Đèn nháy liên tục nhấp nháy, Lê Cảnh Trí chưa từng trải qua những chuyện như vậy cảm thấy hơi choáng váng.
Mấy phóng viên chạy ra đầu tiên liên tục đặt ra câu hỏi.
"Lê tiểu thư, cô cảm thấy cô đã ngồi vững vị trí Lăng thiếu phu nhân nên không sợ Lăng thiếu ly hôn với cô sao?"
"Lê tiểu thư, xin hỏi cô định làm gì với cuộc hôn nhân này? Có thật là cô chỉ muốn từ nó lấy tiền của Lăng thị đầu tư vào công ty nhà cô hay không?"
"Nghe nói năm đó là do cô sử dụng thủ đoạn bỉ ổi mới vào được nhà họ Lăng đúng không?"
"Hiện tại một bên cô cùng Lăng tổng gắn bó lại quan hệ hôn nhân, một bên cùng Giang thiếu gia mập mờ không rõ, rốt cuộc cô lựa chọn bên nào?"
Những câu hỏi liên tiếp được đặt ra, cô lấy tay che trước mắt, không rõ đã xảy ra chuyện gì?
Nếu như chỉ là mối quan hệ giữa cô với Lăng Ý, căn bản không thể nào liên quan đến Giang Tây Long được. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Những người đó không thấy cô trả lời, tưởng cô ngầm thừa nhận, vấn đề đặt ra cũng ngày càng sắc bén hơn, ngày càng khó nghe hơn.
"Xin hỏi Lê tiểu thư, cô thừa nhận đã bắt cá hai tay sao?"
"Cô cảm thấy Lăng tổng có chỗ nào chưa tốt mà lại làm ra loại chuyện như thế?"
"Lăng tổng biết được chuyện giữa cô và Giang thiếu gia không?"
"Lê tiểu thư, cô cảm thấy việc mình đi ngoại tình không đáng xấu hổ sao?"
"Chuyện này đã bị bại lộ, cô định vẫn tiếp tục với Lăng tổng hay là sẽ chuyển đến sống với Giang thiếu gia?"
Đoàn người vây lại ngày càng đông hơn, dùng sức chen lấn, Lê Cảnh Trí vốn dĩ chỉ đứng có một chân, chỉ có thể bất lực tựa vào cửa xe để giữ vững bản thân.
Cô bị vây ở giữa không thể nào thoát ra được.
Bọn họ ầm ĩ khiến cô cảm thấy thật phiền phức: "Các người đang nói gì thế? Tôi nghe không