Mở khoang máy chơi game lên, Phương Hằng chui ra từ bên trong.
Hắn rất đói bụng.
Rõ ràng trước đó ở trong trò chơi hắn đã ăn một quả trứng luộc, nhưng khi trở lại hiện thực Phương Hằng ngược lại càng cảm thấy đói bụng hơn.
Phương Hằng mở tủ lạnh ra, phát hiện bên trong có hai hàng mì ăn liền được xếp một cách chỉnh tề.
Toàn là vị thịt kho tàu và vị thịt bò.
“Ngươi thật trâu bò.
”Phương Hằng nói một câu, yên lặng cầm một gói ra.
Kiếp trước Phương Hằng không có bệnh ưa sạch sẽ gì, nhưng mà ở trong căn phòng lộn xộn như vậy vẫn cảm thấy không được thoải mái cho lắm.
Sau khi lấp đầy bao tử, Phương Hằng vừa dọn dẹp căn phòng, vừa nhớ lại ký ức của thân thể này.
Kể từ khi hắn chia tay với bạn gái cũ và bị đuổi ra khỏi câu lạc bộ trò chơi thì hắn vẫn luôn trốn trong căn phòng nhỏ này.
Kỳ lạ là hắn không tài nào nhớ ra nổi tại sao chủ nhân khối thân thể này lại lựa chọn tự sát.
Thận chí trước đó rất nhiều chuyện đã từng xảy ra trong câu lạc bộ cũng chỉ nhớ mang máng mà thôi.
Còn bạn gái cũ ngày trước.
Nàng tên là gì nhỉ?Phương Hằng có chút thất thần nhìn tấm ảnh chụp chung dán trên tủ lạnh.
Cô gái trong bức ảnh có mái tóc dài, da thịt trắng nõn, khiến cho người ta có cảm giác như em gái nhà bên.
Phương Hằng không khỏi cảm thấy có chút đau lòng.
Quên đi, đừng suy nghĩ nữa, dù gì cũng đã chia tay.
Nhét đầy bao tử bằng một bát mì, Phương Hằng nhìn khoản nợ trong điện thoại di động mà cười khổ.
“Hãy chờ xem, lão đệ, ta sẽ không cướp lấy thân thể của ngươi và mặc kệ nó đâu, ta sẽ khiến cho bạn gái cũ của ngươi phải hối hận khi bỏ ngươi.
”Sau một ngày mệt nhọc, Phương Hằng mơ mơ màng màng nói, rồi nhanh chóng tiến vào mộng đẹp.
…Trong trò chơi, ba người Liêu Bộ Phàm, Jimmy và Lưu Lâm đưa mắt nhìn mau.
Từ kinh ngạc ban đầu cho đến khiếp sợ, lại đến không dám tin…Hiện tại bọn họ đã hoàn toàn chết lặng.
Trong ba người đó, vẻ mặt của Liêu Bộ Phàm là đau khổ nhất.
Kể từ sau khi Phương Hằng rời đi, gần như mỗi mấy phút là có một con zombie trở lại, đứng ở trước giường của Phương Hằng đặt một đống vật tư mới kiếm được lên mặt đất.
Mãi cho đến tận bây giờ, vật tư sinh tồn trước giường Phương Hằng đã chất thành đống cao như một người.
Liêu Bộ Phàm nhìn thấy rõ ràng, trong đống vật tư sinh tồn đó có năm sáu củ khoai tây, còn có năm sáu quả trứng chim bị zombie vụng về đè hỏng hơn phân nửa.
Làm cho Liêu Bộ Phàm đau lòng gần chết.
“Lưu Lâm, ta cảm thấy ta bị ngươi lừa, không phải ngươi nói là rất khó thu đồ ăn vào tay sao? Bây giờ ta có thể đổi ý không?”“Không thể, ngươi có phải là đàn ông hay không hả?”Lưu Lâm lườm hắn một cái, nàng cũng cảm thấy tức giận.
Rõ ràng lúc đó nàng nhìn ra thiên phú kỹ năng của Phương Hằng có chỗ không thích hợp, tại sao không chủ động thêm chút, trực tiếp yêu cầu hợp tác, hoặc đưa cho hắn mấy củ khoai tây lấy lòng!“Haizzz!”Liêu Bộ Phàm thở dài.
Vì sao trước đây hắn lại vì nửa củ khoai tây mà bán đứng chính mình