Tình Yêu Và Anh

Chương 1


trước sau


#Nguyên nhân nào khiến bạn bất chợt quyết định ở bên cạnh anh ấy#
 
Đây là đề tài hotsearch vừa mới nổi lên.
 
Du Khuynh không bấm vào xem.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyen5z. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyen5z. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
 
Nhưng trong đầu đột nhiên nhảy ra một hình ảnh, bóng hình thẳng tắp của của Phó Ký Trầm hiện rõ trong đầu.
 
Hơn hai tháng trước, tối đó đột ngột mưa to gió lớn.
 
Cô tăng ca tới mười giờ, cho rằng mưa sẽ tạnh, kết quả là không phải.
 
Mưa mịt trời, bắt xe rất khó khăn.
 
Ở dưới lầu công ty, cô gặp được Phó Ký Trầm tổng giám đốc của tập đoàn.
 
Đó là lần thứ hai họ gặp mặt nhau.
 
Anh vẫn còn ấn tượng về cô bèn đưa cô về nhà.
 
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyen5z. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyen5z. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trên đường, mưa trút mỗi lúc một lớn, tài xế không rành đường nẻo về nhà trọ của cô, lái tới đoạn đường trũng nước mưa không qua được ống pô nên chết máy.
 
Phó Ký Trầm xắn ống quần qua đầu gối, hỏi cô: "Có bạn trai chưa?"
 
Trong tình huống đó, hỏi như vậy thật quá mức kỳ quặc. Nhưng mà cô vẫn đáp, "Chưa có."
 
Anh ừm như không có gì rồi đẩy cửa bước xuống.
 
Cô có thể tưởng tượng ra nước mưa đục tới cỡ nào.
 
Một tay anh cầm dù, tay kia đưa tới cho cô, "Mau lên."
 
Cô ngồi ở ghế sau đầu bên kia, nhìn tay của anh ngây người trong phút chốc.
 
Dẫu sao cũng không quen còn là ông chủ của cô, không thể tùy tiện nắm tay anh được.
 
Phó Ký Trầm nhìn cô, "Với tốc độ phản ứng này của em, sao có thể trúng tuyển vào bộ phận pháp luật của Phó Thị thế?"
 
Cô không nắm tay anh, nhanh chóng dịch tới cửa xe phía bên anh.
 
Anh nhét ô vào tay cô, lúc cô chưa phản ứng lại anh đã khom người bế cô lên…
 
...
 
"Du Khuynh, tan tầm cô về thẳng nhà ngay à?"
 
Giọng của đồng nghiệp Chương Tiểu Trì kéo suy nghĩ của cô trở lại.
 
Du Khuynh quay đầu, "Ừm." Không về nhà cũng chẳng có chỗ để đi, hiện tại cô không có tiền đi ra ngoài phung phí.

 
"Sao thế?" Cô hỏi.
 
Chương Tiểu Trì chỉ chỉ ra ngoài cửa sổ.
 
Lúc này Du Khuynh mới phát hiện bên ngoài mây đen mù mịt như trời sụp tối đến nơi.
 
Mặt Chương Tiểu Trì đầy lo lắng nhìn ra bên ngoài, trận mưa này có lẽ không nhỏ được.
 
Cúi đầu nhìn đôi giày mới mua trên chân, cô ấy lại nhìn ra cửa sổ, lòng ngổn ngang: “Nếu tan tầm mà mưa chưa tạnh tôi sẽ gọi xe sẵn tiện cho cô quá giang, ngày mưa to chen chúc đi xe điện ngầm đúng là chịu tội.”
 
Lời vừa dứt đột nhiên ngay cả không khí cũng yên tĩnh lại.
 
Du Khuynh: “......”
 
Chương Tiểu Trì cho rằng nhà của cô là căn nhà thuê đó.
 
Song không phải.
 
Căn nhà thuê đó cô dùng để đựng quần áo và túi xách thôi.
 
Cô không ở đó lâu rồi.
 
Đồng nghiệp đều cho rằng cô còn ở bên đó. Trong công ty chẳng có mấy người biết quan hệ của cô với Phó Ký Trầm, mỗi ngày cô đều cẩn thận từng chút một sợ bị lộ ‘gian tình’.
 
Có điều tối nay Phó Ký Trầm không có ở nhà, anh đi công tác rồi, cô về bên nào cũng như nhau cả.
 
Cô bắn tim với Chương Tiểu Trì, “Cám ơn.”
 
Chương Tiểu Trì: “Cô không cần khách sáo với tôi như vậy đâu.”
 
Cô ấy luôn nợ Du Khuynh một ân tình.
 
Lúc Du Khuynh vừa vào làm đã tăng ca cả đêm với cô ấy.
 
Cô ấy luôn ghi nhớ.
 
Cứ thế quyết định xong, tan tầm gọi taxi về nhà.
 
Du Khuynh lấy phụ kiện trang trí ở trên bàn quét quét cằm, gửi tin nhắn cho Phó Ký Trầm: [Tối nay em về bên nhà trọ ngủ sẵn tìm sách chuyên ngành. Bảo đầu bếp không cần chuẩn bị bữa tối cho em đâu.]
 
Có lẽ Phó Ký Trầm đang bận nên không trả lời.
 
Du Khuynh bỏ mấy phần hợp đồng quan trọng vào tủ bảo hiểm, ngón tay móc chìa khóa cầm ly đi tới phòng trà.
 
Oan gia đụng mặt nhau, cô gặp phải đồng nghiệp mới của bộ phận pháp luật cũng đang đợi cà phê.
 
Nữ đồng nghiệp gần bằng tuổi cô, vào công ty cùng lúc với cô nhưng lại ngồi vào chức vụ vốn thuộc về cô.
 
Chủ quản sắp xếp một chức vụ rườm rà lặp đi lặp lại, không có kỹ thuật gì quá nhiều cho cô.
 
Du Khuynh nhìn thẳng sượt qua vai vị đồng nghiệp này, mí mắt chẳng buồn chớp, tập trung pha cà phê.
 
Đồng nghiệp dùng khóe mắt đánh giá Du Khuynh từ đầu tới chân, đôi giày đó đắt nhất cũng phải ba bốn trăm đồng.
 
Sau đó, cô ta liếc tới móc chìa khóa trong tay Du Khuynh, trề môi một cách kinh thường.
 
“Luật sư Du, móc chìa khóa này của cô mua ở cửa hàng đồ nhái nào vậy? Nhìn khá giống với hàng chính hãng, cũng đẹp đấy chứ.”
 
Lúc đồng nghiệp nói chuyện vẫn tươi cười nhưng trong bông giấu kim, lời lẽ đầy chua ngoa.
 
Cửa hàng?
 
Đồ nhái?
 
Khá giống hàng chính hãng?
 
Du Khuynh rót đầy cà phê, ngước mắt mỉm cười nhìn vị đồng nghiệp mới mà ngay cả tên cô cũng chẳng buồn nhớ này, “Để tôi nhớ lại xem mua ở shop đồ nhái nào.”
 
Mấy giây sau, cô làm vẻ mặt như nhớ ra rồi, “Ồ, hình như là cửa hàng đồ nhái hàng đầu Hermes ở Paris ấy.”
 
Đối phương nghẹn trân trối.
 
Du Khuynh bưng cà phê thong thả ra khỏi phòng trà nước.
 
Phó Ký Trầm trả lời tin nhắn cho cô, [Về sớm một chút.]
 
Là bảo cô lấy sách rồi trở về nhà chung cư của anh.
 
Du Khuynh đút điện thoại vào túi áo, trời mưa gió cô không muốn chạy đi chạy lại hành xác đâu.
 
Dù sao anh cũng đi công tác đâu có ở nhà.
 
Về tới văn phòng, Du Khuynh lấy hợp đồng ra bận rộn tiếp.
 
Đây là những hợp đồng bán ra của công ty đồ uống Đóa Tân, Đóa Tân là công ty con thuộc quyền sở hữu của tập đoàn Phó Thị.
 
Công ty đồ uống này được Phó Ký Trầm mua từ hai năm trước, tổ chức lại dây chuyền sản xuất, thay đổi toàn bộ cơ cấu vận hành và đội ngũ quản lý.
 
Chỉ trong hai năm ngắn ngủi đã nhanh chóng chiếm được chỗ đứng trên thị trường.
 
Tập đoàn Phó Thị tập trung những ngành tài chính, bảo hiểm, ngân hàng, bất động sản, y học cùng với khoa học kỹ thuật và các lĩnh vực khác, đồ uống Đóa Tuân là công ty con không nổi bật nhất.
 
Cạnh máy tính, điện thoại rung liên tiếp hai cái, cô liếc tên hiển thị rồi đeo tai nghe lên.
 
“Tiểu Du à, chú nói với con một chuyện, tài chính bên chú thật sự hết đường xoay sở rồi, chú buộc phải bán căn nhà cho con thuê thôi.”
 
“Mấy hôm trước hình như chú có nói với con là đã đăng lên trung tâm môi giới rồi mà, ai biết vừa mới đăng một ngày thì hôm nay đã có khách hàng muốn xem nhà rồi, con thấy đó…… làm phiền con rồi.”
 
Vỏn vẹn hai câu nói, trong giọng điệu hiện rõ sự áy náy và tự trách, ở câu cuối còn xen lẫn tiếng thở dài.
 
Có lẽ Chương Tiểu Trì có thuật tiên tri, sớm đã dự cảm cô phải về bên căn nhà thuê một chuyến nên đã sẵn tiện gọi taxi cho cô quá giang luôn.

 
Du Khuynh tháo tai nghe xuống, ông chủ căn nhà cô thuê vẫn quyết định bán nhà.
 
Căn nhà này cô thuê chưa tới nửa năm nhưng chẳng ở được bao nhiêu ngày, chủ yếu là dùng để đựng mấy món đồ xa xỉ đó của cô.
 
Chủ nhà lại lục tục gửi tới thêm mấy tin nhắn, nói là sau khi bán nhà dù thế nào cũng sẽ đền bù cho cô, bao gồm cả tiền cô sửa chữa trang trí lại cũng đền trả cô.
 
Đối với cô mà nói tiền chỉ là chuyện nhỏ.
 
Những chiếc túi xách, quần áo, giày dép phiên bản giới hạn cùng với các loại trang sức quý giá của cô, nhất là những món đồ cô yêu thích như nước hoa, chuyển đi chuyển lại thật sự rất phiền phức.
 
Những thứ đó không thể chuyển tới chung cư của Phó Ký Trầm được, lấy trạng thái tình cảm hiện tại của cô và Phó Ký Trầm mà nói nơi đó chẳng qua chỉ được xem là nơi ở tạm thời của cô mà thôi, không thể ở lâu dài như nhà thuê được.
 
Bỗng có tiếng ‘lách tách’ vang lên, cơn mưa nặng hạt tích cả buổi chiều cuối cùng cũng đổ xuống.
 
Mưa gió đan xen, ngồi trong phòng làm việc mà vẫn có thể ngửi được mùi vị thanh tân do nước mưa gột rửa bụi trần.
 
Du Khuynh đứng dậy đóng cửa sổ lại, bên ngoài mưa xối xả, cô trả lời chủ nhà: [Chú hẹn khách hàng mấy giờ xem nhà? Tan làm xong con tới ngay.]
 
Ông chủ Tiền cám ơn rối rít, nói năm giờ rưỡi.
 
Ông lại nói: [Chú để con trai đến đón con, trời mưa gió con chen chúc xe điện ngầm cũng vất vả.]
 
Du Khuynh vốn muốn từ chối, nhưng khi nhìn thấy thời gian dù có gọi xe cũng đến không kịp.
 
Nhưng mà cô đã có hẹn trước với Chương Tiểu Trì rồi, [Chú Tiền, con đã hẹn đón xe cùng với đồng nghiệp, vậy phải phiền chú cho cô ấy quá giang một đoạn rồi.]
 
[Không sao, không thành vấn đề.]
 
Rất nhanh, tên Weixin của con trai ông chủ nhà được gửi tới, gọi là Tiền Trình.
 
Thêm weixin xong, Du Khuynh nói sơ lược tình hình cho Chương Tiểu Trì nghe.
 
Trận mưa này trút hơn hai tiếng đồng hồ, đến lúc sắp tan tầm mới từ từ tạnh, bầu trời quang đãng hơn.
 
Du Khuynh nhận được tin nhắn của Tiền Trình: [Chị Du Khuynh, giờ em đang ở dưới công ty chị ạ.]
 
Du Khuynh từng có duyên gặp Tiền Trình một lần, khi đó phương án thiết kế sửa chữa nhà đã xong, cô gọi chủ nhà đến xác nhận lại.
 
Lần đó chủ nhà dẫn theo con trai tới, khi tất cả các chi tiết được họ đồng ý xong cô mới bắt đầu sửa chữa.
 
Khi ấy Tiền Trình còn nói đùa rằng: Chị, chị nói xem chị thuê căn nhà này cũng không biết có thể ở được bao lâu, nói không chừng chị sẽ nhanh chóng kết hôn có nhà riêng, chị tiêu tốn một năm thuê nhà rồi sửa chữa, chị tính làm gì?
 
Tính làm

gì?
 
Tính sửa sang nhà cửa sạch sẽ thoáng mát tâm tình tốt, huống chi khi đó cô không không thiếu chút tiền ấy.
 
Nếu như để tới bây giờ, có khi tới một cái vá xào đồ ăn cô cũng không sắm nổi.
 
“Tiểu Trì, chúng ta đi thôi.” Du Khuynh bắt đầu chỉnh lý hợp đồng.
 
Trên bàn Chương Tiểu Trì chất đầy hợp đồng lao động, cô nàng nhún vai đầy bất lực, chủ quản bỗng bắt cô ấy tăng ca, cô ấy định nhanh nhanh làm cho xong rồi đi cấy mi, “Cô đi trước đi, đừng làm lỡ thời gian người ta xem phòng.”
 
Du Khuynh tắt máy tính, bỏ hợp đồng vào tủ, rửa sạch ly cà phê rồi cầm túi xách đi chờ thang máy.
 
Giờ đang là lúc cao điểm của giờ tan tầm, thang máy nào tới tầng của các cô đều đầy người.
 
Du Khuynh vô thức liếc nhìn thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc bên cạnh, không ngờ thang máy đang chuyển động, chữ số đang nhảy tới số ‘42’ rồi nhanh vượt qua tầng của cô.
 
Phó Ký Trầm đi công tác rồi, có lẽ là trợ lý nào đó của tổng giám đốc.
 
Cô nghĩ như vậy.
 
Đợi tới chuyến thứ ba mới có một chuyến thang máy còn chỗ trống để chen vào.
 
Ngoài cao ốc, Tiền Trình đang đứng dưới bậc thềm đợi cô.
 
Du Khuynh đi tới, Tiền Trình ngượng nghịu nói: “Xe em hôm nay bị giới hạn nên mượn tạm xe của bạn, lúc tới đây thì đụng ngay giờ cao điểm tan tầm, không dám lái vào đây.”
 
Nói xong, cậu chỉ về hướng Bắc, “Dừng ở khúc ngoặt trên đường đó.”
 
Con đường trước cửa cao ốc Phó Thị này là một trong những con đường hay bị kẹt xe nhất ở thành phố này, trong vòng nửa tiếng đồng hồ không thể ra khỏi con đường bốn năm trăm mét này.
 
Tiền Trình sợ trễ giờ đành phải qua đây đón cô, “Chị, thật ngại quá.”
  
Du Khuynh không để bụng: "Ngày nào chị chen chúc tàu điện ngầm cũng phải đi xa như vậy, quen rồi, không sao đâu."
 
Tuổi Tiền Trình không lớn, có điều khá tỉ mỉ. Cậu nhắc Du Khuynh: "Hôm nay gió lớn cộng thêm vừa mới mưa xong nhiệt độ xuống thấp, chị mặc ít như vậy em sợ chị sẽ lạnh, trong công ty chị có áo khoác không? Cần quay lên lấy không ạ?"
 
Đồ Du Khuynh mặc là đồ công sở, "Không sao, bình thường chị cũng mặc như vậy." Tuy có hơi lạnh nhưng vẫn chịu đựng được.
 
Hai người vừa trò chuyện vừa sóng vai rời khỏi.
 
Trước cửa cao ốc, vài phụ nữ thuộc bộ phần hành chính lục tục đi ra.
 
"Đó là bạn trai của Du Khuynh à?"
 
"Chắc vậy, túi của người con trai đó là túi tình nhân với Du Khuynh."
 
Thật ra không phải kiểu túi tình nhân, chẳng qua là cùng nhãn hiệu, màu sắc na ná nhau nên trông giống túi tình nhân thôi.
 
Không phải nhãn hiệu nổi tiếng, mấy trăm đồng bạc được bán ở cửa hàng cạnh căn nhà thuê bên kia, khi đó tổ chức hoạt động trùng hợp Tiền Trình đi ngang qua đó cũng mua một cái, rất thực dụng lại chống trầy xước.
 
"Tôi cảm thấy sống giống Du Khuynh như vậy cũng không tệ, trước giờ không để ý có phải túi xa xỉ hay chăng đồng thời cũng không để bụng việc bạn trai đi bộ tới đón cô ấy."
 
Nói xong, cô ta nhìn lại chiếc túi mấy vạn nhịn ăn nhịn uống mới mua được trên vai mình.
 
Vỉa hè bên kia đường, Du Khuynh và Tiền Trình đi khá xa rồi, đi còn nhanh hơn cả xe hơi.
 
Điện thoại Tiền Trình reo lên, cuộc trò chuyện của hai người bị gián đoạn, cậu đi bắt máy.
 
Gió thu sau mưa thổi tới không rét lạnh như gió ngày đông nhưng cũng khiến Du Khuynh lạnh tới không ngừng run cầm cập, cô khoanh hai tay lại sưởi ấm cho lồng ngực.

 
Cô đánh giá thấp trận gió lạnh hôm nay rồi.
 
Tiền Trình đi trước nghe điện thoại, sắp xếp nhân công vận chuyển đồ đạc trong nhà, nói một hồi thì quên mất Du Khuynh đang đi bên cạnh.
 
Cậu sải bước lớn, chẳng mấy chốc đã bỏ lại Du Khuynh ở phía sau.
 
Du Khuynh chạy bước nhỏ đuổi theo, vừa vặn chạy bộ có thể sưởi ấm.
 
Chỉ trong nháy mắt đoạn đường đã đi được một nửa.
 
Dòng xe cộ trên đường kẹt đến không một khe hở, mấy phút trôi qua chỉ nhích được chưa tới hai mét.
 
Kẹt thì kẹt nhưng cô vẫn muốn ngồi trong xe ấm áp hơn nhiều.
 
Lúc ăn cơm trưa, người ba ngàn năm không gặp mặt của cô có đăng vòng bạn bè hình một chiếc xe thể thao mới ra mắt tại Triển lãm ô tô quốc tế, là kiểu dáng mà cô ưa thích.
 
Với tình trạng kham khổ của cô hiện tại, đến cái kính xe còn mua không nổi nữa là.
 
Ý của ba cô rất là rõ ràng, chỉ cần cô ngoan ngoãn về nhà nghe theo sự sắp xếp của gia đình thì muốn mấy chiếc xe thể thao mẫu này không thành vấn đề, cho dù sưu tập đủ các màu luôn cũng được.
 
Nhưng cô không thể chịu thua ba cô được.
 
Du Khuynh nghĩ tới thái độ của ba cô, nghĩ tới chuyện chuyển nhà sắp tới nên không chú ý đến dòng xe trên đường, cửa sổ xe của chiếc xe hơi màu đen đằng sau đang từ từ hạ xuống.
 
Một ánh mắt sắc bén không rõ ý vị đang đánh giá cô.
 
Vừa rồi Tiền Trình chỉ lo nghe điện thoại, cô chạy chậm đuổi theo hết mấy lần bám gót Tiền Trình, đều lọt vào trong đôi mắt đó.
 
Điện thoại Du Khuynh rung lên, là Phó Ký Trầm gọi tới.
 
Sau khi nối máy, đầu bên kia chỉ nói ba chữ: "Nhìn bên trái." Sau đó cúp điện thoại ngay.
 
Du Khuynh quay đầu sang lập tức đối diện với ánh mặt lạnh lùng đó.
 
Người đàn ông này sáng sớm lúc ra cửa chẳng phải đã nói trưa nay đi Thượng Hải rồi ư? Sao vẫn còn ở Bắc Kinh chứ?
 
Cánh tay Phó Ký Trầm kê lên cửa sổ xe, nhìn túi xách của Du Khuynh lại nhìn túi của người đàn ông kia, sau đó dời mắt lên trên mặt cô. Anh như cười như không nhưng đáy mắt hiện ra tia cảnh cáo tính sổ với em sau.
 
Du Khuynh buông điện thoại xuống, tối qua chắc anh có tiệc xã giao, trên người vẫn còn mặc tây trang màu đen.
 
Càng hiếm thấy hơn là anh còn thắt cà vạt.
 
Đây là lần đầu tiên Du Khuynh thấy anh thắt cà vạt, chiếc cà vạt có hoa văn màu đỏ sẫm, một phần phong tình hai phần quyến rũ, bảy phần còn lại đã bị anh đổi thành sự chín chắn chững chạc.
 
Từ trong ánh mắt ý vị sâu xa vừa rồi của anh có thể thấy anh đã hiểu lầm cho rằng cô có quan hệ không trong sáng với Tiền Trình rồi. Cộng thêm dòng tin nhắn không về chung cư lúc chiều đó của cô, không hiểu lầm mới khó ấy.
 
Đang đường lớn, cô lười phải giải thích.
 
Đối diện với ánh mắt xét nét của anh, khóe môi cô không ngừng vểnh lên cao.
 
Nụ cười lọt vào mắt Phó Ký Trầm biến thành nụ cười xấu đầy khiêu khích.
 
Còn có thứ càng quá đáng hơn.
 
Du Khuynh hất cao cằm với anh, tiếp theo ném tới một ánh mắt trong như nước mùa thu cho anh.
 
Phó Ký Trầm cạn lời, cảm thấy bản thân đang bị trêu chọc rồi.
 
Cửa sổ xe được đóng lại.
 
Tiền Trình còn đang gọi điện thoại nên hoàn toàn không biết những việc xảy ra sau lưng.
 
Lúc nay một trận gió mạnh thổi tới, lạch tạch lạch tạch, nước mưa trên lá cây nện xuống ướt cả mình Di Khuynh, cô vội vàng đưa tay lên lau tóc và trán.
 
Vừa lạnh vừa nhếch nhác.
 
Sau khi cười người khác được định sẵn sẽ là bi thương.
 
Giờ này tên đàn ông Phó Lý Trầm này đang cười trên nỗi đau của người khác tới cỡ nào rồi.
 
Phó Ký Trầm nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ vài giây rồi gửi tin nhắn cho Du Khuynh: [Qua đây.]
 
Du Khuynh nhìn màn hình điện thoại đoán mò trong chốc lát, đoán không ra anh muốn làm gì, có điều cô vẫn quyết định đi qua. Cô muốn nhìn xem trên xe anh có bộ áo nào để đó chẳng mặc hay không, cô lấy để chắn gió.
 
Phó Ký Trầm nhìn trên vỉa hè, Du Khuynh đang đi tới. Gió lạnh, vai cô không ngừng run rẩy.
 
Du Khuynh đi tới trước xe, cô còn chưa kịp mở miệng thì cửa sổ xe đã được hạ xuống.
 
Phó Ký Trầm lâm vào im lặng hồi lâu bèn cởi áo vest ra, sờ bên túi hai cái thấy không có gì rồi mới ném áo vest cho cô, chiếc áo trùm lên đầu che khuất cả gương mặt cô.
 
Đợi khi Du Khuynh kéo chiếc áo vest xuống thì cửa sổ xe sớm đã đóng lại rồi.
  

 



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện