cho việc rèn luyện tinh thần lực. Trong lúc di chuyển trong vũ trụ không nên tu luyện dị năng bởi vì ngươi sẽ không thể biết được ngươi có gặp phải tình huống bất trắc nào không, nếu chẳng may lúc đó dị năng vừa mới hao hết, thì dù có cường đại như Dịch Trạch cũng chỉ có thể khoanh tay chịu chết.

Nhưng mà hôm nay Dịch Trạch hiển nhiên không suy nghĩ nhiều như vậy, sau khi tinh hạm thoát khỏi tầng khí quyển thì không còn trấn động nữa, hắn thu hồi lồng năng lượng bảo hộ, nhượng tiểu nãi báo úp sấp lên đùi của mình, chậm rãi vuốt ve nó. Tiểu nãi báo cảm nhận rõ ấm áp trên đùi, thỉnh thoảng lại vươn ra đầu lưỡi phấn hồng liếm liếm cái mũi, ngẫu nhiên lại hừ hừ hai tiếng, duỗi duỗi móng vuốt ngắn ngủn của mình, không biết là đang rơi vào mộng đẹp gì. Đối với một khế ước thú mới được sinh ra không bao lâu mà nói thì cảnh trong mơ trừ ăn ra chắc không còn việc gì a. Dịch Trạch vươn tay nhu nhu lỗ tai tiểu nãi báo, lỗ tai động động vài cái, nãi báo bị phiền liền cọ cọ rồi tiếp tục ngủ vù.

Mỗi lúc như vậy, khuôn mặt lạnh lùng của Dịch Trạch sẽ xuất hiện một tia ôn nhu khiến cho Tiêu Cách khiếp sợ.

Từ ba năm trước do một hồi ngoài ý muốn mà Hoa Thiên Tề gặp và giao hảo với DịchTrạch, thân là đội trưởng đội hộ vệ của Hoa Thiên Tề, Tiêu Cách thường xuyên tiếp xúc cùng với Dịch Trạch, nhưng hắn chưa bao giờ thấy biểu tình nào của Dịch Trạch ngoài biểu tình lãnh khốc, mà lần này tiểu khế ước thú cư nhiên có thể hơi hơi hòa tan tòa băng sơn của tên này, tiêu cách nghĩ chả lẽ mình hoa mắt mất rồi. Chính là từ khi gặp được tiểu nãi báo số lần hắn bị hoa mắt thật sự nhiều nhiều lắm, điều này làm cho tiêu cách không thể không thừa nhận, Dịch Trạch không phải không biết cười, mà là manh điểm của hắn rất đặc biệt! Nếu những người hâm mộ hắn trong trường học mà biết được cách lấy lòng hắn chỉ sợ là toàn bộ khế ước thú mới sinh trong vũ trụ sẽ gặp nạn.

Mà Thanh Dương-kẻ sáng tạo ra kỳ tích này hiển nhiên không biết người chung quanh hắn đang có suy nghĩ gì, hắn phát hiện tình huống hiện tại của mình rất kỳ quái.

Khối thân thể này tuy rằng bẩm sinh nguyên khí không đủ, rất nhiều kinh mạch cũng không thông suốt, khiến hắn phải hảo hảo chải vuốt một phen, nhưng trong thân thể bẩm sinh đã tồn tại một loại lực lượng kỳ quái, tuy rằng thực mỏng manh, nhưng thập phần đặc biệt, Thanh Dương chưa thấy qua loại lực lượng này, nhưng trực giác nói cho hắn biết loại lực lượng này có thể thông qua tu luyện để tăng cường. Vì thế hắn thử đem cỗ lực lượng này dẫn đường nhập các kinh mạch trong cơ thể, điều này cũng không khó, đối với 1 kẻ sớm vượt qua cảnh giới Trúc Cơ kỳ như Thanh Dương đây chẳng qua chỉ là một bữa ăn sáng.

Chính là không nghĩ tới khi hắn vừa đem lực lượng dẫn nhập vào trong kinh mạch thì hắn liền chìm vào giấc ngủ, hơn nữa ngủ đến thiên kinh địa nghĩa, ngủ đến nghĩa vô phản cố, ngủ đến lại hương lại ngọt. Trong tu luyện việc đó thực sự là không thể nào xảy ra, tu luyện vốn chính là quá trình không ngừng gia tăng tích lũy chân nguyên trong cơ thể, có tác dụng khôi phục thể lực của bản thân, vậy hà cớ sao hắn lại ngủ li bì như vậy. Nhưng đúng hắn chính là đang ngủ, hơn nữa cư nhiên còn có thể mơ mơ màng màng mà dựa theo Thiếu Dương Tông tâm pháp đem chân nguyên tại trong cơ thể vận chuyển một vòng, này...

Thanh Dương mơ mơ màng màng cảm thấy chuyện này rất kỳ quái, nhưng không biết nên làm thế nào mới tốt. Hắn chỉ có thể cọ cọ thân mình, tiếp tục ấm áp mà ngủ vù vù, trong mộng mơ về tới đại đạo môn, là tòa trạch xinh đẹp nhất trên núi.

Tiểu sư đệ Thanh Đới ngồi ở vách núi, ngẩng đầu nhìn trời, Thanh Dương luôn luôn có cảm giác như hắn sẽ thả người nhảy xuống. Kỳ thật hắn cùng tiểu sư đệ đã tu luyện tới Nguyên Anh kỳ thì dù có từ cửu trọng thiên nhảy xuống cũng sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng lần này tiểu sư đệ cho hắn một loại cảm giác mơ hồ, giống như hắn lập tức liền biến mất.

Nhận thấy Thanh Dương đang đến gần, tiểu sư đệ Thanh Đới hơi hơi nghiêng mặt, đối Thanh Dương nói: "Nhị sư huynh, là ta liên lụy ngươi."

Thanh Dương há mồm muốn nói không sao, lại phát hiện mình vô pháp phát ra âm thanh.

Thanh Đới tiếp tục nói: "Nhị sư huynh, mặc kệ ngươi tới nơi nào, chỉ cần hiểu cái thế giới kia thì sẽ phát hiện, mỗi một thế giới đều có những cảnh sắc đặc biệt xinh đẹp, cũng không kém so với cảnh sắc nơi đây. Mà đối với mỗi người ở trong lòng đều có cảnh sắc đặc biệt và xinh đẹp nhất của mình... tâm của ta không thuộc về nơi này."

Thanh Dương cố chấp nghĩ: Trong lòng ta địa phương đẹp nhất chính là đại đạo môn, có sư phụ có sư thúc có sư huynh đệ. hắn không rõ vì sao tiểu sư đệ lại vứt bỏ mọi thứ, dứt khoát đi đến 1 thế giới không rõ ràng.

Thanh Đới mỉm cười, khuôn mặt luôn luôn đạm bạc nay xuất hiện nét tươi cười trông thật thanh nhã: "Nhị sư huynh đó không phải cảm nhận người thấy nơi này xinh đẹp, chính là thói quen ở tại nơi đây mà thôi. Chưởng môn sư bá nói rằng nhị sư huynh thiên tính đạm bạc, là người thích hợp nhất để thấu hiểu Thiên Đạo, nhưng ta lại cảm thấy không phải."

"Nhị sư huynh không phải là thiên tính đạm bạc, mà là huynh không có người hoặc vật gì đáng giá để được chú ý, trong mắt của ta, nhị sư huynh so bất luận kẻ nào đều chấp nhất hơn."

Nói đến đây hắn xoay người, chuyên chú nhìn Thanh Dương: "Nhị sư huynh và ta là cùng 1 loại người, một ngày nào đó huynh sẽ tìm được điều huynh trân trọng."

Nói xong hắn lui dần về sau, từ trên bức tường đổ người rơi xuống không 1 chút do dự.

Thanh Dương vội vàng chạy tới cố gắng nắm lấy Thanh Đới, nhưng thủy chung không chạm được 1 chút nào vào tà áo xanh kia.

Thanh Đới! Hắn giật mình mở mắt ra, phát hiện chính mình trôi nổi trên không trung, xung quanh là những đồ vật kỳ quái mà đời này hắn chưa bao giờ thấy.



Tiêu Cách vừa nghĩ vừa sợ xoa xoa cái ót đẫm mồ hôi của mình vừa nhìn tiểu báo tử sống sót sau tai nạn trong tay Dịch Trạch, nhịp trái tim rốt cục đập được bình thường.

Vừa rồi tiểu nãi báo không biết tại sao lại co quắp chấn động, hai chân trước thống khổ cuộn tròn, móng vuốt đều duỗi đi ra liều mạng trên đùi Dịch Trạch loạn trảo, thỉnh thoảng phát ra rên rĩ.

Dịch Trạch vội vàng vươn tay ôm tiểu nãi báo không ngừng giãy dụa, quay đầu trừng tiêu cách hỏi: "Nó làm sao vậy?"

Tiêu cách cảm thấy chính mình thực vô
tội, hắn chẳng qua là chỉ phổ cập một chút thưởng thức cho thiếu gia cùng Dịch Trạch, nói cho bọn hắn biết khế ước thú cũng sẽ biết đói, khế ước thú mới sinh cần uống sữa mẹ thôi. Nhưng này cũng không đại biểu hắn là bác sỹ thú y a, có thể thông qua tinh thần dao động để thấy được cảm xúc của khế ước thú, hắn làm sao biết tại sao nó đột nhiên lại giãy dụa chứ?

Nhưng nhìn ánh mắt Dịch Trạch, hắn biết nếu tiểu nãi báo xảy ra chuyện gì thì hắn cũng sẽ bị Dịch Trạch chỉnh thảm a.

Hắn chính kiên trì muốn tiến lên nhìn một cái xem nãi báo bị sao thì đột nhiên chân sau tiểu nãi báo đạp đạp, cư nhiên tránh thoát khỏi tay Dịch Trạch, trực tiếp té xuống. Trong nháy mắt đó Tiêu Cách còn kịp so sánh độ cứng của đầu tiểu nãi báo mới sinh và độ cứng của tinh hạm siêu hợp kim này, ô ô này căn bản là không thể so sánh nha.

Cũng may Dịch Trạch kịp thời vươn tay nắm chắc tiểu báo, rồi đem nó xách lên, tiêu cách lúc này mới lau mồ hôi, hắn thật sợ vạn nhất có chuyện gì xảy ra thì bọn họ toàn bộ tinh chiến hạm sợ đều phải đi theo tiểu nãi báo mất.

Dịch Trạch đem tiểu nãi báo xách đến trước người, phát hiện tiểu nãi báo cư nhiên mở mắt.

Bất đồng với đôi mắt hồng sắc của nhưng liệt báo khác, tiểu nãi báo có ánh mắt màu đen, u tĩnh thần bí như vũ trụ vậy

Dịch Trạch không biết mình đã làm như thế nào để từ một đôi mắt đen phổ thông mà lại có cảm giác như vậy, căn bản hắn cũng không kịp nghĩ tại sao thì tiểu nãi báo đã chớp chớp đôi mắt to của mình, lộ ra ánh mắt bị hơi nước bao phủ, sóng nước mênh mông, giống như là sắp khóc.

Con người thông qua tinh thần lực để giao lưu cùng khế ước thú của mình, nhân loại tuy rằng không thể lý giải chúng nó rốt cuộc đang nói cái gì, nhưng nếu tinh thần lực cường hoặc cùng khế ước thú có độ phù hợp cao thì có thể từ dao động tinh thần để nhận ra cảm xúc của chúng. Mà khế ước thú mới sinh có tinh thần lực rất yếu, dao động tinh thần và cảm xúc kích động của chúng cũng ít ai có thể nhận ra được.

Mà lúc này Dịch Trạch nhận ra được cảm xúc bi thương cùng cô độc của tiểu nãi, ánh mắt đen ngập nước nhìn hắn, nếu nó là nhân loại, chỉ sợ lập tức sẽ khóc rống lên.

Vì cái gì một khế ước thú mới sinh lại bi thương như vậy? tinh thần dao động của nó như đang nói cho Dịch Trạch biết, nó vừa mất đi một đồ vật vô cùng quan trọng.

Dịch Trạch nhướng mày, quay đầu nhìn Hoa Thiên Tề vừa ký kết khế ước với phong hồ.

Vốn dĩ thời gian này Hoa Thiên Tề đã sớm chạy đi chơi game, bất quá hôm nay hắn vừa mới có được khế ước thú, vì muốn nâng cao nhanh chống độ phù hợp, nên hôm nay Hoa Thiên Tề lao thẳng đến cạnh phong hồ ý đồ tăng độ thân mật.

Bởi vì Hoa Thiên Tề hết sức chuyên chú ngồi giao lưu tình cảm cùng phong hồ, cho nên vừa rồi một màn kia cũng không làm hắn kinh động, nhưng hiện tại sát khí trên người Dịch Trạch lại làm cho lưng của hắn không rét mà run.

Còn phong hồ thân ở trung tâm vòng sát khí càng sợ hãi tới mức toàn thân run rẩy, Cái lần Dịch Trạch thu phục nó người kia chỉ tản mát ra uy áp thượng giả đã khiến nó sợ hãi, lần này nó còn bị thêm sát khí bao vây, tiểu tâm lá gan cái kia loạn chiến a, một đầu bổ nhào vào lồng ngực Hoa Thiên Tề.

Hoa Thiên Tề cảm thấy tình huống không ổn liền quay đầu nhìn Dịch Trạch đang ôm tiểu nãi báo đứng phía sau hắn, đem khuôn mặt lạnh lùng phát huy đến cực hạn.

"Như thế nào... Làm sao vậy?" Hoa Thiên Tề ôm phong hồ lạnh run nhịn không được cũng đồng thời phát run lên.

Dịch Trạch đem Thanh Dương kéo vào trong ngực, trấn an mà sờ sờ đầu nó, nói với Hoa Thiên Tề nói: "Làm thịt.... sẽ giúp ngươi tìm một con khác."

Phong hồ đem đầu chôn sâu trong ngực Hoa Thiên Tề, nó sắp khóc, thật sự muốn khóc nha.

Bởi vì đã ký kết huyết khế, Hoa Thiên Tề có thể dễ dàng nhận thấy sự sợ hãi của phong hồ, hắn cảm thấy chính mình làm chủ nhân thì cần có nghĩa vụ trợ giúp tiểu hài tử nhà mình liền kiên trì hỏi lại: "Vì, vì cái gì? Ta mới vừa, mới vừa tìm được một khế ước thú, nó mà chết thì trong vòng 1 năm ta không thể ký khế ước thú nào khác như vậy ta sẽ không thể vượt qua được cuộc thi!"

Dịch Trạch sờ sờ lỗ tai tiểu nãi báo, lạnh lùng nói: "Nó sợ hãi."

Tiêu cách lúc này mới nhớ ra chẳng phải phong hồ chính là thứ đã giết chết mẹ của tiểu nãi báo sao.

Nhớ ra vậy cả chủ cả thú Hoa Thiên Tề hai cái cùng rúc vào trong góc lạnh run, lúc này nãi báo trong ngực Dịch Trạch lại bắt đầu liều mạng mà giãy dụa muốn đứng lên, sống chết không chịu nằm ngốc ngốc trong lòng ngực của hắn nữa.

Dịch Trạch đem lực chú ý chuyển tới tiểu nãi báo, Hoa Thiên Tề lúc này mới có cơ hội ném 1 ánh mắt cầu giúp đỡ đến tiêu cách, tiêu cách —.—

Ngươi là muốn ta đi chịu chết sao, thiếu gia?

Bất quá không có biện pháp, chỉ sợ đây là cơ hội cuối cùng để thiếu gia thi vào đại học St.Tres, Hoa gia tuyệt đối sẽ không cho phép Hoa Thiên Tề tiếp tục lùi thêm một năm nữa.

Vì tương lai Hoa Thiên Tề, tiêu cách đành hít một hơi, kiên trì đi đến cạnh Dịch Trạch nói:

"Ách... Có lẽ, nó là muốn đi giải quyết một chút?"

Trời biết tiêu cách chỉ là tạm thời dời khỏi tầm mắt Dịch Trạch một chút, ai biết hắn mới nói xong thì Dịch Trạch liền trừng mắt nhìn hắn, sau đó mang theo nãi báo vào toilet.

Năm phút đồng hồ sau, tiểu nãi báo lại một lần nữa thành thành thật thật mà cuộn tròn lại không nhúc nhích trong lòng Dịch Trạch, Dịch Trạch bình tĩnh nhìn Tiêu Cách, Tiêu Cách cũng bình tĩnh nói: "Khế ước thú cũng cần đi WC."

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện