Tỏ Tình Xong, Tôi Lộ Thân Phận

Chương 15


trước sau

TỎ TÌNH XONG, TÔI LỘ THÂN PHẬN - CHƯƠNG 15

Tác giả: Kiến Kình Lạc

Edit: Alex

_____________

Thời gian bay là khoảng hai tiếng. Đỗ Khê Nhiễm đã chợp mắt một lúc ở trên xe, giờ  không còn buồn ngủ nữa, bèn mở máy tính, bắt đầu xem tài liệu. Lát sau, cô quay đầu nhìn sang Diệp Nam Nịnh lúc này vẫn đang hăng hái tinh thần: “Em không buồn ngủ à?”

Diệp Nam Nịnh lắc đầu. Ngồi bên cạnh nữ thần làm sao mà buồn ngủ cho được? Cô tỉnh táo đến mức muốn đi lái máy bay đây này.

“Không buồn ngủ thì kiếm chuyện gì làm đi, cứ nhìn chằm chằm chị làm gì?” Đỗ Khê Nhiễm nói.

Bị phát hiện.

Diệp Nam Nịnh vờ như không hề để ý mà mở ba lô, lấy máy tính ra, ấn mở tài liệu về khách hàng, bắt đầu xem một cách nghiêm túc.

Lát sau, bên cạnh xuất hiện một mùi hoa cam thoang thoảng. Đỗ Khê Nhiễm chồm ra trước màn hình máy tính của cô: “Cái này em lấy đâu ra thế?”


“Hôm qua hỏi chị Hứa Hoan đưa.” Diệp Nam Nịnh ra mòi bình tĩnh nói, ánh mắt lại liếc ngang nhìn chăm chú vào góc nghiêng mặt đối phương.

“Hừm, khá giỏi đấy, rất tích cực, chủ động.” Đỗ Khê Nhiễm xem một lúc rồi ngẩng đầu nhìn Diệp Nam Nịnh, lại thấy cô nàng đột nhiên che mắt, ngoảnh mặt sang một hướng khác.

“...” Đỗ Khê Nhiễm hỏi, “Sao vậy? Bộ chị làm em xốn mắt hả?”

“Không phải.” Diệp Nam Nịnh chỉ là liếc lâu quá nên mắt hơi đau thôi.

Đương nhiên Đỗ Khê Nhiễm biết không phải, nhưng cô vẫn không nhịn được mà muốn trêu cô nàng: “Vậy tại sao em ngoảnh đi, không nhìn chị?”

“Bị hào quang của chị làm sợ hãi.” Diệp Nam Nịnh thành thật nói.

Đỗ Khê Nhiễm: “Phụt, cũng biết nói đùa lắm.”

Diệp Nam Nịnh: “...”

Không không, cái này là nói thật.

Đỗ Khê Nhiễm lại ngồi xuống chỗ, một lần nữa mở bảng tổng hợp tài liệu lên, nhìn xem ngành của khách hàng có những công ty nào thích hợp để bàn bạc.


Nhoáng cái đã một giờ trôi qua, Đỗ Khê Nhiễm bóp bóp phần vai cổ, quay đầu ngó sang bên, thấy Diệp Nam Nịnh vẫn đang tập trung nhìn vào màn hình, trước mặt còn có một quyển sổ nhỏ, trong sổ ghi một vài điểm quan trọng cần chú ý.

Đỗ Khê Nhiễm lại càng cảm thấy năng lực làm việc của cô sinh viên thực tập này không tồi, xem ra cô khá may mắn trong việc phân công hướng dẫn sinh viên thực tập ngẫu nhiên lần này.

Liếc mắt thấy Đỗ Khê Nhiễm đang nhìn mình, Diệp Nam Nịnh âm thầm ưỡn ngực, ngẩng đầu, ngồi thẳng, ánh mắt không dám lia một chỗ nào, tim nổi trống dồn dập. Mãi đến khi nghe thấy tiếng của tiếp viên hàng không, cô mới thoát ra khỏi cảm xúc hồi hộp, ngại ngùng mà lâm vào sợ hãi.

“Chào anh, xin hỏi anh muốn thức uống gì? Ở đây chúng tôi có Coca, nước chanh, nước khoáng. Có cần bánh quy không?” Tiếp viên hàng không và chiếc xe đẩy tiến đến càng lúc càng gần.


Diệp Nam Nịnh lo lắng nhấp nhấp bàn chân.

Không nói chuyện với người lạ có được không?

Lát sau, tiếp viên hàng không bước đến bên cạnh hai người, vẫn hỏi câu hỏi đó.

“Cho tôi chai nước khoáng.” Đỗ Khê Nhiễm nói xong lại quay đầu hỏi, “Còn em?”

Không kịp suy nghĩ nhiều như vậy!

Diệp Nam Nịnh lập tức ngả đầu vào tựa ghế: “Em ngủ.”

Đỗ Khê Nhiễm: ???

Tiếp viên hàng không mỉm cười: “Thưa cô, xin hỏi cô muốn uống gì?”

Diệp Nam Nịnh quay cả người đi, như bị quấy rầy giấc ngủ.

“Cho em ấy chai nước khoáng luôn đi.” Đỗ Khê Nhiễm hết cách nói, lại nhìn qua xe đẩy, “Ồ, còn có sữa bò nữa à?”

“Có.”

“Vậy lấy sữa bò.”

Tiếp viên hàng không đi rồi, Đỗ Khê Nhiễm đặt hộp sữa lên chiếc bàn trước mặt cô nàng. Ngay sau đó, Diệp Nam Nịnh bật ngồi dậy, tiếp tục làm việc.
Đỗ Khê Nhiễm: “... Hello?”

Bàn tay đang gõ bàn phím của Diệp Nam Nịnh khựng lại, nghiêng đầu nhìn sang: “Hi?”

“Mới vừa rồi em giả bộ ngủ đấy hả?” Đỗ Khê Nhiễm hỏi.

“Không phải. Em muốn ngủ, nhưng ngủ không được, ngẫm lại thấy vẫn nên làm việc thì hơn.” Diệp Nam Nịnh nói mà mặt không đổi sắc, mũi chân điên cuồng chà trên mặt đất. Cũng may dưới sàn trải thảm, bằng không chắc cả cabin cũng nghe được tiếng ngón chân cô co rụt.

“Được rồi.” Đỗ Khê Nhiễm nghi hoặc thu lại tầm mắt.

Xuống máy bay, hai người chạy đến khách sạn. Tới sảnh khách sạn, hai người mặt đối mặt nhìn nhau. Đỗ Khê Nhiễm nhìn Diệp Nam Nịnh bằng gương mặt không cảm xúc. Diệp Nam Nịnh cũng nhìn Đỗ Khê Nhiễm bằng gương mặt không cảm xúc. Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, trừng nửa ngày, cuối cùng Đỗ Khê Nhiễm mới nói: “Còn thất thần làm gì? Mau đi làm thủ tục nhận phòng đi chớ.”
“À...” Bình thường ở khách sạn, Diệp Nam Nịnh cứ trực tiếp
quét thẻ là được, nếu không buộc phải nói chuyện với tiếp tân thì chắc chắn cô sẽ không nói. Nhưng tình huống hiện tại lại khác.

“Chào cô, xin lấy chứng minh thư của hai người ra. Muốn ở mấy ngày, ở loại phòng nào?” Tiếp tân hỏi.

Thấy chưa, phải trả lời biết bao nhiêu là vấn đề. Diệp Nam Nịnh mệt mỏi lấy chứng minh thư của mình ra, sau đó quay đầu nhìn Đỗ Khê Nhiễm.

Đỗ Khê Nhiễm: ?

Diệp Nam Nịnh nhún vai.

Đỗ Khê Nhiễm nhìn trời trợn trắng, sau đó bước đến trước quầy tiếp tân, đưa chứng minh thư: “Ở hai ngày, hai phòng đơn.”

“Vâng.”

Làm thủ tục nhận phòng xong, Đỗ Khê Nhiễm cũng không trông mong người đẹp này sẽ kéo vali hành lý cho mình. Vào thang máy, cô nhịn không được hỏi: “Lần đầu đi công tác à?”
Diệp Nam Nịnh gật gật đầu.

“Sau này sẽ còn rất nhiều cơ hội đi công tác. Những chuyện thế này em cần phải xử lí, bằng không chị dẫn em theo làm gì?” Đỗ Khê Nhiễm nói.

Diệp Nam Nịnh: “Em biết rồi.”

Hai căn phòng ở ngay gần nhau, hai người đứng ngoài cửa quẹt thẻ. Đỗ Khê Nhiễm lại dặn dò: “Mau thay quần áo đi, mười một giờ rưỡi xuất phát đến công ty khách hàng, đừng trễ.”

“Vâng.” Diệp Nam Nịnh vừa vào phòng đã bắt đầu thay quần áo, sau đó ngoan ngoãn đứng chờ ngoài cửa phòng Đỗ Khê Nhiễm.

Một lúc lâu sau, Đỗ Khê Nhiễm ra mở cửa, sửng sốt: “Chờ bao lâu rồi?”

Diệp Nam Nịnh nhìn đồng hồ, đáp đúng sự thật: “Hai mươi mốt phút.”

Đỗ Khê Nhiễm: “...”

“Ngại quá, chị không ngờ em lại chuẩn bị nhanh như thế.” Đỗ Khê Nhiễm nói xong lại cảm thấy sai sai. Rõ ràng mình canh vừa đúng giờ, thế nào mà lại bị cô nàng này làm cho giống như đến muộn rồi? Đoạn, cô nói như không có chuyện gì: “Đi thôi.”
“Vâng.” Diệp Nam Nịnh theo sát ngay sau, tay không ngừng nhấp nhử bên người Đỗ Khê Nhiễm.

Đỗ Khê Nhiễm quay đầu lại nhìn: “Em đang làm gì vậy?”

“Túi xách...” Diệp Nam Nịnh chỉ vào túi xách của đối phương, nói, “Em giúp chị.”

“... Cái này không cần. Một cái túi thôi mà.”

“Nhưng mà nặng.” Diệp Nam Nịnh cẩn thận đỡ lấy túi. Đỗ Khê Nhiễm nhìn cô nàng một lúc, cuối cùng dứt khoát đưa luôn.

Diệp Nam Nịnh nhận túi. Tay đột nhiên trĩu nặng, cả người cô cũng nghiêng theo. Cô tò mò nhìn chiếc túi một cái.

Bên trong đựng cái gì mà nặng thế!

“Ở trong đựng gạch.” Như đoán được suy nghĩ của Diệp Nam Nịnh, Đỗ Khê Nhiễm tự lên tiếng thuyết minh.

Diệp Nam Nịnh kinh ngạc nhìn qua, tròng mắt run run: “Gạch á?”

“Ừ. Sợ khách hàng mượn rượu càn quấy trong bữa tiệc nên chị chuẩn bị sẵn phương án đề phòng.” Đỗ Khê Nhiễm bước vào thang máy.
Diệp Nam Nịnh nuốt nước bọt, trầy trật tiêu hóa thông tin ấy, sau đó chậm rãi gật đầu: “Hiểu rồi. Học hỏi.”

Cửa thang máy khép lại, Đỗ Khê Nhiễm nghiêng đầu nhìn, thấy vẻ mặt hoài nghi nhân sinh của cô nàng thì cố ghìm khóe miệng, song vẫn không kiềm được mà phụt cười: “Em tin thật đấy à?”

Diệp Nam Nịnh: “Chẳng lẽ không phải gạch?”

Đỗ Khê Nhiễm: “Không phải. Chỉ là mấy cái bình xịt hơi cay thôi.”

Diệp Nam Nịnh: !!

Thấy biểu cảm trố mắt nghẹn lời nhìn trân trân của cô nàng, Đỗ Khê Nhiễm lại càng buồn cười, không nhịn được phải chọt trán đối phương: “Lại tin nữa hả? Sao em dễ dụ thế? Lúc bàn chuyện làm ăn thì không thể dễ mắc câu như vậy đâu.”

Diệp Nam Nịnh đưa tay sờ lên chỗ vừa bị chọt, âm ấm. Cô nói thầm: “Em chỉ biết mắc câu của chị thôi.”
_____________


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện